anhhungxadieu7a
…
Author: Đại Dương XanhNgô Lỗi, Băng Khanh chính là bạn thân cấp ba của nhauHai người họ - Một nam một nữ, không ít lần đi chung bị nhiều thị phi Cho đến khi anh ấy xuất hiệnCho đến khi gặp ánh mắt điềm tĩnh của anh ấy Cho đến khi anh ấy xuất hiện bên đời" Cứ như thế, cứ như một thói quen, lén lút nhìn anh, lén lút hỏi han anh, mong anh sống tốt. "~~~~~~" Cậu có thích Dương Dương không? "" Ngô Lỗi, cậu đang nói gì vậy? Tớ và Dương Dương thật sự không có gì. "" ... "~~~~~~~" Băng Khanh. Tôi đi ba năm. Ba năm đó - không có ngày nào tôi thôi dõi theo em. "~~~~~~~❤ This's a story write by me You can rate and give me your comments Thanks for your followed…
và để mặt trời thong thả ôm em.- sử dụng lowercase.written by @alldaydream /.…
Nữ chính: Sở Linh, 22 tuổi là sinh viên Đại học bình thường. Trong một lần cô có lịch đi ăn cùng Boss thì không may có một em bé chạy theo quả bóng lăn ra giữ đường, cô liều mạng ra cứu đứa bé rồi bị trong thương, trở thành người thực vật. Nhưng thực chất trong giai đoạn cô làm người thực vật thì linh hồn của cô lại xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết cẩu huyết mà cô hay đọc khi rảnh rỗi. Cô xuyên vào nhân vật yếu Sở Linh Anh 17 tuổi, tính cách nhu nhược, yếu đuối, chết vì bị ngược đãi bởi nữ chính Nam Cung Nguyệt rồi đến cuối lại dùng cách tự vẫn để giải thoát cho bản thân, đồng hành cùng Sở Linh là một hệ thống....…
Cá Nhân…
EM ĐANG CHỈNH NỘI DUNG Ạ!…
Truyện kể về 17 cái xuân của nhân vật chính (Xiao), và ước muốn vươn lên chống lại cái nhìn kỳ thị của xã hội, mơ ước có một cuộc sống êm đềm, hạnh phúc bên người thân,....…
có những ngày giận anh, em đã bỏ mặt hết mọi thứ mà ôm nỗi buồn phiền có những ngày xa cách, anh luôn muốn đến để tìm em.và rồi ta trở về với tình yêu mà ta vốn dĩ luôn dành cho nhau.…
10 tuổi, một đứa trẻ mới 10 tuổi đã bị ba mẹ mình ruồng bỏ, bị người mình yêu đánh đập, bị người bạn thân của mình hãm hại. 8 năm ròng rã cực khổ của đứa bé dần trôi qua trong mùi máu của người..... cậu quay lại Seoul với mục đích trả thù người xưa....…
Yêu ư...Chỉ trách chúng ta có duyên không phận...…
Và chúng nó cứ chơi với nhau như vậy, cùng nhau khám phá thế giới của nhau. Chia sẻ thế giới cho nhau. Pip bảo là của chung, chẳng phải của San cũng chẳng phải của Pip, mà là của hai đứa, nên hãy cứ coi nhau như chị em ấy. Nhưng Pip cứ nhận là chị, còn San là em vì San lùn hơn. Cho đến bây giờ, khi San đã đủ tự tin để tự chạy vào thị trấn bên ngoài bìa rừng, nó vẫn còn muốn khám phá nhiều hơn thế, với Pip. Những điều mới lạ đó, San sẽ không đời nào biết được nếu ngày hôm đó nó cứ nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ với ánh mắt xa lạ khi ngắm thế giới trôi qua đôi mắt mà ngó lơ Pip. Thế giới của San, từ khu rừng, gia đình, vài người bạn động vật, một người bí ẩn, đến bến xe buýt, rồi vài đứa trẻ khác, rồi Pip, rồi lớp học, cô giáo, thầy giáo, chiếc xe đạp, những que kem, đũa và thìa, những con đường dài, những phương tiện giao thông nhìn vừa to vừa đáng sợ, lại còn đi rõ nhanh nữa, ánh đèn đường, những ngôi nhà cao thấp,...cứ thế mở rộng ra, San đón nhận tất cả, yêu tất cả, giống như một lời bài hát tiếng nước ngoài mà Pip đã dịch cho nó khi chúng nó nghe thấy qua cái đài cũ kỹ rè rè ở trong hang của San, bằng vốn ngoại ngữ mà Pip luôn tự hào."Có những nơi mà tôi hằng mong nhớDù trong cuộc đời này, nhiều thứ đã đổi thayHay có những điều còn nguyên vẹn như vậyCó những thứ đã trôi qua, và những gì còn lạiNhững nơi ấy đều mang những kỷ niệm riêng Về tình bạn, và tình yêu vẫn hay gợi lại trong tôiNhững người đã ra đi, và những người còn ở lạiTrong cuộc đời này, tôi yêu tất cả..."…
Nói chung fic này là AllHữu…
Truyện kể về câu chuyện của một người đàn ông luôn không được vui vẻ một ngày boingx tìm thấy tình yêu của đời mình…