Ước Mơ Của Mẹ Con Sẽ Thực Hiện!
Ước mơ của mẹ ,tôi sẽ thực hiện đc thay mẹ tôi…
Ước mơ của mẹ ,tôi sẽ thực hiện đc thay mẹ tôi…
Thanh Xuân Là Những Ngày Mưa By: Mycat ( Mèo) Thể loại: Sọt rác cảm xúc, vô cảm né hộ -- " Mầy đã từng yêu ai chưa, nếu chưa hãy thử cảm giác yêu một lần, xem ai đó là cả thế giới và rồi nhìn cảnh người đó bước ra khỏi cuộc đời mầy...đau lắm (: !…
u…
Mây ở trên cao, hỏi Gió đã đi khắp mọi phương trời:-Tháng Tư có gì ?-Có Nắng-Nắng tháng Tư như thế nào ?-Thật ấm áp...~-Tháng Tư có gì ?-Có Hoa.-Hoa tháng Tư như thế nào ?-Cả một vùng tràn ngập sắc hương, thật đẹp.~Mây trầm lặng, Gió hỏi:-Từ trên cao, cậu thấy tháng Tư có gì ?-Có một cô gái, đứng ngẩn ngơ ở sân bay, mắt nhìn đăm đắm lên bầu trời này...-Cô gái ấy nhìn theo ai ?-Có một chàng trai vừa đi đến một nơi nào đó rất xa, vạn dặm cũng không ngoảnh đầu lại...-Cô gái ấy nói gì?-Cô gái ấy thở dài, hợp ly ly hợp, sao lại là tháng Tư nữa chứ...~~ Ân, ngươi biết cô ấy ?-Tháng Tư ba năm trước...…
u…
Công chúa, đừng rời xa anh nhé!Nhân vật: Jumin và MC trong game Mystic MessengerThể loại: FanficCuộc sống sau khi kết hôn của Jumin và MC (người chơi) *^^*…
ONESHOT SÓNG GIÓ VER 12THDAY | TẤT CẢ ĐỀU LÀ DO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG BAY CAO BAY XA CỦA BLOG SAU KHI XEM TEASER, KHÔNG CÓ THẬT, MỌI NGƯỜI LƯU Ý.Sóng Gió || 12thDAY…
Hùng và an vô tình mua được một chiếc đồng hồ cũ kỹ hai người trong lúc tò mò cách hoạt động của khi vừa nhấn nút một luồn sáng kéo hai người vào trong và họ biến mất ở thế giới của họ, hai người đi tới một thế giới kì quặc nơi đây không ánh sáng chỉ toàn sương mù dày đặc và bóng tối. Họ may mắn được Hào giúp đỡ cho cả hai sống chung với anh vì Hùng và an biết rằng bản thân không thể nào thoát ra khỏi thế giới này được.....…
có thể coi là nhật ký về những giấc mộng của tôi…
Tôi là cô gái bình thường, nhưng tuyệt đối không tầm thường. Ở xã hội này chuyện được hay mất đã quá đỗi quen thuộc, đến mức có mất đi cũng chả còn lo sợ nữa. Đây là câu chuyện của tôi; của anh; của tất cả những ai đã yêu, đang yêu và từng yêu. Tôi từng bất chấp, lao đao vì tình yêu. Tôi yêu nhiều nên đau thương cũng nhiều. Rồi có lẽ đến lúc nhận thức được cuộc sống của mình không cần đến tình yêu, tôi từ bỏ thứ tôi đã sống chết níu giữ. Thực ra tôi vẫn yêu, nhưng bản chất của nó thay đổi. Yêu không còn là một nhu cầu, nó đơn thuần là cảm xúc của một cô gái bất cần đời. Cô gái muốn giữ hay bỏ đều được, mọi quyết định nằm trong tay cô, không phải trong tay xã hội, tình yêu cũng chẳng điều khiển được cô. Bản thân chìm trong ma trận của tình yêu, ngoài mặt lại lạnh lùng vứt đi tình cảm của mình, có ai mà không từng yêu như vậy chứ?…