Chỉ có anh yêu em!
1 long-fic mới.…
1 long-fic mới.…
Tên Hán Việt: Mộng yểm chi trung.Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực).Nguồn raw/convert: chipunkanpun.Người edit: Cà phê hòa tan.Tình trạng: Chính văn hoàn. (124 chương, 2 bảng biểu)Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, dị năng, vô hạn lưu, chậm nhiệt, tình cảm, BE bộ 1, HE bộ 2 (công ngoi đầu dậy từ cõi chết), chủ thụ ngôi thứ ba.Nhiễm Văn Ninh, một người có thể thường xuyên mơ thấy lucid dream*, đột nhiên lại có thể đi vào trong giấc mơ của người khác. Ở nơi này, vì sao tất cả mọi thứ đều vượt xa thường thức? Vì sao Nhiễm Văn Ninh lại có một mối quan hệ rất mật thiết với mộng cảnh?"Không biết cậu có tin tôi hay không, thật ra bây giờ, cậu đang ở trong một giấc mộng của người khác.""Tư chất của cậu không tệ, số người có thể mơ thấy lucid dream cũng không nhiều.""Không mấy thì cùng nhau đi thăm dò mộng cảnh nhé.""Có điều, cậu phải cẩn thận, cũng đừng mất phương hướng."Tags: Vô hạn lưu, đô thị dị văn, trưởng thành.Một câu giới thiệu vắn tắt của tác giả: Truyện vô hạn lưu có nhiều tình tiết, không ngọt sủng.(Một câu giới thiệu vắn tắt của editor: Đánh nhau gì mà toàn đánh trên giường, đúng là kích thích.)…
Chỗ để viết nhảm những ngày nhớ Jumeow…
"trước khi gặp em thì anh chưa từng một lần phát điên..."đối diện phòng đăng dương, có một ông anh học it ở hust đã ra trường được hai năm.đối diện phòng quang hùng, có một thằng nhóc vừa mới tốt nghiệp quản trị kinh doanh ở neu. đã phát điên vì ghét, và rồi sẽ phát điên vì yêu.…
Chúng ta mắc kẹt vì mớ cảm xúc hỗn độnChúng ta lạc lối vì những ngã rẽ của con tim…
"anh kia chuyên hát caanh kia suốt ngày ba hoaanh kia trông rất haythấy anh ôm cây si trước sân nhà"dương suốt ngày than muốn có người yêu, nhưng có ai tán là viện đủ cớ để né. và hùng không biết tại sao lại vậy. "buồn, chẳng có ai yêu""tưởng dương kể hôm trước có người tán dương""nhưng mà người ta ăn bún đậu nước mắm, em kì thị""dương cũng kì thị anh à""hùng khác"em bống khờ X anh phone khờ hơn…
Chúng ta chỉ đơn giản là bạn bè "bình thường" không hơn không kém..No toxic❌Giả tưởng không áp dụng cho người thậtKhông có otp khác ngoài DuongHung…
ATSH || DomicMasterDKhi thế hệ cợt nhả làm nhân viên của một công tytg: 𝘽𝙣𝙜𝙤𝙘…
"Cậu ấy mắc chứng Rối loạn đa nhân cách"Thất bại lớn nhất cuộc đời tôi là không thể loại bỏ hoàn toàn căn bệnh đó cho em.Còn thành công lớn nhất? Có lẽ là việc tôi đã vô tình làm cho tất cả những nhân cách đó của em . . . mù quáng yêu tôi. _Mộc.…
Muộn một ngày, cả một đời…
nguyễn thái sơn đi khám bệnh vô tình gặp trần minh hiếu...vị bác sĩ đẹp trai lại còn cười đẹp…
Câu truyện diễn ra khi sakura quay lại quá khứ nhằm thay đổi thực tại tàn khốc do Orrochimaru và Sasuke gây ra với làng lá sau đó ....... Đây là một bản dịch. Bản anh hiện đã hoàn thành Link của tác giả gốc: https://www.fanfiction.net/s/3799701/1/?__cf_chl_jschl_tk__=cLnhf01MAOUkEkZ7dhO8AlXrEMMUx3WoqSnNDjueEOo-1642845228-0-gaNycGzNCb0&fbclid=IwY2xjawKYP1RleHRuA2FlbQIxMABicmlkETFzQ0FpVU1MejFKcWRkODhmAR59P7c5mSwd1LCv8GUHagldRxBWNErF6ADe90LdxPrA1GK4fyFK_ZUCJ48S6Q_aem_xkuoEnjBRhfUQSEaiBp_PQ…
Bá tước Monte Cristo là một câu chuyện tuyệt vời về tình yêu, lòng thù hận và sự vị tha. Bốn chữ: HI VỌNG và CHỜ ĐỢI chính là bài học cuộc sống mà tác phẩm dành tặng cho độc giả. Hãy luôn nhớ rằng: "Trên đời này không có hạnh phúc mà cũng chẳng có bất hạnh, chỉ là sự chuyển biến từ trạng thái này qua trạng thái khác. Chỉ có những người nào đã trải qua cảnh khổ cực mới hưởng thụ được cảnh sung sướng. Chỉ có kẻ nào sắp chết mới biết cuộc sống là thiên đường."…
Ở đây có một em Dưn thích ôm anh Hùm 🐼🐟…
Có thể chứa nội dụng Chỉ là fanfic , otp riêngCó nhiều yếu tố hư cấuTruyện chỉ mang tính chất giải trí không mang tính xúc phạm một cá nhân nàoChúc các cậu đọc truyện vui vẻ…
Khu vườn mà tôi đã đi ngang qua biết bao lần,nhưng chẳng dám hái bông hoa xinh đẹp đó,lần này tôi chắc chắn sẽ đem bông hoa đó về dù nó có héo úa đi chăng nữa.Bởi tôi tin rằng tình yêu đích thực sẽ làm hoa tươi thắm như thuở ban đầu.tôi sẽ cứu lấy em,kéo em ra khỏi vũng đầm lầy mà em luôn ghê sợ,sẽ dập tan đi những cơn ác mộng ám ảnh em mỗi đêm- Bống iu a Phone nhìu nhìu 🥺…
"năm đó tôi thích người là thật, còn việc người có đáp lại hay không, không còn quan trọng nữa vì vốn dĩ thanh xuân là để bỏ lỡ" _sưu tầm_…
Tình yêu của Boun Noppanut và Prem Warut giống như một bộ phim hài lãng mạn - nơi tổng tài mất não cứ thích diễn vai nam chính si tình, còn bác sĩ hết hồn vì ngày nào cũng phải cấp cứu cho sự mất liêm sỉ của ai đó!"(Lưu ý: đây là truyện chuyển ver, nên đừng thấy lạ khi bạn thấy tình tiết hay lời văn quá giống nhau. ngoài ra đây là truyện của cùng một tác giả nên không cần xin phép chuyển ver ạ)Chúc các bạn đọc fic vui vẻ…