Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
5,174 Truyện
NGÀY ẤY NẮNG KHÔNG VỀ NỮA

NGÀY ẤY NẮNG KHÔNG VỀ NỮA

5 0 1

Tôi gặp anh trong một ngày nắng đẹp vào đầu năm cấp 3, anh là dân thể thao, khuôn mặt dù chỉ ưa nhìn nhưng ngay từ lúc gặp anh, trái tim tôi đã đập liên tục từng hồi. Tôi biết, mình thích anh rồi, nhưng tôi không dám ngỏ lời cũng chẳng dám thừa nhận, thế là tôi như cái bóng vô hình mà ở bên cạnh anh, anh ở đâu tôi ở đó, âm thầm và lặng lẽ.Từng lời nói, cử chỉ của anh đều khiến tôi rung động, đến một hôm anh nói:"Làm cái bóng vô hình bên cạnh anh không biết mệt à?"Đến tận lúc ấy, tôi mới biết anh đã nhận ra sự hiện diện của tôi rồi.Tôi sợ, sợ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có can đảm để nhìn anh thêm một lần nào nữa. Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:"Lo mà học hành đi, đừng có suốt ngày đi theo anh nữa""Em biết rồi"- giọng tôi nhỏ đến cực điểm, tưởng chừng như đang hòa làm một với tiếng gió.Anh nghe vậy chỉ bật cười:"Này, anh giỡn đấy"Tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ được rằng, sẽ có ngày tôi ngồi kế giường bệnh của anh, hy vọng tất cả mọi thứ chỉ là giỡn như những tháng năm đó. Căn bệnh quái ác đã tự tay lấy đi anh, cũng đã lấy đi một phần của chính tôi."Xin lỗi em, anh chẳng thể tiếp tục yêu em nữa rồi. Nếu có thể, xin hãy sống thay cho phần anh"Tôi gật đầu, cố gắng vượt qua nỗi đau để thay anh đi hết phần đời còn lại nhưng tôi không thể."Xin lỗi, em thất hứa rồi...""Tôi là Nhược Lam, khi anh Minh Viễn mất đi, tôi cũng tự kết thúc đi câu chuyện của chính mình"…

[BL] Lực Hút Trái Đất

[BL] Lực Hút Trái Đất

19 4 2

Đặng Hoàng Minh Khôi : " Em không muốn ngồi với cậu ấy . Nếu ngồi cùng cậu ấy em thà chết còn hơn "Nguyễn Trường An : " Em không muốn học cùng lớp với tên đấy . Nơi nào có hắn không có em . Nơi nào có em không có sự xuất hiện của hắn "Cô Thảo ....Đặng Hoàng Minh Khôi - Nguyễn Trường An : Hai thủ khoa trong kì thi chọn lớp 12 . Câu chuyện của họ là một huyền thoại . Người ta có câu : " Một rừng không thể có hai hổ " " Một lớp không thể có hai vị thủ khoa " . Vậy mà họ rất nhiều lần tranh giành vị trí nhất khối cùng nhau . Đó có lẽ là lí do vì sao hai người này ghét nhau đến mức cả trường đều biết . Sự ghét nhau phải lớn đến mức không muốn hít thở chung một bầu không khí với nhau . Vậy mà hai vị nhất khối đều được xếp đến 12A2 lại còn kiêm bạn cùng bàn của nhau . Cả lớp 12A2 ai cũng nơm nớp lo sợ họ sẽ đánh nhau đến mức anh chết tôi sốngVậy mà chỉ qua vài tháng mối quan hệ của họ trở nên tốt hơn bao giờ hết như hai người bạn thân . Thân hơn cả thân đến mức không cho người kia kết bạn với ai . Nhờ vậy giữa họ bỗng lan truyền tin đồn hai người yêu nhau Làm sao mà được chứ hai người ghét nhau như thế mà nhưng các cụ vẫn hay nói : " Ghét của nào trời trao của đấy " . Ai cũng bán tín bán nghi về tin đồn cho đến đúng một ngày . Chính mắt chúng tôi nhìn thấy hai vị nhất khối từng ghét nhau đến long trời lở đất vậy giờ lại đang hôn nhau trong một góc khuất của hành lang lớp học Hóa ra : " Trái dấu hút nhau " là thật à Lực hút trái đất thật siêu phàmThể loại : Thanh xuân vườn trường ; đam mỹ ; học đ…

Nhược.

Nhược.

4 0 3

Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…

THANH XUÂN ĐI QUA NGÕ NHỎ

THANH XUÂN ĐI QUA NGÕ NHỎ

10 0 10

Thanh xuân đi qua ngõ nhỏ là câu chuyện về những năm tháng lớn lên cùng nhau của Ngọc Vy và Khánh Minh - hai đứa trẻ sống cạnh nhà, quen nhau từ thuở còn chưa biết thế nào là rung động. Khánh Minh hơn Ngọc Vy 1-2 tuổi, luôn là người đi trước, lặng lẽ che chở cô bằng những hành động rất nhỏ: dắt tay qua cổng trường, đứng đợi mỗi buổi tan học, im lặng bảo vệ khi cô bị tổn thương.Thời gian trôi, ngõ nhỏ vẫn vậy, chỉ có hai con người dần đổi khác. Từ tuổi thơ hồn nhiên, bước vào những năm tháng học trò nhiều biến động, tình cảm giữa họ không ồn ào, không vội vã, mà chậm rãi lớn lên theo từng ánh mắt, từng khoảng lặng. Có những hiểu lầm, những lần xa cách, những cảm xúc chưa kịp gọi tên, tất cả đan xen tạo nên một thanh xuân rất thật.Truyện không chỉ là tình yêu, mà còn là ký ức về tuổi học trò, về những năm tháng trong trẻo đã qua. Để rồi khi ngoảnh lại, người ta mới nhận ra: có một người từng đi cùng mình suốt cả tuổi trẻ, chỉ chờ một lần quay đầu để nắm tay nhau mãi mãi.…

Mình cùng làm trăng sáng

Mình cùng làm trăng sáng

0 0 2

Trong suốt mười ba năm đằng đẵng, An Hòa luôn tự mặc định mình là lớp bùn đọng lại nơi đáy sông lạnh lẽo, còn Trung Kiên là vầng trăng sáng vĩnh hằng trên cao của trời. Khoảng cách giữa họ không chỉ là vài dãy bàn học, mà là khoảng cách của sự tự ti và những bí mật chưa bao giờ dám ngỏ.Hòa từng tự nhủ với lòng mình, rằng cứ để thời gian trôi đi, mươi mười năm nữa thôi, tình cảm này rồi cũng sẽ nhạt màu. Cậu sẽ thôi không còn thích Trung Kiên nữa, sẽ quên mất mình đã từng vì một nụ cười mà khờ dại đến nhường nào. Cậu đã ước mình có thể quên.Ấy vậy mà, định mệnh lại dành cho cậu một món quà nghiệt ngã. Ở tuổi ba mươi ba, lời ước năm xưa bỗng hóa thành sự thật: An Hòa mắc chứng Alzheimer khởi phát sớm.Bộ não của cậu bắt đầu tự phân rã, xóa sạch những gì cậu hằng trân quý. Để tìm lại chính mình trước khi tất cả tan biến thành dải trắng xóa vô nghĩa, Hòa quyết định trở thành "chuột bạch" cho ECHO - một hệ thống thực tại ảo phục dựng ký ức cho những người mắc bệnh Alzheimer. Cậu đánh cược linh hồn mình với máy móc để được một lần nữa trở về năm mười bảy tuổi, gặp lại "ánh trăng" của đời mình."Não người không trung thực, và An Hòa lại càng không. Cậu giả vờ quên để được nhớ, và giả vờ nhớ để thấy mình bớt cô độc giữa nhân gian."…

Mượn Em Một Ngăn Tim Nhỏ

Mượn Em Một Ngăn Tim Nhỏ

531 14 7

2/1/2019Truyện: Mượn em một ngăn tin nhỏAuthor: Trầm Tuyết GiaiThể loại: thanh xuân vườn trường, đô thị tình duyên.Nhân vật:Lưu Tư Duệ _ là con gái của một gia đình nông thôn. Tính tình vui vẻ, lạc quan và phóng khoáng. Lên thành phố học tập cô sống ở nhà dì Thanh, dì là em gái ruột của mẹ, vì con dì đã lớn và đi du học nên trong nhà rất cô quạnh, dì xem cô như con gái và chăm sóc rất chu đáo. Đổng Di Hòa _ con trai của một nhà tài phiệt nổi tiếng. Tính tình ấm áp, nhu hòa. Giỏi ngoại ngữ nên thường kèm cho Tư Duệ một số môn xã hội.Nội dung:Gặp và quen nhau từ những năm cấp 3 đến những năm cuối đại học, tình cảm của hai người ai nhìn vào cũng biết. Một ngày, anh ngỏ lời cầu hôn, cô đắn đo bảo rằng cần phải kiếm tiền trước lo cho ba mẹ rồi mới tính đến hôn nhân, anh không bỏ cuộc nói anh sẽ chờ cô. Một ngày trong xanh nào đó cô không đến trường, gọi điện không ai nghe máy, hỏi bạn bè không ai biết, đến nhà hỏi dì cô thì dì bảo cô đã về quê. Anh lo lắng chạy theo cô về quê ở tận Hàng Châu. Về đến nơi, hỏi nhà cô ở, đến nơi cô ở vẫn không có cô. Anh thật sự muốn phát điên rồi, cô không chấp nhận lời cầu hôn của anh thì cũng không cần trốn tránh anh như thế chứ?!Vài ngày sau cô vẫn không đến trường, anh vẫn chờ đợi cô. Chờ ngày cô quay về nói với anh rằng cô có việc bận chứ không phải là trốn tránh anh. Cứ cho là anh ích kỷ đi, vậy thì có sao? Bởi vì anh quá yêu cô, không...phải nói là anh lụy cô rồi, cô là thế giới của anh, anh không thể sống thiếu cô...Bạn nào thích thể loại thanh xuân, họ…

[Phương Hoa Dao Mộng ] Chấp niệm . Nhân sinh, lưu luyến gặp lại người.

[Phương Hoa Dao Mộng ] Chấp niệm . Nhân sinh, lưu luyến gặp lại người.

177 8 1

🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…

Mùa Hạ Năm Ấy Có Anh

Mùa Hạ Năm Ấy Có Anh

32 3 1

Cố Du Ninh nâng mắt nhìn, một nam sinh vóc dáng cao lớn, thậm chí còn đầy đủ xương thịt hơn cậu. Mặt mũi sáng sủa, đẹp trai không thua kém gì cậu khiến các bạn nữ trong phòng gào thét. Cậu nam sinh mặc một chiếc áo hoodie màu trắng đen đơn giản, quần túi hộp màu xám ôm lấy đôi chân dài, đôi mắt đang nhìn đăm đăm về phía cậu.Cậu quên tên người khác thì thôi chứ vị nam sinh này không thể nào quên được. Nam sinh là Hạ Từ Dương, một vị học bá trong trường với câu "Không nhất trường thì nhì trường", rất được lòng thầy cô. Nghe loáng thoáng có vẻ là đại thiếu Hạ gia, giàu có không thua kém gì Cố Du Ninh.Cậu chỉ im lặng, có lẽ có sự khúc mắc gì giữa hai người, khiến Du Ninh không nhìn lấy anh một lần. Bị ánh mắt của người này nhìn quá lâu làm cậu phát cáu. Cậu cắn vỡ viên kẹo, đứng dậy túm lấy cổ áo anh. "Tên khốn này, sao cậu lại ở đây."…

Kẻ Bắt Nạt Lại Thích Tôi!

Kẻ Bắt Nạt Lại Thích Tôi!

65 9 3

Tôi thút thít, muốn ngăn cái giọng nứt nở đang ở cổ họng nhưng lại không xong, tôi dùng tay bịt miệng thật chặc đến mức không thể thở nhưng vô ít, tôi bất lực cắn thật mạnh vào cổ tay, để cơn đau lấn áp đi phần nào những bộn bề lộn xộn trong lòng lại. Tôi vừa cắn tay, nước mắt không ngừng ứa ra, nhìn quyển vở toán bị chúng nó xé đến rách chẳng nhìn được chữ, lòng tôi chạnh lại, vừa khóc vừa từ từ dán từng trang tập lại. Vừa lau nước mắt, nhìn ra cửa ra vào, tôi chợt thấy một hình bóng vừa quen vừa hận ở trước cửa lớp. Là kẻ bắt nạt tôi đó ư? Chẳng biết hắn ta đứng đó từ khi nào. Mắt tôi chợt sẫm lại, chẳng biết cậu ta sẽ làm gì tôi nữa. Tôi cứng đờ, chờ đợi địa ngục trước mắt. Đến rồi, hắn ta đi nhanh về phía tôi, đừng mà! Tôi chẳng phản kháng được đâu, càng không có ai để cầu cứu.Tôi nhắm chặc mắt, gồng mình, bỗng nhiên xung quanh lại ấm áp đến kì lạ. Phía trên đỉnh đầu lại có hơi thở phả xuống nóng ấm. "Xin lỗi, đừng khóc."…

Đường Phong Em Yêu Anh - Sư Tử Biển

Đường Phong Em Yêu Anh - Sư Tử Biển

7 0 10

Tác phẩm này một phần được dựa trên câu chuyện bản thân mình chứng kiến và trải qua thời còn cắp sách đến trường. Hi vọng nó sẽ khơi gợi lại cho các bạn những ngày tháng thanh xuân hồn nhiên tươi đẹp của tuổi học trò. Bên cạnh những lời thổ lộ tình cảm và may mắn được đối phương đáp lại thì cũng có người đã phải giấu đi tâm tư của lòng mình. Liệu định mệnh có đưa họ đi đến bến bờ cuối cùng của hạnh phúc?Câu trả lời sẽ sớm được tiết lộ. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên web đêm buồn (VNO). Các bạn có tâm thì hãy đọc trên trang chính thống để ủng hộ và bảo vệ bản quyền của tác giả.Truyenwiki ăn cắp Truyenwiki ăn cắp Truyenwiki ăn cắp Truyenwiki ăn cắp Truyenwiki ăn cắp Truyenwiki ăn cắp…

 Rồi Tuyết Sẽ Ngừng Rơi

Rồi Tuyết Sẽ Ngừng Rơi

24 3 3

Tóm tắt truyện: Khánh- con trai cả của tập đoàn Hoàng Khánh nắm trong tay chuỗi các cửa hàng kinh doanh đá qúy. Trong một lần về nước anh vô tình gặp Huyền- cô gái năng động và có trái tim ấm áp. Qua nhiều lần gặp gỡ, anh vô tình phát hiện Huyền chính là cháu gái độc nhất của tập đoàn Vũ Huyền, công ty đối thủ cạnh tranh của công ty ba anh. Vì công ty kinh doanh ngày một thua lỗ cộng thêm việc luôn bị Vũ Huyền chèn ép, ba anh đã buộc anh tiếp cận Huyền nhằm lấy trộm thiết kế mới. Ban đầu việc tiếp cận cô là có mục đích nhưng lâu dần anh phát hiện ra trong trái tim đã in đậm bóng dáng của ng con gái đó. Đằng sau tất cả mọi chuyện là cả âm mưu độc ác của ba anh, anh sẽ tiếp tục thực hiện âm mưu đó hay đưa ra 1 quyết định khác? Và phải chăng sự lựa chọn đó là đúng đắn?…

Thực tại

Thực tại

5 0 1

Cậu ấy chính là nam chính thanh xuân vườn trường trong truyền thuyết, chính là một badboy chính hiệu là một đại ca ở trường, khi ở ngoài trường thì giao du với những người không mấy tốt đẹp, những chuyện như đánh nhau, hút thuốc, cúp học..đối với cậu ta mà nói là chuyện hết sức bình thường.Với hàng chân mày đen, mắt một mí, mũi cao môi mỏng thêm vào đó là nước da trắng, dáng người vừa cao vừa gầy cậu ấy thật sự rất ưa nhìn nói đúng hơn thì rất đẹp trai.Tính cách lạnh lùng, vẻ mặt bất cần luôn nhìn người khác với ánh mắt khinh thường lại thu hút rất nhiều cô gái, trong đó có cả tôi. Nhưng cậu ấy không bao giờ để mắt đến tôi, cũng phải, vì cậu ta đâu thiếu lốp dự phòng. Những dòng kia là phần giới thiệu cho một mẩu chuyện mang tên Thực tại của tôi, nếu được xin hãy theo dõi câu chuyện của tôi, đó là câu chuyện có thật trong thời niên thiếu của tôi. Cuối cùng tôi chỉ muốn Cảm ơn vì đã đọc đến đây.…

Học Sinh Ngoan Đừng Nháo !!!

Học Sinh Ngoan Đừng Nháo !!!

3 0 2

Anh không biết tại sao mình lại thích em, rõ ràng em đáng ghét như vậy vừa kiêu ngạo, vừa vô duyên. Anh thích nhìn em chỉ vì tranh chấp thắng anh mà cười cả một ngày, thích nhìn em đứng trên sân khấu cất tiếng hát, thích em dùng chất giọng ngọt ngào đó gọi tên anh mặc dù cái tên đó bị em biến tấu đến méo mó.----------------------------------------- Em biết mình thích anh nhưng lại không nghĩ mình thích anh nhiều như vậy. Em có thể chấp nhận màn tỏ tình sến súa chỉ vì người tỏ tình là anh. Em có thể vì tin nhắn chúc ngủ ngon của anh mà ngây ngốc cả một buổi tối. Em là người thiếu kiên nhẫn nhưng lại có thể chờ anh lâu như vậy. Hóa ra trong vô thức em lại trở thành người có tính cách trái ngược hoàn toàn với em của ngày thường. Và cũng chợt nhận ra em có thể vì anh mà làm nhiều điều như vậy.…

Hương Vị Thầm Mến

Hương Vị Thầm Mến

2 0 4

Yêu Thầm rốt cuộc là có hương vị gì?"Chính là vào buổi chiều hôm ấy, em rực rỡ chói sáng đứng trong sân cỏ. Là nụ cười, khuôn mặt, ánh mắt, hương vị nơi em đã để lại cho anh một hình ảnh không thể xoá nhoà."Là khi nhìn em ở bên người khác, anh chỉ biết trốn một góc mà tự mình nhấm nháp hương vị cay đắng.Là chỉ dám lén nhìn em từ xa. Là hương vị ngọt ngào hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười trên môi em. Là hương vị đau đớn tự trách khi nhìn em khóc.Là mất mát hối tiếc khi người bên cạnh em không phải là anh.Là cảm giác ghen tị khi nhìn em sánh vai cùng người khác."Trong suốt năm lớp 11 ấy Nguyễn Minh Hoà không hề hay biết có một người luôn lặng lẽ dõi theo cô, có một người vì cô mà đã đếm trải bao hương vị cuộc đời.…

Giữa hai lần chờ đợi

Giữa hai lần chờ đợi

50 0 5

Tác giả: Hạnh NhânNgày bắt đầu viết: 23/12/2025Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, HE, ngược, đời thực. _________________________________"Dạo này vẫn ôn trọng tâm Toán à?" Cao Bách hỏi."Ừ.""Làm được mấy đề rồi?""Chưa nhiều."Một lúc sau, tin nhắn mới hiện lên:"Lát về gửi mấy đề cậu đang làm, tôi xem cho."Quỳnh Giao nhìn màn hình, không trả lời ngay. Cô chợt nhận ra, từ lúc nào đó, việc có một người ở đầu dây bên kia hỏi han vừa đủ, xuất hiện đúng lúc, lại có thể khiến lòng cô khẽ mềm đi, dù chỉ trong thoáng chốc.…

VẪN LÀ ANH

VẪN LÀ ANH

0 0 1

Có những người không cần cố gắng xuất hiện, nhưng chỉ cần đứng trong đám đông thôi cũng đủ khiến người khác phải nhìn theo.Hạ An là một cô gái như thế.Xinh đẹp, học giỏi, luôn đứng trong top đầu của lớp, nhưng lại mang một vẻ trầm lặng khó gần. Cô ít nói, nhẹ nhàng, khép kín như một trang sách được gấp gọn, khiến người ta muốn đọc nhưng không dễ chạm vào.Còn Lâm Phong lại là một kiểu người hoàn toàn trái ngược.Con trai nhà khá giả, nổi bật, bất cần, luôn đứng ngoài khuôn khổ. Cậu không thích học hành, càng không thích bị ràng buộc, và càng không quan tâm người khác nghĩ gì về mình.Hai con người tưởng như thuộc về hai thế giới khác nhau.Nhưng thanh xuân đôi khi không hỏi trước, cũng không báo trước-nó chỉ đơn giản là sắp đặt một cuộc gặp gỡ.Và từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ bắt đầu thay đổi...…

Tháng năm chậm lại bên cậu

Tháng năm chậm lại bên cậu

231 28 33

🦊🐰 🐯🐱 Begin: 03.12.2025 The end:???…

Hội Phép Thuật

Hội Phép Thuật

196 6 2

"Trái Đất, thế giới loài người tồn tại trong một chiều không gian của nền văn minh hiện đại, của khoa học kỹ thuật hiện đại. Lịch sử con người cứ thể chảy trôi mà họ không hay biết rằng, luôn có những chiều không gian khác, tương ứng với những nền văn minh khác vẫn tồn tại đến tận ngày nay...Trong vô vàn những miền không gian của muôn vàn vũ trụ song song, có một nơi được gọi là Linh Giới, thế giới của phép thuật huyền bí, ma thuật diệu kỳ, những điều dường như chỉ có trong các câu chuyện cổ tích. Khi mà người ta chỉ nghĩ rằng đó là truyện hoang đường, thì ở Linh Giới, phép thuật chung sống với con người, các tiên, pháp sư, phù thủy, á tiên, kỵ sĩ phép thuật, thuật sĩ, và những sinh vật huyền bí...Tuy nhiên, ngay từ thuở còn sơ khai, từng có một trận chiến nảy lửa giữa phép thuật bóng tối và phép thuật ánh sáng. Để bảo vệ sự nhiệm màu trong sáng của phép thuật không bị vấy bẩn, một liên minh phép thuật đã được thành lập, gồm những thuật sĩ phép thuật nguyên tố, á tiên phép thuật thiên đường, những pháp sư thông thái, những kỵ sĩ phép thuật và những phù thủy tâm linh... Đã có những hy sinh, mất mát rất lớn về tính mạng con người,.. sau cùng, bóng tối đã được đẩy lùi,...Và để tiếp tục gìn giữ sự nhiệm màu thuần khiết của phép thuật, họ lập ra những Học viện phép thuật để truyền lại những bài học quý báu cho những thế hệ sau, và chuẩn bị cho những điều xấu có thể quay lại bất cứ lúc nào..."https://www.facebook.com/H%E1%BB%99i-Ph%C3%A9p-Thu%E1%BA%ADt-1726612590689844/…

5 Năm Đợi Chờ

5 Năm Đợi Chờ

26 11 27

Mô tả: 5 Năm đợi chờNăm 13 tuổi, tôi dùng sự bướng bỉnh của một con bé Xử Nữ để dập tắt hy vọng của cậu bạn thân: "Tớ không thèm yêu với đương với mày đâu!". Lúc đó, Trần Quốc Dũng - chàng trai chuyên Toán lỳ lợm ấy chỉ im lặng.5 năm sau. 1825 ngày trôi qua, cái lò vi sóng giữa chúng tôi chưa bao giờ tắt hẳn. Nó cứ âm ỉ xoay mòng mòng suốt thanh xuân.DÀN NHÂN VẬT & CUỘC CHIẾN NỘI TÂM:Vũ Ngọc Tuệ An: Giằng xé giữa cái tôi kiêu kỳ và trái tim đã v" Dũng từ lâu.Trần Quốc Dũng: Đấu tranh giữa lòng tự trọng của kẻ bị từ chối và khao khát bảo vệ An.Lâm Chi (Phản diện): Ngưỡng mộ An nhưng đố kỵ vì ánh mắt Dũng chỉ hướng về một người.Hoàng Minh (Nam phụ): Muốn làm quý ông cao thượng nhưng lại ích kỷ muốn giữ An lại.Mẹ Tuệ An: Giằng xé giữa việc ép con đi du học và nỗi sợ bóp nghẹt hạnh phúc của con.Liệu món quà Lego có giúp họ hâm nóng bát mì tình yêu đã nguội lạnh nửa thập kỷ?…

Học cách

Học cách

28 9 3

Tình yêu?...Nghĩa là gì?...Một câu hỏi luôn canh cánh trong lòng tôi từ rất lâu, dù gì cũng sẽ kết thúc, vậy yêu để làm gì chứ. Cũng chỉ là vô dụng....Tôi vẫn luôn nghĩ vậy...Cho đến khi, cô ấy ập vào đời tôi...------Tôi luôn đặt việc học lên hàng đầu, không phải là tôi không muốn yêu đương, nhưng ít nhất tôi không mong muốn yêu đương vào thời gian này. Tôi tin vào những định mệnh, nếu có duyên ắt hẳn sẽ gặp nhau, vậy nên tôi không trông mong nó đến quá sớm, cứ từ từ cũng được.Tôi luôn tin là vậy....Cho đến khi, tôi gặp anh ấy...------Chỉ là một câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng. Kể về cậu thiếu niên cùng cô gái dắt tay nhau qua tuổi xuân rộn rã. Học cách yêu...Và học cách trưởng thành.…