.Đông đến, mang theo em. Đông đi, lại mang theo em đi. Chỉ một mùa đông, đã mang đi hết những hạnh phúc của tôi. Tôi cảm thấy ác cảm với mùa đông... đông đến, con người tôi lại thấp thỏm... tôi lại lên cơn đau tim... chỉ vì... một mối tình đã tan vỡ.…
Gió cuối xuân thổi tới. Hoa đào vi vút bay. Cánh hoa nhuốm đỏ sắc trời, dập nát dướt gót chân người bước qua, nằm lạnh lẽo bên đường hiu quạnh.Gió mỗi lúc xa dần, xa dần. Hoa đào trông theo. Lệ không tan thành nước mà quyện thành máu đỏ, rải khắp con đường.Luân hồi.Tôi vẫn nghĩ vận mệnh vốn chỉ là một vòng tròn khép kín. Những gì cho đi sẽ được nhận lại. Những điểm bắt đầu sẽ quay về kết thúc. Xoay, xoay, xoay mãi..."Qua cầu Nại Hà, anh nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà... Để kiếp sau... vẫn nhớ... Kiếp sau sẽ lại... đi tìm..."Kiếp sau?Tôi cười, ngẩng mặt lên nhìn trời.Đã có bao nhiêu bóng đàn ông lướt qua đời tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng cần nhớ. Có những chuyện, quên đi, sẽ tốt hơn.Vận mệnh của tôi đáng ra sẽ khác. Tôi đáng ra sẽ mãi mãi là bông hoa đào sống yên ấm trong vườn khuê các... Nếu không chạm vào gió... Nếu không có một ngày lỡ để gió cuốn đi...Nhưng luyến tiếc thay đổi được gì? Huống hồ... tôi chẳng bao giờ tiếc, chẳng bao giờ hối hận…
Những lời dài dòng về nhân sinh quan của một người hay thích đổi góc nhìn về thế giới. Đôi dòng bút ký khi luyến thương và hối tiếc cuộc sống. Hãy tìm đến tôi khi bạn muốn suy tư về một vấn đề nào đó. -Aulynn M. Vermillion-…
Phó Dung Hạo là một anh chàng đẹp trai lạnh lùng anh là chủ tịch của một tập đoàn Phó thị nổi tiếng khắp cả nước. Mối tình đầu của anh là Trương Hiểu Nghiên cô là trưởng phòng công ty của anh…