Truyện ngắn. Nói về mối tình đơn phương và một căn bệnh lạ. Trong một triệu người, sẽ có một người mắc căn bệnh này. Hanahaki. ***P/s: Truyện chỉ đăng trên Wattpad do tui là người viết. Đừng mang đi đâu nếu chưa có sự đồng ý của tui. Cảm ơn.…
Tình yêu giữa Bích Phương và Lamoon giống như một bản nhạc không cần giai điệu, chỉ bằng ánh mắt và cử chỉ cũng đủ để truyền tải tất cả. Bích Phương trưởng thành, điềm tĩnh, ít nói nhưng mỗi hành động đều tinh tế, như cách chị cẩn thận kéo áo khoác cho Lamoon giữa trời lạnh hay im lặng chờ cô kết thúc một buổi quay dài. Lamoon lại là gam màu tươi sáng, luôn tràn đầy năng lượng và tinh nghịch, nhưng khi đứng trước Bích Phương, cô trở nên dịu dàng một cách tự nhiên. Giữa họ không có những lời hứa hẹn ồn ào, chỉ có sự hiện diện bền bỉ - một thứ yêu thương lặng lẽ nhưng đủ sâu để kéo nhau qua mọi sóng gió.…
"Anh ấy là ánh trăng sáng trong lòng cậu, vừa đẹp dịu dàng lại vừa xa xôi, khiến cậu có ngày đêm nhung nhớ cũng chưa một lần dám đến gần..."au: Một chiếc bé con ngẫu hứng của lúc hoàng hôn.…
Tên gốc: 羡羡追夫记Tên: Tiện Tiện truy phu kýTác giả: Tinh Nguyệt Phất QuyNguồn: LofterEdit: TuiTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng edit: Đã hoànBắt đầu: 21/5/2025 - 6/12/2025Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, đừng đem ra khỏi app này…
LONG FIC - WITHOUT SAYING SOAu: NoviCouple: Diễm Hằng (Lamoon) x Bích Phương***Summary:Bích Phương thở dài, lòng nặng trĩu. Vú em đã nghỉ đột ngột về quê, không một lời báo trước. Căn nhà im ắng hơn khi thiếu đi tiếng bước chân quen thuộc, thiếu đi những bàn tay dịu dàng chăm sóc cho Miu mỗi khi chị vắng nhà.Lịch làm việc dày đặc khiến Bích Phương không biết mình sẽ xoay xở ra sao. Là một giám đốc, chị từng tự hào về những thiết kế mang dấu ấn cá nhân, từng tự tin điều phối mọi thứ nhưng giờ, mọi thứ dường như trượt khỏi tầm tay, rối rắm và không chắc chắn.Diễm Hằng đến vào một chiều Sài Gòn nắng dịu. Cô là sinh viên năm ba ngành tâm lý học. Việc làm giúp việc theo giờ là cách cô kiếm thêm tiền cho học kỳ sắp tới. Diễm Hằng muốn thử thách mình trong một thế giới xa lạ hơn sách vở, hơn bài giảng đại học.…
"Khi một người yêu đơn phương một người quá lâu" - Gun bật cười - "Lâu đến mức chính người ấy cũng đã quên mất bản thân mình. Và có một ngày người ấy quyết định nói ra toàn bộ với đối phương. Toàn bộ, tất cả, không giữ lại bất cứ điều gì. Thì có nghĩa là người đó đã mệt mỏi lắm rồi, và lần tỏ tình đó, sẽ là lần cuối cùng họ nói lời yêu với nhau"Câu chuyện yêu đơn phương của Gun với người bạn lâu năm của mình. Claim: Sản phẩm hoàn toàn là trí tưởng tượng, không có bất cứ liên hệ gì với người thật.…
Ngược công, ôn nhu công. Công: Lưu Bạch Anh Tra thụ, thẳng nam thụ.Thụ: Thiên Hi Sau mỗi bước chân nặng trĩu.Là cơ đơn...... Hạnh phúc cớ sao càng giữ.Càng mong manh...... Sau này nếu em cô đơn, chỉ cần em quay đầu lại..... Phía Sau Em !!…
Tôi hỏi cậuHạnh phúc có màu gì?Tôi hỏi cậuĐau buồn có màu gì?Tôi hỏi cậuLiệu tôi trong mắt cậu có màu gì?Như thế nào mới là màu của yêu thương, như thế nào là màu của cô độc, liệu màu sắc trong mắt tôi và cậu có giống nhau không?…
Nơi để tôi thoả mãn trí tưởng tượng của mình về TAKECHIA một otp tôi rất yêu thích. Có những chap sẽ có yếu tố 🔞. Nếu không thích hoặc đu otp khác xin vui lòng click back .…
Tên truyện: Chậm rãi yêu anh khi hoa tàn cỏ dạiTác giả: Phúc PhễuThể loại: Hiện đại, từ thanh xuân đến đời thường, lãng tử quay đầu, thầm mến, nhẹ nhàng, HESố chương: 16 chươngTình trạng: Đã hoàn 2/2020Giới thiệu:Khi tôi gặp anh,Ánh nắng cũng dần trở nên nhạt màu, cuồng phong như một ông cụ già không hiểu chuyện thích lẩm bẩm bên tai, mực vẽ dường như trở về gam màu nguyên thuỷ của chúng, ngọn rau cải mầm chớm nở âu yếm với cả những cọng cỏ dại bên cạnh,Mọi nguyên tắc đều bị phá vỡ, mọi định kiến đều trở nên vô nghĩa, mọi can đảm đều hèn nhát nấp sau cái vỏ rụt rè.Khi tôi gặp em,Cả thế giới cũng phải ủng hộ chúng tôi đến với nhau.…