Anh muốn giữ em lạiEm muốn giữ anh lạiAnh cần emEm cần anhEm có thể chấp nhận con người anh không?Anh có thể chấp nhận bản chất của em không?"Chúng ta... đừng gặp nhau nữa nhé.""Tạm biệt."-----------Couple: TaeTenThể loại: Lãng mạn, Hiện đạiWarning: Truyện mượn tên một số nhân vật để viết, chỉ có thật trong thế giới của tôi.…
Tên truyện: Ốc Anh Vũ Của Tôi.Tác giả: SuMonster098Thể loại: thanh xuân, vườn trường, trong sáng, sến súa..Một câu chuyện ngắn viết từ rất lâu rồi, giờ này mới sửa lại để up lên được. Đọc truyện cũ mới thấy trình độ sến sẩm của mình đúng là quá oách luôn =))Hi vọng câu chuyện nhỏ này có thể làm mọi người vui vẻ :*Nguồn ảnh: Internet.…
Mẫu thử nghiệm: Viper07Tiến độ: 70%Toàn bộ dữ liệu của nghiên cứu thuộc quyền sở hữu của phòng thí nghiệm Orbit, dưới sự quản lý trực tiếp của NASA311.…
Tôi nhận được lá thư từ người đã chết."...Em biết không, tôi đã luôn dõi theo em từ phía xa, kể cả khi đã rời mái nhà thân thương này. Italia, mặt trời của tôi cũng biết khóc. Em khóc cho ai? Tôi khóc thay mặt trời. Nếu tôi buồn, mặt trời xua tan hết những áng mây tối tăm, mở ra một khoảng trời rộng mênh mang, bát ngát. Nếu mặt trời buồn, tôi chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn. Tôi không thể với tới mặt trời, vì em ở xa quá. Vậy nên tôi khóc cùng mặt trời. Tôi chỉ biết có vậy. Nên, mặt trời ơi, em đừng khóc nữa nhé?"…
[ Đồng nhân Conan - Mưa xuân ] Người viết: Vater01---- Văn án ---- Từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn cảm thấy cuộc sống của mình rất dễ chịu. Anh có một gia đình hạnh phúc, một người chị gái mạnh mẽ giỏi giang, một cậu bạn thân từ thủa xíu xiu vừa đanh đá vừa thông minh. Chính bản thân anh cũng không đến nỗi nào, mặt mày sáng láng, đầu óc cũng không tệ. Nhưng hết lần này đến lần khác, anh cứ luôn bại trước một cô gái. Cái miệng ngọt ngào của anh cứ luôn cứng ngắc khi đứng trước mặt cô, để rồi đến hết sơ trung, lại qua cao trung, rồi tận đến sau khi kết thúc bốn năm đại học. Cho đến khi anh bắt chuyện với cô, cô gái kia thế mà lại hỏi anh. "Cậu là ai thế nhỉ?"Nụ cười trên môi anh cứng đờ. Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây. Người từng phải khiến cho các cô gái dốc lòng theo đuổi giờ lại phải vắt tay lên trán ngẫm nghĩ xem ngày mai lên dùng chủ đề gì để bắt chuyện với một cô gái. Có điều, anh vui lòng làm thế. Hagiwara Kenji, hai mươi hai tuổi, từng nhìn thấy vô vàn đóa hoa đào nở rộ trước tầm mắt, nhưng cuối cùng lại nhắm mắt đâm đầu vào một cây xương rồng vừa cứng cỏi vừa khô khan. Sau vô số ngày kiên trì và trông ngóng, anh cuối cùng cũng chờ được ngày cây xương rồng nhú lên một búp hoa nho nhỏ.Đó là đóa hoa đẹp nhất mà anh từng thấy, cũng là đóa hoa duy nhất mà anh muốn có. ...Trích đoạn nhỏ: Hagiwara: Trăng hôm nay đẹp thật đấy. Kyougoku Haruhi: Vậy sao? Sao tôi chẳng thấy gì cả thế? Ô nhiễm không khí ở Tokyo nghiêm trọng thật....Chú ý: Có tình tiết OC x nhân vật nguyên t…
Nếu thắc mắc hãy đọc chú thích . Và đọc luôn phần giới thiệu nhân vật .Cốt truyện là : Con người luôn mong muốn sự tốt đẹp đến với mình nhất là tình yêu . Vậy sao nhân dân họ lại đặt ra chữ " Yêu Đơn Phương " ?…