thsh ;; hôm nay cà phê có tình yêu không?
rối rắm…
"Em biết bạn bận mò. Nhưng để ý em một tí."…
"Jeonghan xuất hiện trong cuộc sống của Jisoo bất ngờ tựa làn gió mát vụt qua giữa trưa hè oi ả. Không ai biết khi nào gió sẽ thổi, nhưng gió đã đến cùng sự an ủi dịu dàng nhất, như một bất ngờ ngọt ngào mang theo sự yên bình đến vô bờ"…
nhận request về tinh hà say hi ݁ ˖Ი𐑼⋆…
Thứ sáu ngày 13, Kim Mingyu phát hiện bản thân có khả năng quay ngược về quá khứ. Cậu dùng năng lực đó của mình giữ lấy sinh mạng của Xu Minghao, thay đổi một số phận lẽ ra không được phép tồn tại trên cõi đời.Và bất cứ hành động nào chống lại quy luật vốn dĩ của sự sống, đều phải trả một cái giá đắt.________________________________Một câu chuyện tình trắc trở cùng với một chút sự tác động của thời gian.…
Tiếc nuối vì sự ra đi của Hải Hà và Hải Diêm người phải chịu nỗi đau khi ở lại nên mình đã viết ra 1 cái kết khác để có một kết cục trọn vẹn hơn. An ủi những trái tim đang nhói đau này…
Sống lại chỉ để yêu em lần nữaTên gốc: Trùng sinh chích vi tái ái nhĩ nhất thứ - 重生只为再爱你一次Tác giả: Nhất cá tiểu bình cái - 一个小瓶盖Thể loại: hiện đại, trùng sinh, công sủng thụ, trung khuyển công x lạnh lùng phúc hắc ngạo kiều thụ, ấm áp, 1×1, HEEdit: Thanh Thạch thanhthach.wordpress.comNguồn: Kinzie…
hẳn ra là nhớ?…
Yoon Jeonghan và dancer của ảnh.…
Nếu kiếp nhân sinh là một giấc mộng, ta nguyện chìm trong mộng với giấc ngủ say. Trong mộng, ta thấy đớn đau, thấy tuyệt vọng, thấy bản thân mình chìm trong tội lỗi và trốn chạy. Ai đang tay kéo ta khỏi mộng. Để ta biết, mộng chính là người ta đã yêu, đã níu kéo, đã không thể nắm giữ.Mộng chỉ là mây tan.…
Tên gốc: 等号的另一边Tác giả: zz0206"Một người mãi đứng chờ phía sau dấu bằng, chần chừ không chịu viết nốt kết quả.Một người mãi không tìm thấy nơi mình thuộc về, bèn buông mình rơi xuống.Mặt hồ sâu thẳm.Anh nói rằng sẽ nguyện đắm chìm vào".Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
Bạn cùng bàn sống ảo với nhau có được không:D…
Thiết lập hệ thống lần thứ ba…
Thời gian không phải là một đường thẳng vô tình; đôi khi, nó là một vòng lặp khép kín được dệt nên từ những nỗi tiếc nuối sâu sắc nhất của con người. Trương Hải Lâu đã sống qua những năm tháng đằng đẵng sau biến cố Nam An, gánh trên vai trọng trách nặng nề và cả một khoảng trống không bao giờ lấp đầy. Khi định mệnh đưa anh trở lại quá khứ-về đúng thời điểm Trương Hải Hiệp vẫn còn mang vết thương ở chân và chuyến tàu định mệnh chưa rời bến-đó không chỉ là cơ hội để sửa chữa một sai lầm, mà còn là hành trình đối diện với thứ tình cảm chưa từng dám gọi tên. Giữa thời cuộc Dân Quốc rối ren, khi âm mưu của các thế lực ngầm vẫn đang chực chờ nuốt chửng con người, sự xuất hiện của Hải Lâu thay đổi quỹ đạo số phận, biến sự bảo vệ thành một lời thề khắc cốt ghi tâm.…
"Cậu biết tớ thích mùa nào nhất không?""Mùa nào?""Là mùa xuân""Tại sao chứ?""Vì nó khiến tớ nhớ đến cậu. Đối với tớ, Jeonghan là gió xuân"…
tui khá thích hướng kết của một bạn, sau khi thảo luận tụi tui đã thống nhất viết fic nối tiếp câu chuyện của họ, chú 3 ko chiều lòng fan thì chúng cháu mạn phép, dù văn phong còn non nớtFic không liên quan đến chính truyện hay nguyên tác, tất cả đều xây dựng từ giả thuyết và tưởng tượng của tgiaMong mọi người hoan hỉ, có nhận góp ý nhá…
"Và cứ thế mỗi ngày thêm một tíTa yêu nhau cho mãi tới muôn đời."for my cheolhan and meanie 🍒🐰 & 🐶🐱…
"Cứ để y đi, ba ngày sau tự khắc mò về."Một tuần...Một tháng...Ba tháng sau...Hoàng Tinh nhìn căn phòng trống không, cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa. Lật tung cả vương phủ lên, hắn gào thét với thuộc hạ: "Vương phi đâu???""Bẩm vương gia... nghe nói vương phi đang ở Tô Châu mở tiệm trà, sống vô cùng tự tại, còn được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam tử ở đó, mỗi ngày đều có người xếp hàng cầu thân..."…
tưởng chừng như hai đường thẳng song song, chỉ vì một chữ duyên mà dây dưa cả đời chẳng thoát ra được.…