Tranh nhảm
Tranh vẽ của chính tôi, cảm phiền không mang đi khi chưa có sự cho phép…
Tranh vẽ của chính tôi, cảm phiền không mang đi khi chưa có sự cho phép…
Yêu một người là mong muốn người ấy được hạnh phúcTôi xin phép sửa lại... đúng hơn là thêm thắt một chút:"Yêu một người là mong muốn người ấy được hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc khi ở bên mình chứ không phải ở bên người khác."…
John Fowles trong Tình trên xác bướm có viết - "Hắn chỉ biết nói ba chữ: "Tôi yêu em", đó là câu chuyện thần thoại của hắn".vì tình yêu, chúng ta đều chẳng khác nhau là mấy em à._flu hai truyện chưa hoàn thành nhưng vẫn cố chấp up fic mới ạ. một đoạn viết ngắn, nên mình chỉ chia ra hai chap. truyện từ chất xám của mình mà ra, được đăng tải trên trang facebook của blog "cài lên tóc em màu nắng hạ" có để tag "fluoxetine".đọc để chữa lành tâm hồn thôi nhe mấy ní yêu.…
Nhân vật được lấy từ anime Servamp, Shokugeki no Soma, Gekkan shoujo Nozaki - kun, Attack on Titan và v.v. ( khá nhiều anime nào đó nữa lạc trôi sang :v ) Tác giả: PunnyNguyen0 aka Dark Thể loại: Boy Love, Shounen Ai, Yaoi, Romance ( chém đấy :v ), OCC ( Có lẽ :v... )Lí do có cái fic này: Thật là là đoản, lâu lâu mới viết vài chap nối tiếp liên quan nội dung. Mà một phần vì muốn viết về cp mình thích một phần vì lười tạo fic riêng cho từng cp ( tại củ yếu là đoản ) nên cứ gom vô một fic luôn :vLưu Ý:+ Fic có yếu tố Boy love tức nam x nam, dị ứng thì mới back về trang chủ, đừng chửi người viết, tội nghiệp.+ Fic chỉ đăng duy nhất trên Watt và trên acc Punnynguyen0…
Tổng hợp những short nhỏ nhỏ mình viết cho Crowziraphale.Có nhưng mẫu truyện đã được đăng lên facebook rồi, nên nếu lỡ như cậu thấy nó quen quen thì đừng ngại nhé.…
Tên truyện: Gửi bạn thân mếnNhân vật: Trần Anh Khoa, Nguyễn Huỳnh Sơn[Về Ứng Dụng SlowLetter]Giữa thời đại mà mọi tin nhắn đều được gửi đi và phản hồi chỉ trong một cái chớp mắt, SlowLetter xuất hiện như một khoảng lặng kỳ lạ. Đó là một ứng dụng gửi thư chậm mô phỏng dịch vụ bưu chính truyền thống. Hệ thống sẽ ngẫu nhiên kết nối hai người xa lạ dựa trên những tần số cảm xúc tương đồng.Tại đây, những lá thư điện tử không thể đến ngay lập tức. Chúng cần thời gian vài ngày, thậm chí cả tuần để "di chuyển" qua các thành phố ảo trên màn hình trước khi đến tay người nhận. Không avatar, không số điện thoại, không tài khoản mạng xã hội. Thứ duy nhất họ biết về nhau chỉ là những nét chữ viết tay được scan lại và những tâm sự giấu kín của đối phương.…
Đây chỉ là những sản phẩm tưởng tượng của tớ thui nên sẽ hơi lệch nguyên tác một chút. Trong đây sẽ không ai phải chết, mọi người đều có một cuộc sống hạnh phúc bên cạnh người thân. Đây là một số truyện ngắn đời thường của nhà Sano. Mong mọi người đón nhận thật nồng nhiệt ạ. Nếu có gì sai sót mong mọi người có thể bỏ qua vì đây là lần đầu tiên mình viết truyện ạ.…
Đọc fic vui vẻ mấy chế nhá!!…
Fanfiction - FearlessAu - TéppuPairing - KurosawaRating - ĐƯỜNG~ You pull me in and I'm a little more braveIt's the first kiss, it's flawless, really something, it's fearless ~…
Khi nói đến ban công, người ta sẽ nghĩ về gì? Ồ, tất nhiên rồi. Là nàng Juliet trong chiếc váy ngủ trắng thanh thuần đang đứng hò hẹn với chàng Romeo trong mơ của nàng, đơn giản và rập khuôn quá, đúng không? Thế nhưng mà lại có một câu chuyện khác, ít người biết hơn rất nhiều, cũng gắn liền với cái ban công này. Người ta trìu mến gọi nó là câu chuyện về chàng hoàng tử mù xứ Bohemia.Nếu cậu có 5 giây, bật nhạc lên nhé:https://open.spotify.com/playlist/6ry9XQ7azKvUDHmSNXWZXI?si=jRoK4Z5kSsWTBQlGAzTk8A&pt=f552074be1993e30bf0dfb39e11601d4&pi=a-1sAPXQ3qRmqg…
_CP : Tsugikuni Yoriichi x Tsugikuni Michikatsu,OOC,18+,niên hạ_Bối cảnh : Hiện đại, 1x1. Yoriichi ấm áp, ám ảnh, chiếm hữu x Michikatsu ngoài lạnh trong nóng,_Văn án: Yoriichi vốn được gia đình Tsugikuni nhận nuôi khi cha mẹ Michikatsu mong muốn con họ có người nương tựa nếu chẳng may họ qua đời. Như ý trời, cha mẹ họ mất do tai nạn vào chính cái đêm giáng sinh năm ấy, rồi họ chỉ có thể dựa dẫm vào nhau mà sống. Hai đứa trẻ cứ thế mà trưởng thành, nhưng Yoriichi ngày một ám ảnh với người anh trai của mình, song Michikatsu lại vì hắn là người thân duy nhất của cậu mà dần học cách chấp nhận.…
muốn thỏa mãn trí tưởng tượng nên cái fic nho nhỏ này ra đời. Kĩ năng viết còn lém và khá là cùi mía nên có gì thông cảm và chỉ bảo thêm cho mình nha >///v///<Đoạn đầu mọi người đọc thông cảm vì lúc đó viết còn non tay:>…
The Collector là một cuốn tiểu thuyết kinh dịnăm 1963của tác giả người Anh John Fowles , trong tác phẩm đầu tay của ông. Cốt truyện của nó kể về một chàng trai trẻ cô đơn, tâm thần, bắt cóc một nữ sinh viên nghệ thuật ởLondon và giam cầm cô trong hầm của trang trại nông thôn của anh ta. Được chia thành hai phần, cuốn tiểu thuyết chứa đựng cả viễn cảnh của kẻ bắt cóc, Frederick, cũng như của Miranda, người bị giam cầm. Một phần của cuốn tiểu thuyết nói từ quan điểm của Miranda…
Okkotsu Yuta có một cái chị gái.Nhưng vì sợ Rika nên Yuta đã tránh né người chị ấy, để ôm lấy mọi thứ về mình.Tưởng chừng người đó sẽ sống một cuộc đời bình thường như bao người khác...Thì giờ đây cậu thấy chị ấy đang cầm cây kéo tổ bố, nhàn nhã đưa từng con nguyền hồn về hư không mà chẳng mảy may chớp mắt. À, coi như cậu lo thừa đi.…
lee minho làm gì trong ngày sinh nhật của kim seungmin?…
Kim Seungmin ngủ quên ở thư viện. Warning: smut, 18+…
I arrive in Guatemala on The Day of the Dead, November 1st. I’m curious about this holiday, so I goDay of the Dead Effortless Englishto thecemeteryto see what’s happening. What I find is quite interesting.Theatmosphereis like a party. There are people everywhere. Families are sitting around thegravesof their deadancestors.They clean the graves and add fresh flowers. I walk through thecemetery and admire the beauty of all the colorful flowers.There is also color in the sky, because many kids are flyingkites. Some families are having a picnicnext to the graves. They eat, drink, and chat together. People laugh and smile.In the Unites States, cemeteries are alwayssomber. We certainly never have festivals or partiesnext to graves. We don’t laugh or play music or fly kites in cemeteries either.Ifind thatI prefer the Guatemalanapproach. I like the way they remember and celebrate thosewho havepassed away. I like that they acknowledge death, instead of denying it the wayAmericans do. I like that there is life, as well as death, in their cemeteries.Guatemalans call it “The Day of the Dead”, but it is also a day to appreciate life.www.EffortlessEnglishClub.com…