Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
5,174 Truyện
Thanh xuân có cậu thật đẹp

Thanh xuân có cậu thật đẹp

15 1 2

- Minh học giỏi rồi, sau này không cần An dạy thêm cho nữa, sắp vào năm học mới rồi, An chúc Minh học giỏi, vậy bây giờ An về đây.Minh im lặng.- Không, Minh ngu.Thu An: ???- Ừ, Minh ngu mà được 10 điểm toán á, Minh ngu mà được 9 điểm tiếng anh á, bây giờ văn Minh cũng sắp giỏi bằng tui nữa, tui không còn cái gì để dạy cho Minh nữa hết!Minh cúi đầu xuống, ra vẻ tủi thân, chân cọ cọ xuống sàn.- Minh không biết, Minh ngu.Minh ngước mắt lên, mắt ngấn lệ, sụt sịt, như gần khóc. Diễn xuất của Minh rất tệ, nhưng phải làm sao đây, Minh đẹp trai nên Minh làm gì tôi cũng thấy hợp lý hết.Khổ, tôi chịu thua, được chưa!______ Mấy đứa xung quanh tôi, ai cũng bảo An sướng mới lấy được tôi, tôi vừa giàu vừa đẹp trai, lại còn học giỏi. Hừm, tuy không sai, nhưng mà cũng không đúng. An thì siêu xinh, học cũng siêu giỏi ( tuy hơi dốt toán một xí, nhưng mà không sao, trong nhà một người học giỏi toán thôi là đủ), và tôi cảm thấy tôi mới là người phúc ba đời mới cưới được Thu An. Cô công chúa xinh đẹp, cute, dễ thương, thông minh, học giỏi, dính người của tui, xứng đáng nhận được tất cả mọi sự tốt đẹp nhất trên thế gian này.______Một cí demo rất lâu rồi nhưng mà bây giờ tui mới triển.Tác phẩm đầu tay, xin nhẹ tay ♡______#MinhAn #hgia_y03/01/2023…

[ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng Gắt

[ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng Gắt

4 1 1

''Hi vọng chúng ta giống như những tia nắng ngày hạ, lúc nào cũng nhiệt huyết, nồng cháy''---------------------------------------------------------------------------Tên: [ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng GắtThể Loại: Đam Mỹ, Học đường, Thanh xuân vườn trường,...Tác Giả: YanLinCouple: Phó Thường Hi x Hạ AnCre ảnh bìa: trên Pinterest ( muốn ghi tên tác giả ảnh này lắm nhưng trên đấy ko có ghi tên, tiêu đề cx ko có luôn, lấy từ acc trên M T nha mấy ní, chữ tui tự ghi vô)Tác phẩm đầu tay của sốp, câu văn của Chương 1 vẫn có hơi lật đật tại đây là bản của năm ngoái r, h đọc lại thấy cx khá hay nên đăng, sốp lười sửa lại nên thông cảm tí=)) chương sau hứa sẽ viết tốt hơn*Lưu Ý: - Truyện không hề có thật, tất cả chỉ do tác giả tưởng tượng ra, ko hề sao chép ý tưởng của ai - Hi vọng các bạn không toxic, ném đá,... tác phảm, câu văn và nội dung trong truyện có thể chưa hoàn chỉnh, và xuất sắc như các bạn mong muốn nên hi vọng mọi người có thể thông cảm và bỏ qua cho - Nếu cốt truyện, câu văn và lời thoại có chỗ nào chưa đúng, chưa hợp lí thì mong các bạn hãy bình luận để sốp có thể sửa đổi - Nếu truyện không hợp gu thì có thể ngừng đọc…

BẠN HỌC SỐ 7

BẠN HỌC SỐ 7

3 0 1

Trại hè ngày hôm đó, giáo viên phát cho mỗi người một tấm phiếu, yêu cầu hai người một đội. Tất Hạ lấy được tấm phiếu số 7, lần đầu tiên cùng Trần Tây Phồn gặp mặt.Cậu ấy đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, giọng nói nhẹ nhàng, cong môi cười nhẹ: "Tìm thấy cậu rồi, bạn học số 7, có thể chung đội với cậu không?Khi đó, cậu ấy là đứa con kiêu ngạo của trời, có thể nhìn mà không thể chạm tới, mà Tất Hạ chỉ là một trong vô số nữ sinh thích cậu ấy, là một người không ai chú ý đến. Việc yêu thầm này đã định sẵn sẽ chẳng đi đến đâu.Nhiều năm về sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn, ngày hôm đó mưa tuôn xối xả, cô ấy bị mắc kệt ở một thành phố xa lạ.Người đàn ông mím mím môi, ngữ khí chắc chắn nói: "Yên tâm, nhất định đưa cậu về nhà an toàn".Sau đó lại cùng nhau tham gia họp lớp, có người đùa giỡn nhất định bắt Trần Tây Phồn kể về lịch sử tình trường, Trần Tây Phồn không có cách nào nói: "Chưa yêu bao giờ nhưng thật sự có thích một người".Mọi người kinh ngạc hỏi người cậu ấy thích là ai, Trần Tây Phồng nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt giao nhau, khóe mắt cô ấy dần đỏ lên, tim chậm một nhịp.Trần Tử Phồn môi mang ý cười, từ từ nói: "Bạn học số 7 của lớp chúng ta".Không ai biết được, buổi tối ngày hôm đó ở hành lang, Tất Hạ bị cậu ấy vây vào tường, tránh cũng không thể tránh khỏi, hơi nóng của Trần Tử Phồn phả vào, gần như khẩn cầu: "Thích tôi lại nhé bạn học số 7".TÁC GIẢ: 楠知北Tên gốc: 七号同学…

Phía Sau Một Ánh Nhìn

Phía Sau Một Ánh Nhìn

17 2 2

Tác giả: Hạ Vỹ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ngọt sủng, Chữa lành.VĂN ÁN:Tô Ngọc Mai là một cô nàng có vẻ ngoài dễ mến cùng tính cách hoạt bát, được mệnh danh là "chúa tể ngoại giao" của lớp. Chỉ qua vài câu trò chuyện, cô đã dễ dàng khiến người đối diện yêu mến ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ngọc Mai mang đến cho mọi người nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ chói chang, đi cùng tính cách tinh nghịch của một cô nàng Lớp phó kỷ luật đầy trách nhiệm.Ngược lại, Cao Hoàng Thuận chỉ là một mảnh ghép bình lặng ở bàn cuối. Anh không nổi trội, không ồn ào, chỉ âm thầm dõi theo bóng lưng của cô bạn cùng bàn từ ngày đầu vào lớp. Anh có thể vì một câu khen vu vơ của cô mà thức trắng đêm đến thâm quầng mắt, cũng có thể vì một cái chạm tay vô tình mà bối rối đến lạc cả nhịp tim.Thế nhưng, giữa một Ngọc Mai luôn hướng về đám đông rực rỡ, Thuận đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đã có lúc, đứng sau những tiếng cười nói líu lo của cô, anh chỉ muốn thầm hỏi một câu:"Ngọc Mai, cậu để ý đến mọi người như thế, sao không thử quay lại để ý tớ thử xem?"Câu chuyện thanh xuân về một người mải miết chạy theo thế giới, và một người mải miết chạy theo người ấy. Liệu "chúa tể ngoại giao" có nhận ra, có một chàng trai vốn rất kiệm lời, lại vì cô mà viết nên cả một bầu trời tâm tư?…

Vì Em Biết Đó Là Anh

Vì Em Biết Đó Là Anh

83 9 11

Em là nắng nhuộm vàng đôi mắt biếcAnh là mây theo đuổi đến tận cùng.Yêu em đến mức chẳng còn biết tiếcCả cuộc đời, cả một kiếp thăng trầm. -Bởi vì biết đó là anh, nên em nguyện đem toàn bộ lý trí đốt thành tro bụi, chỉ để sưởi ấm cho một ánh mắt phản chiếu duy nhất bóng hình em.-Đừng hỏi lí do vì sao anh thương em bởi vì chính anh cũng không biết, chỉ là tất cả những gì em có là tất cả những gì anh cần..Hoài Thư trượt chân ngã, đầu gối rát buốt còn chưa kịp phản ứng thì Khánh Dương đã đứng bật dậy. Cậu cau mày, giọng lớn hơn thường ngày, vừa hỏi vừa quay người chạy thẳng ra cổng mua thuốc, để lại phía sau cảm giác bối rối chưa kịp lắng. Quay trở về liền quỳ xuống băng bó cho cô, miệng vừa thổi vừa nói:_ Xin lỗi, nãy hoảng quá, tao hơi lớn tiếng. Làm mày sợ rồi!_ Ừm, tao sợ mày cứ tốt như thế này thì tao sẽ thích mày mất..Ảnh bìa: Pinterest.Tác giả: Hansrie.Lưu ý: Truyện mang tính hư cấu và chỉ nhằm mục đích giải trí, không có ý làm xấu hay bôi nhọ bất cứ cá nhân, tập thể nào. Mọi ý kiến đóng góp về lỗi sai hoặc cách trình bày sẽ được tác giả ghi nhận và chỉnh sửa kịp thời. Cảm ơn rất nhiều!!!…

Đệ Đệ Dằm Khăm Của Tôi

Đệ Đệ Dằm Khăm Của Tôi

268 5 1

Tác giả: Tra Nhục LíNguồn: Reine Dunkeln Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , L luân , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Tỷ đệVăn án:Đào Hâm Quả lớn lên xinh xắn, làn da trắng nõn cùng ngũ quan xuất chúng, thích đá bóng chứ không đá đểu, thích mặc đồ oversize thoải mái chứ không mặc váy, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.Đào Hâm Quả có em trai nhỏ hơn mình bốn tuổi, tên là Đào Hâm Kỳ.Đào Hâm Kỳ nhỏ hơn Đào Hâm Quả bốn tuổi, trầm tính lạnh nhạt khác hẳn với tính cách hướng ngoại yêu vận động của Đào Hâm Quả. Bố Đào cười lớn, Hâm Quả nhỏ hưởng gen di truyền vận động thiên phú, Hâm Kỳ hưởng gen thông minh hiếu học, quả là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.Nhưng thiên tài, thường thường cùng kẻ điên chỉ có một đường ranh giới. Đào Hâm Kỳ nhìn qua trầm mặc lạnh nhạt có tính sở hữu điên cuồng, có trời mới biết hắn muốn giấu riêng Đào Hâm Quả vào trong ngực mình thế nào.--------"Đệ Đệ biến thái từng bước ăn sạch chị gái nhỏ ngốc nghếch."…

[Đặt Gạch] THỬ TỪ CHỐI TÔI LẦN NỮA xEM

[Đặt Gạch] THỬ TỪ CHỐI TÔI LẦN NỮA xEM

857 64 3

🌺Hán việt: Tái Cảm Cự Tuyệt Ngã Thí Thí🌺Tác giả: Hứa Quân Tam Sinh🌺Nguồn raw: Tấn Giang 🌺Số chương: 82 chương (66C + 16NT) 🌺Thể loại: Thanh xuân vườn trường, hiện đại, nam truy nữ, ngọt sủng, 3s, HE... (Vườn trường hằng ngày, ngọt văn) 🐷 Văn án 1:Đã đồng ý tới xem anh thi đấu, đến khi anh vào sân thì không thấy Hạ Nam đâu. Diệp Sở thi đấu xong mới nghe được các bạn học bàn tán, Hạ Nam được người khác tỏ tình. Đôi mắt anh trầm xuống, vừa lúc gặp Hạ Nam đang chuẩn bị quay về phòng học. Diệp Sở thô lỗ kéo cô vào góc tường, giơ tay nhéo cằm cô, giọng điệu nguy hiểm:"Lão tử vì cậu thi đấu giành giải nhất, cậu lại đi nghe người khác tỏ tình? Hửm?" 🐷 Văn án 2:Tiết tự học buổi tối, toàn trường cúp điện, giáo viên ở trên bục giảng cầm đèn pin chiếu khắp nơi. Diệp Sở phủ áo khoác đồng phục lên đầu hai người, vờ như họ đang ngủ. Nhưng thực chất là, dưới lớp áo đồng phục anh đang cùng Hạ Nam bí mật hôn môi. Trong bóng đêm, cánh tay anh đang ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô. Anh có thể nghe rõ ràng hơi thở gấp gáp của cô. Trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ. Hóa ra là mùi sữa, thật ngọt ngào. ~ tất cả chúng sinh đều cay đắng, chỉ có em là ngọt ngào. ~ Anh có thể cho em mọi thứ, nhưng em phải là của anh. 👉Tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn, đáng yêu × lão đại học thần* giả làm học tra*.👈* Học tra: Không học hành, học ngu. * Học thần: Không học mà vẫn giỏi.…

Bệnh Tương Tư

Bệnh Tương Tư

9 2 1

Cậu - Là ánh sáng soi lối con tim tôi, một sự tồn tại đặc biệt không thể thay thế.Và nơi con tim tôi đã rung động vì cậu, vì từng ánh mắt, vì từng cử chỉ và vì từng hành động cậu làm cho tôi...Dù biết đây là thứ tình cảm đơn phương của tôi, cậu đã yêu người khác, tôi vẫn không thể nào ngừng yêu cậu được, với tư cách là một người đứng ngoài cuộc tình ấy, chỉ mong cậu thật sự hạnh phúc, dù người đó không phải là tôi."Chỉ tiếc là...Tôi lỡ trót vô tình yêu cậu..."====Em - Mối tình đầu đơn phương khiến con tim tôi loạn nhịp, là duy nhất.Người ta vẫn thường hay nói, chuyện tình yêu không ai hiểu nổi, tôi cũng vậy. Chẳng biết từ lúc nào mà tôi đã vô thức yêu từng ánh mắt, từng nụ cười và nhớ mùi hương thoảng qua trên tóc em. Nhưng tôi lại không dám tiến tới nên chỉ đành nói là đã có người trong lòng. Tôi biết, em chỉ đơn thuần xem tôi là một người bạn, và tôi biết từng cử chỉ của em đó sẽ chẳng bao giờ dành cho tôi, nhưng cũng chỉ mong em thật hạnh phúc bên người em chọn..."Chỉ tiếc là...Tôi lỡ trót vô tình yêu em..."====Cả hai con người ấy đều ôm tình cảm trong lòng, chôn chặt nó mà không nói ra. Có hình bóng nhau trong tim, nhưng lại không biết được điều ấy...Cuộc tình này...Rốt cuộc rồi sẽ đi về đâu đây?===…

    Giữa Chúng Ta Chỉ Còn

Giữa Chúng Ta Chỉ Còn "Đã Từng"

0 0 1

"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…

Mang Tang Tử 1

Mang Tang Tử 1

429 5 1

Tác giả: NeletaThể loại: Tương lai, khoa học viễn tưởng, xuyên không, sinh tử văn, HE.Coupe chính: Hiên Viên Chiến (Công) x Lục Bất Phá bản chính (Thụ)Coupe phụ: Thượng Quan Nông (Thụ) x Âu Dương Long (Công) x Tư Không Vô Nghiệp (Công)Edit: Baoabo, CloverTình trạng bản gốc: 132 chương chính văn + Phiên ngoại, đã hoàn.Tình trạng bản edit: Hoàn (Để thế cho nó phấn khởi)*-* VĂN ÁN *-*Gấu trúc ngươi thấy chưa? - Khẳng định là đã thấy qua. Thế còn gấu trúc hình người thì sao? - Tuyệt đối chưa. Nói cho ngươi biết nha, kỳ thật, gấu trúc hình người giống nhân loại như đúc: tóc dài, mặt búng ra sữa, mắt to, hai mí, cao 1m70, cộng thêm các bộ phận trên cơ thể đều hoàn mỹ. Ở thế giới này, hắn chính là người - gấu trúc nói trên; danh hiệu ── Mang Tang Tử - nghĩa là "Gấu trúc*" được mang về từ cố hương. [* Gấu trúc ở Trung Quốc được xem là quốc bảo, ý ở đây nói em Lục Bất Phá xuyên không, được mọi người nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.] Hận, hắn hận a, hắn hận cái miệng quạ đen của mẹ hắn, mỗi ngày ghé vào lỗ tai hắn niệm không ngừng nghỉ "Xuyên qua xuyên qua", kết quả hắn bất hạnh xuyên qua thật. Sai, sai rồi a, mẹ thế nhưng lại tính sai! Hắn không xuyên về cổ đại, lại càng không xuyên tới tương lai, mà... hắn... mà... hắn bay thẳng ra khỏi trái đất, đi vào vũ trụ a! Ô ô, ít nhất cũng phải làm cho hắn cùng dân bản địa giống nhau chứ, tại sao chỉ mỗi mình hắn mang hình dáng thuần khiết của nhân loại ở cái hành tinh Mang Tà này chứ - hắn không muốn làm gấu trúc, hắn phải về nhà!!!…

Tứ Diệp Thảo & Bạc Hà Hương: Mười Năm Chờ Đợi

Tứ Diệp Thảo & Bạc Hà Hương: Mười Năm Chờ Đợi

66 5 4

Mười năm trước, trong căn phòng tối cũ kỹ, một lời hứa trẻ thơ đã được định ước qua viên kẹo socola bạc hà và sợi dây chuyền cỏ bốn lá lấp lánh.Mười năm sau, tại ban công lộng lẫy của khách sạn Ritz giữa lòng London hoa lệ, họ gặp lại nhưng không nhận ra nhau. Giờ đây, cô bé nhút nhát năm nào đã trở thành một Hiểu Thần sắc sảo, lạnh lùng, còn cậu bé năm ấy đã là một Cẩm Minh thâm trầm, khó đoán. Giữa những toan tính của giới hào môn và những bí mật chưa lời giải, liệu mùi hương bạc hà quen thuộc có thể đưa họ trở về bên nhau?Đôi lời từ tác giả:Đây là đứa con tinh thần đầu tiên mình viết, gửi gắm rất nhiều tâm tư vào từng chương bản thảo. Vì là lần đầu cầm bút, mình rất mong được mọi người ủng hộ cũng như góp ý nhận xét nhẹ nhàng với mình một chút để truyện ngày càng hoàn thiện hơn.Truyện vẫn đang trong quá trình hoàn thành, mọi người có thể nhấn Theo dõi mình nếu thấy "hợp gu" và cùng chờ đợi những phần tiếp theo nhen! Cảm ơn mọi người nhiều nhaaaa~…

Ánh Trăng Dịu Dàng

Ánh Trăng Dịu Dàng

0 0 4

1.Lần đầu tiên Quân Dao gặp Hạ Vũ là khi cậu đang dắt một bà cụ qua đường, thiếu niên mặc một chiếc áo phông trắng tinh, trông rất sạch sẽ.Lần thứ hai lại bắt gặp cậu đang cho đám mèo hoang ăn dưới tán cây, dáng vẻ dịu dàng, kiên nhẫn chờ chúng ăn xong mới rời đi. Lần thứ ba là trong buổi học đầu tiên của năm học mới, cậu nhẹ nhàng nói với cô "Để tớ giúp"Ba năm cấp ba, bí mật lớn nhất của Quân Dao chính là thầm thích Hạ Vũ. Ngoài mẹ cô ra, không một ai biết.Thiếu niên lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, ôn hoà lễ độ, tỏa sáng như ánh trăng. Còn cô, vĩnh viễn chỉ là một trong những ngôi sao nhạt nhòa bên cạnh cậu. 2.Hạ Vũ sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai lại dịu dàng ôn hòa. Ở trường Trung học Giang Thành, Hạ Vũ gần như là cái tên ai cũng biết đến. Thế nhưng, cậu luôn giữ khoảng cách với mọi người, không bao giờ quan tâm tới chuyện của người khác. Trong thế giới của cậu, Quân Dao chẳng qua cũng chỉ là một bạn học cùng lớp, không hơn không kém. Sau này, Hạ Vũ biết trong lòng Quân Dao có người cô từng thích thầm, là ánh trăng trong lòng cô, nhưng anh không ngờ người đó chính là anh. "Anh tựa như ánh trăng toả sáng khắp bầu trời đêm, khiến em lưu luyến mãi không quên"…

Nắng 16 có anh

Nắng 16 có anh

31 8 25

🌿 Giới thiệu truyện:Tuổi 16 là khoảng thời gian đẹp nhất của thanh xuân nơi có những ngày nắng rực rỡ, những giờ học dài tưởng chừng vô tận, và những rung động đầu đời ngây ngô mà chân thành.Cẩm Chiêu Chiêu, một cô gái 16 tuổi bình thường, sống những ngày tháng học trò yên ả cho đến khi Trần Minh Uyên xuất hiện một chàng trai 18 tuổi mang theo sự trưởng thành, ấm áp nhưng cũng đầy khoảng cách.Họ gặp nhau dưới ánh nắng của những ngày đầu thu, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất: một lần chỉ đường, một lời cảm ơn, một ánh nhìn vô tình.Nhưng tuổi trẻ không chỉ có ngọt ngào.Khoảng cách tuổi tác, những hiểu lầm, và lựa chọn của mỗi người dần kéo họ xa nhau.Liệu tình cảm đầu đời ấy có đủ mạnh để vượt qua tất cả?Hay rồi cũng sẽ tan biến như những tia nắng cuối ngày?"Nắng 16 Có Anh" câu chuyện về thanh xuân, về những rung động đầu tiên, và về một người từng xuất hiện... khiến cả bầu trời tuổi 16 trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.…

Bị Niên Hạ Cao Lớn Nhắm Trúng Rồi

Bị Niên Hạ Cao Lớn Nhắm Trúng Rồi

118 10 16

"Giang Dương không thích bị gọi là bé.Cho đến khi Cố Ngô Thâm xuất hiện."Cuối thu, hành lang KTX ngập nắng vàng. Giang Dương ôm đóng sách vở, còn đang mơ màng nhớ về mùa hạ thì cậu vô tình chạm trán vào lưng người đằng trước. Người kia đứng ngay trước mặt - cao đến mức Giang Dương phải ngước lên.Rồi ngước thêm một chút nữa.Vai rộng, cổ áo đồng phục kéo thẳng theo đường xương quai xanh. Làn da trắng sạch dưới ánh chiều, sống mũi cao đổ xuống một đường bóng mờ sắc nét. Đôi mắt sâu, tròng mắt tối, ánh nhìn bình tĩnh nhưng khiến tim người ta lệch nhịp.Học sinh mới."Xin lỗi." Giọng anh trầm và thấp.Khoảng cách gần đến mức Giang Dương có thể thấy rõ hàng mi dài của anh khi anh chớp mắt. Cậu vô thức lùi nửa bước."Không sao."Người kia nhìn cậu thêm một giây."Đàn anh lớp 12?""Ừ."Khóe môi anh khẽ cong lên. "Vậy sau này nhờ đàn anh chiếu cố."Anh bước ngang qua, để lại mùi xà phòng sạch sẽ thoảng trong gió.Tối hôm đó, khi thầy chủ nhiệm giới thiệu học sinh mới trong phòng, người cao lớn kia đứng trước giường, nhìn thẳng về phía Giang Dương."Cố Ngô Thâm."Anh dừng lại một nhịp."Giang Dương đúng không?""Ừ."Ánh mắt anh tối lại dưới ánh đèn."Nghe tên đáng yêu thật."Rồi rất tự nhiên, anh gọi:"Bé."Giang Dương ghét bị gọi như vậy.Nhưng lần này, cậu không lập tức phản đối.…

Nên vợ thành chồng - Thời Câm

Nên vợ thành chồng - Thời Câm

174 24 6

Nên vợ thành chồngTên Hán Việt: Nghi gia nghi thấtTác giả: Thời CâmEditor: CarpeTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Ngược luyến , Gương vỡ lại lành , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên nghiệp giới tinh anh, Nữ chủSố chương: 89 chương (bao gồm cả phiên ngoại)Văn án:18 tuổi, Lục Dĩ Ngưng vào đại học, tóc ngắn xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ. Khi đó, con gái nhà họ Lục có thể tự do chọn khoa theo ý mình, hết lần này đến lần khác theo Đường Mộ Bạch học chương trình y khoa khô khan.25 tuổi, Lục Dĩ Ngưng tốt nghiệp trường top đầu, trong giới nhiếp ảnh nước ngoài hô mưa gọi gió, vòng bạn bè mười năm như một, nhưng chỉ tránh nhắc tới Đường Mộ Bạch.Vài năm qua, tin đồn về Đường Mộ Bạch cũng lan truyền trong nước - mê sắc, phóng túng, anh nổi tiếng trong lĩnh vực y học khi mới 26 tuổi.Năm nay gặp lại, Lục Dĩ Ngưng thay Tâm Duyệt đến bệnh viện phụ khoa hỏi dò tình hình: "Bác sĩ, tôi gần đây kinh nguyệt không đều, thích đồ chua, thích ngủ, lại còn buồn nôn.... có phải tôi có rồi không?"Bác sĩ từ trong chồng bệnh án ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt đẹp trai quen thuộc, ánh mắt u ám, thần sắc nguy hiểm: "Có cái gì?"Gặp lại lần đầu tiên, Lục Dĩ Ngưng bất hạnh ngã từ trên ghế xuống.Câu hỏi 1: Tình cảnh mất hồn mất vía mà bạn đã trải qua là gì?Ẩn danh trả lời: Gặp lại bạn trai cũ, so với điều này thì càng hoảng sợ hơn là thấy bạn trai cũ, người mà đã bị bạn bỏ rơi, bị bạn block, bị bạn xóa khỏi thế giới của bạn ... ừm.... tại khoảnh khắc đó, dường như…

Khoái Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phụ Muốn Phản Công  (快穿:炮灰女配要反攻)

Khoái Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phụ Muốn Phản Công (快穿:炮灰女配要反攻)

1 7 7

Khoái Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phụ Muốn Phản Công快穿:炮灰女配要反攻Tác giả :Đài Chi Mộng.Trạng thái :Tiếp tục edit.- Bởi vì bạn sakura không edit nữa, nên mình tiếp tục edit, hy vọng bản thân sẽ hoàn thành tốt, hy vọng mọi người ủng hộ ❤Thể loại: ngôn tình, hài hước, mau xuyên, nữ phụ hệ thống, nữ cường...MÌNH SẼ TIẾP EDIT TỪ CHƯƠNG 392, CÁC CHƯƠNG ĐẦU MỜI CÁC BẠN TÌM ĐỌC NHÀ BẠN SAKURA.__________Văn ánHệ thống: "Chúc mừng ký chủ, xé nát bạch liên hoa +10086, vinh dự nhận được danh hiệu " Chuyên gia hủy CP "Cố Thiển Vũ: "......"Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ, vả mặt nữ chính tâm cơ +10086, vinh dự nhận được danh hiệu " Dũng sĩ hủy CP "Cố Thiển Vũ: "......"Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ, ngược tra +10086, vinh danh nhận được danh hiệu " Tiểu kiên cường, một lòng không đổi, hủy CP "Cố Thiển Vũ: "......"Hệ thống tỏ vẻ, luôn có điêu dân mắt mù muốn hại Thiển Vũ nhà chúng ta. Hừ! -------------Nhân vật chính :Cố Thiển Vũ, nam chính.Nhân vật phụ :Nhiều.4.7/ 5 từ 25 lượt…

BÉ ƠI, ĐỪNG CÓ CHẠY MÀ!

BÉ ƠI, ĐỪNG CÓ CHẠY MÀ!

2 1 2

" Đứng lại"_ âm thanh trầm thấp, khàn khàn của nam sinh vang lên làm cho Tiểu Bạch vô cùng lo lắng, do sợ nếu đi tiếp sẽ bị đánh nên cô chầm chậm xoay người lại, ngay khi đầu quay lại hướng về phía giọng nói vang lên thì bắt gặp Tạ Châu Dương đang ngậm kẹo mút nhìn cô chằm chằm. Bỗng lại có tiếng vang lên : " Nãy giờ chạy đi đâu vậy hả bánh trôi ?"Giọng điệu cợt nhã kết hợp với dáng vẻ phóng túng của anh đã dọa cho cô ghi nhớ hình ảnh của anh từ đại ca ngầu lòi thành lưu manh vô liêm sĩ. Cô khẽ run người đáp: " Em đi nộp bài cho thầy chủ nhiệm ạ" Tuy lời cô đáp nhẹ nhàng, bình thường nhưng trong mắt anh thì lúc này cô đang làm nũng, điềm đạm, dễ thương giải thích với anh làm cho lòng anh râm rang cả lên, hai tai bắt đầu mất khống chế đỏ lên, trong lòng anh cỗ vui sướng đang trào dâng nhưng bên ngoài lại sợ mất mặt nên chỉ trả lời lại : "ừ" khiến cô có chút không hiểu con người trước mặt có bị vấn đề gì thần kinh không, sao mà lại cư xử kì lạ như thế. Kêu cô lại chỉ để hỏi vậy thui ư hay thấy cô ngốc nghếch muốn trêu ghẹo, không nghĩ nhiều cô xoay người đi mất khiến cho bé Dê nhà ta ngơ ngác không biết làm sao đến khi bóng dáng của cô khuất sau cửa phòng giáo viên anh mới hoàn hồn. Lúc này anh mới hiểu rằng năng lực ăn nói quan trọng đến nhường nào, chỉ là muốn ở chung một chỗ với con gái người ta thôi mà do ăn nói cục súc đã dọa cho người ta chạy mất.p/s: đây là bộ truyện đầu tay mình viết , còn chưa quen lắm mong mọi người đọc ủng hộ mình nhen, cảm ơn mọi người rất nhiều…

[Đam Mỹ] Điện thoại,biển cả và tôi

[Đam Mỹ] Điện thoại,biển cả và tôi

2 0 1

Thể loại:thanh xuân vường trường, đam mỹ, yêu thầm, 1x1, hào mônHọc thần công yêu thầm x học bá thụ bạch nguyệt quang (vạn nhân mê)Văn ánNăm đó có một Thanh Phong vì thích Thiên Kỳ mà ra sức liều mạng học hành, để nếu có một cơ hội dù chỉ nhỏ nhoi nào đó mà có thể được đứng bên cạnh cậu, ít ra hắn cũng không khiến cậu mất mặtĐối với Thiên Kỳ năm ấy có thể khi đó chỉ là "tiện tay" giúp đỡ, nhưng đối với hắn năm ấy,cũng vì một cái "tiện tay" của cậu mà đợi đem lòng yêu cậu 8 năm trờiCũng vì muốn chụp cùng cậu tấm ảnh vào ngày tốt nghiệp, mà bỏ qua sự tự ti luôn giữ trong lòng và lấy hết can đảm để nhờ cậu chụp ảnh cùng mình, vì hắn biết, nếu không can đảm lần này, sau này chắc chắn sẽ hối hận, vì trên đời đến khi ta nghĩ đến câu "nếu lúc đó" cũng chính là đã muộn Hắn ta biết mình trăm ngàn vạn lần đều không thể xứng với cậu. Vì Thiên kỳ quá đỗi rực rỡ tựa như ánh ban mai, mang theo vẻ đẹp thanh xuân của tuổi trẻ và tương lai đầy hoài bão phía trước,có thể nói là kẻ mến người yêu Còn hắn, là kẻ vốn dĩ đã được tuyên án tử từ lúc mới sinh ra, chẳng được yêu thương, phải tự mình vươn trải từ sớm tuy răng học giỏi nhưng dù có giỏi đến đâu đi nữa thì đối với mọi người hắn chỉ là thứ nhem nhuốc bẩn thỉuCữ ngỡ hai người chẳng nên có bất cứ liên hệ nào, nhưng bằng cách nào đó sợi chỉ liên kết giữa họ lại xuất hiện, đem hai con người ngỡ xa lạ gắn lại với nhauTrước khi cậu đến với hắn lúc nào cũng là màn đêm, đen tối cùng theo đó là cô đơn lạnh l…

Bông Hồng Trắng

Bông Hồng Trắng

37 1 1

Tên truyện: Bông Hồng TrắngTác giả: Mây nhỏThể loại: Hiện đạiBìa truyện: Pinterest***Văn án:-"Kể chú nghe sao con lại buồn."-"Con sợ bố không nuôi con nữa."-"Sao con lại nghĩ thế?"-"Tại...bố từng nói vì yêu thương con nên mới nuôi con. Nhưng giờ bố yêu người khác rồi, bố sẽ nuôi người khác. Không nuôi con nữa."-"Thỏ ngốc, bố con nhất định sẽ mãi nuôi con."-"Thật không ạ?"-"Thật mà, chú đã bao giờ lừa con chưa?"-"Nhưng mà con sợ dì không thương con. Sợ dì không cho bố thương con."-"Không cần sợ...Nếu dì không thương con thì bố sẽ không thương dì đâu."-"Thật không ạ?...Con Lại thấy không phải thế."-"Tại sao?"-"Vì mỗi lần bố thấy dì đều rất vui...không thèm chơi với con nữa."-"Vậy sao?...Vui như thế nào."-"Thì...vui như lúc con gặp chú vậy."-"Con thích chú lắm hả?"-"Dạ...Con thích chú lắm luôn."...***Truyện này chính chủ chỉ đăng tải trên Wattpad.Vui lòng không mang truyện ra khỏi Wattpad. Cảm ơn rất nhiều.***Ngày đăng tải: 10/10/2022…

XƯƠNG CÁ

XƯƠNG CÁ

98 8 1

[ Nếu không phải vì thích người đó như vậy, sao mỗi năm trôi qua đều không thể quên được. ]Mối quan hệ giữa hai nhà Lục Ngu rất tốt, Ngu Từ đã yêu thầm đã phải lòng Lục Nghiêm Kì - thanh mai trúc mã của cô từ khi còn nhỏ, khi lớn lên, cô có một quyết định dũng cảm vào kỳ nghỉ hè trung học phổ thông.Lúc đó, các bạn trong lớp cũng có mặt, cảnh tượng hỗn loạn, cô bị đẩy vào vòng tay cậu ấy, giữa tiếng cười đùa, cô lấy hết can đảm thì thầm vào tai cậu: "Tớ thích cậu.""Vậy sao?", chàng thiếu niên nheo mắt nhìn cô kèm theo một nụ cười khinh bỉ: "Nhưng tôi không xem cô là bạn."Giữa tiếng cười nhạo, cô cuối đầu xuống, mặt đỏ như máu, có một loại sỉ nhục mà nhân phẩm bị chà đạp dưới chân.Kể từ hôm đó, Ngu Từ kiên quyết biến mất khỏi thế giới của Lục Nghiêm Kì, thề không bao giờ gặp lại.Nhưng nhiều năm sau đó vẫn gặp lại nhau.Một lần, Lục Nghiêm Kì gắp một miếng cá vào bát của cô. Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Tôi không ăn cá."Lục Nghiêm Kì: "Anh biết em không ăn nên đã gỡ hết xương cho em, sẽ không bị mắc cổ."Cô vẫn lắc đầu như cũ.Lục Nghiêm Kì đặt đũa xuống, nhìn vào mắt cô: "Sao em vẫn luôn cố chấp như vậy?"Ngu Từ cúi đầu, từ từ đưa thức ăn vào miệng.Cô là như vậy, vì hóc xương cá, cô cả đời không thể ăn cá. Vì những tổn thương người đó gây ra, có thể sẽ ghi nhớ suốt đời, không thể tha thứ.-Ngày trước yêu thích bao nhiêu, sau này chỉ muốn tránh xa.Cô oán hận nói: "Lục Nghiêm Kì, anh bị điên!"Anh ấy dựa vào cửa, lặng lẽ nhìn cô, trên môi nở một nụ cười khó hiểu:…