[ Rawoong ] Phân tích Văn học về hồn chữ
Để tôi kể bạn nghe câu chuyện về một chàng traiđánh mất đi ước mơ của chính mìnhVà một chàng traichiến đấu hết mình vì chúng mà lãng quên đi bản thân phải sống thế nào.…
Để tôi kể bạn nghe câu chuyện về một chàng traiđánh mất đi ước mơ của chính mìnhVà một chàng traichiến đấu hết mình vì chúng mà lãng quên đi bản thân phải sống thế nào.…
" Cảm ơn trời vì đã cho tớ gặp được cậu Ohyul ""Cậu lại ăn trộm cá hồi của tớ đúng không cái thằng khoai ngốc này "Những mảnh ghép nhỏ trong cuộc sống của ryohTừng chap sẽ theo từng thời gian khác nhau ha mb!!WARNING : OOC__________Thể loại : ngọt , đồng niên , slice of life , truyện ngắn , OE Nhân vật : Ryul , Ohyul ( cameo : woojin ,louis ,woonhak..)Tình trạng : đang tiến hành…
Những câu chuyện đời thường do trí tưởng tượng của mình biên soạn nên, mỗi câu chuyện là mỗi cuộc sống của các chàng trai trong Produce. Có vui, có buồn, có nhàn nhạt nhưng chắc chắn không phải là thật. 11/6/2017…
Nhân duyên kì diệu thế nào? Là khi 101 người không quen biết gặp gỡ nhau và cùng tạo nên một vựa muối từ nho nhỏ đến lơn lớn, còn lăm le thôn tính tất cả các vựa muối trên Thế Giới. Một ngày nọ, các bản tin có uy tín trên toàn cầu đưa tin khẩn cấp - rằng không biết nguyên nhân nào mà nước biển ngày càng nhạt. "Chúng ta có nên trả bớt muối về lại cho biển?" 101 người phè phỡn trong phòng tập, vừa theo dõi tin tức vừa thủ thỉ cùng nhau. Cùng fangirl "nếm" thử độ mặn của 101 người, nhé? ----- Viết bởi CCie101. Mọi bản quyền chất xám thuộc về account này. Mong mọi người tôn trọng và ủng hộ.…
"Ngủ đi, nếu ngoài đời không thể chạm vào nhau thì ít nhất trong mơ, tớ sẽ nắm lấy cậu."...'Chúng ta đều ở đó, chuông gió, lời hứa cùng giấc mơ và cậu bé đã từng là cả hai...'_Gongfourz.오지 않은 계절tag: học đường, lucid dream, fantasy, magic, một xíu healing,...warning!!: sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng của tác giả,ooc,có yếu tố 'delulu'note:pr xíu là mấy fic của toi ko ngọt sủng đâu.…
Có những buổi trưa, ánh nắng trắng đến mức tưởng như mọi thứ đều đã được tha thứ.Người ta nói rằng nếu đứng trong nghĩa trang vào đúng thời khắc ấy,bạn sẽ gặp lại người mình nhớ nhất.Không phải trong giấc mơ.Không phải trong ký ức.Mà ở khoảng cách đủ gần để chạm tay vào nỗi đau đã từng chôn xuống.Chỉ là...phép màu nào cũng có giới hạn của nó.Bảy ngày.Bảy lần mặt trời đi qua đỉnh đầu.Bảy cơ hội để nói lại một lời chưa kịp nói.Có người quay về để được tha thứ.Có người ở lại để học cách buông tay.Và cũng có những tình yêu chỉ thật sự kết thúc khi cả hai đã cùng bước qua ranh giới cuối cùng của sự sống.…