"Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.Moskva lại đã thu rồi.Bao khu vườn như lửa chói ngời,Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡNhững tấm biển treo dọc trên đại lộNhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôiNhắc cả những ai cô độc trong đời:"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"[Осень, осень! Над МосквоюЖуравли, туман и дым.Златосумрачной листвоюЗагораются сады.И дощечки на бульварахвсем прохожим говорят,одиночкам или парам:"Осторожно, листопад!"]- Mùa lá rụng - Olga Berggoltz - Bằng Việt dịch thơ -…
Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên dường như được ông trời định sẵn... Nơi quán bar ồn ào lưu giữ đoạn tình cảm đẹp đẽ ngọt ngào của hai người con gái cuồng nhiệt...Cp chính:• Cố Mộng Nhiên × Đường Hiểu TâmCp phụ:• Phó Minh Nguyệt × Đoàn Mẫn Hoa…
''Một đứa trẻ ngoan chỉ nhận được một lời khen, còn đứa trẻ hư sẽ nhận được tình yêu thương.''Mỗi chương là một câu chuyện riêng, là một tình huống riêng, là một đứa trẻ riêng.…
Anh bị 1 vết thẹo trên mặt từ nhỉ. Người ta nói anh đi xóa vết thẹo đi. Anh không xóa anh muốn khắc ghi người con gái đã để vết thẹo trên mặt anh . Nhưng khi anh gặp cô ấy. Cô ấy không nhớ gì về anh cả. Vậy đc anh sẽ giam cô đến khi cô nhận ra anh…
Thể loại: Huấn Văn, BL, 1x1, hiện đại, đời sống, sủng ngọt, HE, 18+, H+, sp.Ôn nhu dịu dàng chung thủy thê nô công x giang hồ ngang ngược cọc tính độc mồm bạo lực thụ.Công cưng chiều thụ vô điều kiện, yêu thương chăm sóc hơn cả con, lo lắng từng ly từng tý, thụ độc mồm nóng nảy nhưng bản chất tốt bụng, dễ nổi cọc nhưng dựa dẫm vào công.....Trần Đoàn Đức có một tuổi thơ kinh hoàng nhất trong các loại tuổi thơ. Hắn cũng là sự kinh hoàng nhất trong cuộc đời của những kẻ từng tiếp xúc với hắn trong quãng thời gian tăm tối. Vật lộn mà sống cực khổ, ngày nọ được ông chủ quán bar nhận nuôi, sau khi ông chủ chết hắn kế nghiệp, trở thành ông chủ quán bar, qua nhiều năm rốt cuộc cũng có cuộc sống tử tế đôi chút.Một ngày khi đám đàn em cũ đi thu tiền bảo kê ở một quán cafe mới mở, hắn vô tình bắt gặp một người đàn ông. Anh ta dáng vẻ điềm đạm, rõ ràng thừa sức đánh trả nhưng lại ngoan ngoãn giao tiền. Thời gian sau anh ta tới đúng quán của hắn uống rượu giải sầu, hắn lại thêm một lần vô tình bị thu hút bởi người đàn ông này. Hắn cứ vậy mà sống, đâu biết mình vô tình đã có được một mái ấm, một nơi để trở về. Một kẻ hiền lành yêu hắn đến tận xương tủy, sẵn sàng dang tay ôm lấy hắn, ôm lấy đứa trẻ đầy thương tổn trong hắn. Một kẻ chăm lo cho hắn từng bữa ăn giấc ngủ, dạy dỗ hắn những gì mà tuổi thơ chưa từng được dạy. Có lẽ, anh ta là giấc mơ mà cả đời Trần Đoàn Đức mơ về, một món quà của cuộc đời tặng hắn để bù đắp những khốn nạn hắn đã phải nếm trải.…
"Vậy, bây giờ chúng ta có thể cho nhau một cơ hội nữa không Nhật Anh?"Con đường đã đi qua, thật dài, cũng thật chông gai. Sau khi trái tim đã chằng chịt vết thương rỉ máu, phần chân tình này có khi lại chữa lành được tất cả. Ngày bình yên nhất luôn là ngày mà chúng ta có nhau!…