Xin lỗi các độc giả vì đã Drop truyện , các độc giả nếu muốn đọc bộ khác về ATSH có thể vào trang của tớ để đọc ạXin chân thành cảm ơn các độc giả đã tìm đến bộ này và đọc, tớ rất cảm ơn vì mọi người đã dành thời gian ra để đọc fic nhưng vì một số lí do nên tớ sẽ tạm drop ạ. Xin cảm ơn ( Hẹn ngày gặp lại )…
【 ngụy lịch sử + phát sóng trực tiếp 】 Di Lăng lão tổ truyền kỳ cả đờiTư thiết như núi! Nhân vật thuộc về nguyên tác ooc thuộc về bản nhân, có ma sửa!Thời gian tuyến vì:Vân thâm cầu học, Lam Khải Nhân đi tham gia thanh hà bàn suông sẽ khi.CP chỉ có quan xứngChú ý: Như có tương tự vậy nhất định là tham khảo lại đây! Nếu là nói duyên phận nói...... Ta đều không tin _(눈_눈" ∠)_Ôn gia chỉ có ôn nhu một mạch u ~…
Ta vẫn lấy hắn lừa gạt chính mình, ở nhẫn không dưới đi thời điểm, ở cảm thấy tuyệt vọng thời điểm, ta mượn hắn lừa gạt chính mình. Ta còn có Tiêu Sơn a, cho dù chúng ta chia tay, nhưng nếu hắn biết, hắn cũng nhất định sẽ không trơ mắt nhìn ta bị nhân bắt nạt. Ta đem hắn các ở trong lòng dưới cùng, tựa như một cái nghèo đứa nhỏ, cất giấu khối đường, bao vây tầng tầng đường, ta biết nó ở nơi nào, không cần thường ta cũng biết nó là ngọt.Ba năm không thấy, ngay cả lừa mình dối người nay đều trở nên buồn cười, hắn rốt cục cùng Lâm Tư Nhàn đi tới cùng nơi, ta còn có cái gì đâu? Xé mở một tầng một tầng kẹo giấy, bên trong đã sớm trống không một vật.Thật lâu sau ta mới biết được, trên đời này nhất định có một người, tuy rằng hắn thuộc loại của ngươi thời gian thực đoản rất ít, nhưng ngươi nếu muốn quên hắn, đã muốn cần dùng hết cả đời.…
Giang Trừng tỉnh dậy nhận ra bản thân trở về lúc bản thân vừa được đổi đan xong.Hắn quyết định thay đổi kết cục của kiếp trước.Muốn dựng lại một Vân Mộng Song Kiệt không ai phá vỡ được.Muốn để Kim Lăng lớn lên trong sự yêu thương chứ khôn phải bị mắng có mẹ sinh không có mẹ dạy.Vậy nên hắn giữ Nguỵ Vô Tiện lại, không để cậu rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục như trước. Để a tỷ thấy được Kim Lăng khoẻ mạnh lớn lên.Hắn làm được và cũng có được người bằng lòng coi hắn là ưu tiên.📌Chú ý:Truyện do tớ tự viết nên có thể không hay, tớ chỉ muốn cho nhân vật một cái kết viên mãn hơn thôi.Nhân vất của má Mặc, ooc là của tớTớ sẽ ghi nhận đóng góp của mọi người nhưng tớ không chịu được lời quá nặng nề đâu😉Cp tớ ship là Hi Trừng, Vong Tiện, Nhiếp Dao, Truy Lăng, Tiết Hiểu, Tống Ninh, Tang Nghi, Hiên Ly nha!…
Vong Tiện - Hi Trừng Có thể sẽ chỉ nguyên phiên ngoại :^^^Ver hiện đại 1×1 có H sương sương :))Mong ủng hộMị khá là nhạt, thông cảm:"))OOC! OOC! OOC!Thời gian đào hố rất lâu, nếu đợi được thì cứ đợi, cảm ơn nhiều nhiều:33…
Note: hôm bữa mình typing tên nhầm. Tên cũ là Quân tử sáng như châu.Giang tông chủ trọng sinh, buông xuống mọi thứ. Không quá lạnh nhạt với Nguỵ Vô Tiện nhưng cũng không dốc lòng dốc phổi. Là thân thiết nhưng vẫn có khoảng cách. Đặc biệt Nguỵ Vô Tiện nhận ra sai lầm của bản thân.…
Họ hiểu lầm cô, căm hận cô, chính tay đuổi cô ra khỏi căn nhà đó mà lại chẳng thèm tìm hiểu sự thật... Máu... Nước mắt ...Bóng tối... Nụ cười...Chết chóc... Một giọt huyết tử nhỏ xuống từ đôi mắt bồ câu kia...một mảng u uất...bản tình ca không lời dành cho những sinh linh bé nhỏ... Bề ngoài ngốc nghếch...Liệu rằng tâm hồn cũng như vậy? Hay chỉ là một con ác quỷ đột lốt con người và đem tính mạng kẻ khác ra làm trò chơi? Ta không quan tâm...Dù em có là gì...ta vẫn mãi yêu em..._____________________________________________________…
60 niên đại trân bảo Tác giả: Hải TrănVăn ánHai mươi mốt thế kỷ cô gái Trình Thu chỉ chớp mắt thành 60 niên đại nãi oa nhi Hứa Vân Trân, cha đau nương yêu còn có ba cái ca ca hộ.Không có chướng khí mù mịt lục đục với nhau, chỉ có tương thân tương ái chuyện nhà.Đặc thù năm tháng trong thôn đến đây cái tiểu ca ca, đoan được một bộ mi thanh mục tú hảo tướng mạo, chạy nhanh thanh mai trúc mã an bài thượng."Nêu lên "1, HE2, nam chủ không nhanh như vậy xuất trướng3, mất quyền lực lịch sử, chớ khảo cứuNội dung nhãn: Làm ruộng văn ngọt văn niên đại văn trưởng thànhTìm tòi quan trọng tự: Nhân vật chính: Hứa Vân Trân (Trân Bảo ) ┃ phối hợp diễn: Hạ Gia Niên, Hứa gia nhất đại gia tử ┃ cái khác:…
Nếu lỡ một mai này quên mất tên người- Tôi sẽ khắc lại những lần quên bằng nụ cườiHái cuộc đời này xem như hoa đã thay dần- Và ngày mai mọi thứ sẽ khác thôi emNếu lỡ một mai này em lãng quên tôi- Thì bài hát dang dở vẫn cứ tiếp tục trôiSẽ thay lòng cần thêm thời gian để lành- Gửi vào làn mây vẫn chưa nắn nót hình hài…
Tác giả: Túi lộcLink: https://www.ihuaben.com/book/6388578.htmlTóm tắt: Muốn hiểu biết liền điểm tiến vào nhìn xem a, giang trừng buổi biểu diễn chuyên đề, hủy đi quên tiện, không yêu nhìn ra đi.…
Giang trừng hồn xuyên ma đạo song song thế giới một cái tiểu viên chức thượng (chính là ngươi tưởng cái loại này) Giang trừng:... Bộ dáng sao, rất giống giang trừng nguyên trạng, có điểm vũ mị. Giang trừng: Chân không nghĩ muốn? Cùng ma đạo mọi người chuyện xưa. ( các ngươi nếu muốn thêm cp cũng không phải không được, giang trừng: Ta tm... ) như có tương đồng, vậy không viết. Quyển địa tự manh ha.…
Ngày ấy, giữa muôn loài kiêu hãnh, có một chú vịt vụng về, xấu xí nhưng trái tim lại thuần khiết đến ngốc nghếch. Cậu dồn hết can đảm, ngẩng đầu đối diện cùng khổng tước cao cao tại thượng, khẽ run rẩy thổ lộ:"Em thích ngài... thật sự rất thích ngài." Sợ rằng lời nói kia quá mong manh để người ta tin, cậu cuống quýt, lắp bắp như kẻ mộng du:"Thích... thích nhiều lắm, nhiều lắm luôn."Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng lạnh lùng.Vịt nhỏ bèn run giọng hỏi:"Ngài tin em đi... được không?" Khổng tước nọ rốt cuộc cũng cúi mắt, đôi môi khẽ nhếch, không phải mỉm cười dịu dàng với em, mà là một nụ cười khinh khỉnh. Ánh mắt ấy thăm dò em đầy sắt lạnh. Nhưng dù như vậy em vẫn không bỏ cuộc, biết bao lần vịt ngốc vẫn kiên trì bày tỏ, dốc cạn lòng mình, trao tất cả những gì có thể trao, mặc kẻ kia sỉ nhục, mặc bản thân bị chà đạp. Chỉ để chờ một ánh nhìn, một chút tin tưởng."Em thật sự thương ngài... ngài có tin không?" Em chân thành đến thế nhưng những gì nhận lại từ ngài, chưa từng là sự tin tưởng, chỉ toàn cay đắng và tổn thương. Sau bao lần, vịt ngốc ấy dần hiểu ra, không nói nữa, lủi thủi quay lưng. Thôi không chạy theo, không khẩn cầu, không ngẩng đầu nhìn lên đôi cánh lộng lẫy kia nữa. Bởi sâu nơi trái tim vốn ngốc nghếch ấy, hy vọng của cậu đã chết, tình yêu đã bị dập tắt triệt để.Không gian tĩnh lặng đến rợn người. Vị khổng tước đầy cao ngạo ngoảnh lại, mới chợt ngợ ra... Trong lặng lẽ, bản thân đã mất em rồi. Một nỗi đau xuyên thấu tâm can cuộn trào.…