GAR TÀU LỠ HẸN
Lỡ mất một chuyến xe là lỡ mất một người…
Lỡ mất một chuyến xe là lỡ mất một người…
Những phút dây thư dãng…
học đườngtình cảmnhẹ nhàng học hànhnam 9 : phươngnữ 9:yên xe đạp nói trước là hài😈…
Nói về 1 cô nàng sinh viên duy nhất trong lớp và chàng trai mới chuyển đến. Một ngày nọ chàng trai bị tai nạn giao thông ko thể qua khỏi…
Một câu truyện lãng mạn về chuyến xe buýt của tôi và Hạ Minh vào mùa thu năm ấy ...…
Review một số truyện cá nhân thấy hay.…
Nhân Vật Chính đó là An Kiệt(thụ)Côn An(Lão Công) Hai người yêu nhau đc đó gặp trên chuyến xe ấy…
Thứ bạn nhìn thấy chưa chắc là sự thật, sự thật mà bạn biết chưa chắc là chân tướng, có nhiều việc không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó...…
- Mặt Trăng.Có người nói, trong giới tài phiệt không tồn tại tình yêu.Chỉ có lợi ích, cổ phần và những cái bắt tay được định giá bằng hàng chục tỷ.Lục Tây Trầm chưa từng phủ nhận điều đó.Anh đứng trên cao quá lâu, quen dùng tỉnh táo để đo lòng người, quen nhìn mọi mối quan hệ như một cuộc giao dịch có thời hạn.Cho đến khi Diệp Tẫn Hạ xuất hiện.Một người phụ nữ đủ thông minh để cùng anh bước vào ván cờ tranh quyền giữa những gia tộc khổng lồ.Không yêu anh.Cũng không cần anh yêu mình.Bọn họ liên minh, lợi dụng lẫn nhau, cùng bước qua những bữa tiệc đầy dao giấu trong nụ cười, những cuộc họp cổ đông ngập mùi máu và những thương vụ có thể kéo cả một tập đoàn xuống vực sâu.Ai cũng nghĩ họ là người phù hợp nhất với nhau.Không ai để ý phía sau Lục Tây Trầm luôn có một Ôn Nguyệt Kiến.Một tiểu thư kiêu ngạo đến mức khiến người khác chán ghét.Một kẻ theo đuổi điên cuồng mà ai cũng cho rằng không biết xấu hổ.Cô xuất hiện trong mọi cuộc đời anh - từ những năm tháng đại học đến tận giới thượng lưu đầy ánh đèn và dối trá.Nhưng không ai biết, cô đã âm thầm yêu anh rất nhiều năm.Âm thầm giúp anh xử lý scandal.Âm thầm đứng sau những lần anh thắng.Âm thầm chịu đựng tất cả cảm xúc lệch khỏi quỹ đạo của mình.Lục Tây Trầm không biết.Hoặc có lẽ... anh chưa từng quay đầu nhìn cô.Cho đến ngày ở trường đua, giữa tiếng gió và ánh đèn hỗn loạn, Ôn Nguyệt Kiến nhấn ga lao thẳng về phía hai người họ - chỉ để thử xem trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người đàn ông cô yêu nhiề…
" Thành phố nhỏ bé này ấy à? Vốn là không đủ để em quậy phá. Nếu nó đã không bao bọc nổi được em vậy anh sẽ cho em một hồ nước mới, mặc sức để em phá hủy " " Có bằng lòng không? " " Ánh mắt to tròn này....sâu bên trong lại tăm tối như vậy, rốt cuộc là chứa đựng những thứ gì? " " Không cần trong tim, chỉ cần trong ánh mắt... liệu có một chỗ cho tôi không? " " Chẳng phải ngài đang ở trong mặt tôi đây sao? " " Đó chỉ là tấm phản chiếu giả tạo của em, anh cần một điều thật lòng, ánh mắt của em chưa bao giờ có thứ đó! " Tạ Tiên Sinh mới nhậm chức được coi là con ngựa vàng trong giới chính trị, một ngài Thị Trưởng tốt, tấm gương sáng cho các Thiếu Gia ở Thành Hải Nam soi theo, tiếp bước thế hệ hào quang của thành phố rộng lớn nhất nước M.Một người hoàn hảo thích khống chế lại gặp phải một thiếu nữ quật cường rốt cuộc là họa hay là phúc? Ông trời làm như vậy rốt cuộc là để cô ấy từng chút trừng phạt hắn sao?…
Ký Hoài Xuy từ nhỏ đã không nhận được mấy tình yêu thương, vì vậy quyết định phải dùng hết tâm can cho người mình thật sự để trong lòng. Đáng thương là người trong lòng cậu như ngựa hoang trên thảo nguyên, nào biết ngoái đầu nhìn cậu dù chỉ một lần.Mang cái danh thiếu gia hào môn, thứ Thụy Vũ không thiếu đó chính là lời đường mật nịnh hót xung quanh. Hắn khinh thường thứ tình cảm rẻ mạt từ người bên ngoài, vốn dĩ hắn đâu thiếu kẻ theo đuôi nên cần gì phải trân trọng những mối quan hệ qua đường do tiền tài mang lại. Thế mà Hoài Xuy lại khác, thay vì buông lời phục tùng hắn, cậu hờ hững lộ thẳng vẻ muốn tiền từ hắn, miễn có tiền thì bắt cậu làm gì cũng được. Hắn không khỏi nghi ngờ tên du côn xếp chót lớp này có phải ngốc đến ấm đầu hay không, nhưng chẳng sao, thêm một đồ chơi mới cũng không hại gì.Từ đó, mối quan hệ đầy oan nghiệt này bắt đầu không hồi kết.…
"Cậu là bông hoa nhỏ của tớ" . . ."Cậu nói thật chứ?""ừ... ma petite fleur~"…
viết cho ánh sáng và bóng tối.…
Ở đây có một chấp niệm vô cùng lớn với "Bến xe", với thầy Chương và Liễu Địch...…
4 con người lạnh lùng, tàn nhẫn của thế giới ngầm và 4 con người dễ thương, hoà đồng của các gia tộc lớn nhất Đại Hàn Dân Quốc, liệu có thể đến với nhau?…
Câu truyện về những mối quan hệ đầy kì lạ, là nhân duyên, nghiệt duyên? HanbinXHyuk hay HanbinXEunchan? Hãy đón chờ nhé…
Triều Vũ và Anh Minh là hàng xóm chơi với nhau từ bé có thể gọi là trúc mã, trúc mã với nhau, đi đâu cũng có nhau, lâu dần họ dần dần phát triển thành loại tình cảm đặc biệt hơn .....…
nhật kí tập lớn của tớ thôi. tớ ít viết khi vui vì chỉ cần nói hết ra thì nỗi buồn tớ cũng nhanh hết. hy vọng cậu hãy vui vẻ khi đọc vì tớ quá không vui nên đôi lúc văn hơi dở.và vì muốn riêng tư thân phận cũng như riêng tư nhân vật trong cuộc đời tớ nên tớ sẽ đặt những cái tên hơi hay @@…
Cuối mùa đông, em đứng đợi anh ở bến xe , đợi anh là một điều ngọt ngào, nhưng đôi khi thật đau đớn. Khi chẳng biết vì sao anh chưa đến.. ? Anh đang nơi nào? Phải chăng anh bận bên cạnh người khác ? Từng câu hỏi,.. Từng câu hỏi cứ mãi bủa vây nơi đáy lòng em..…
Chỉ cần em, chỉ cần em thôi. Chỉ cần là em, bao lâu cũng không dàiTruyện mang tính chất giải trí không liên quan đến đời thật!!!!!!! Chữa lành nhóooo🙆♀️🙆♀️…