Gặp lại nhau sau nhiều năm, thứ tình cảm từng bị chôn giấu bỗng chốc sống lại.🔕--HE *Toàn bộ bug đều là thiết lập riêng của tác giả.*Lofter ID: 祎浔 (Yi Xun)https://archive.transformativeworks.org/works/24837064/chapters/60079387#workskin…
Trong ánh sáng huy hoàng của hoàng cung, Yoon Jeonghan - vị vua tinh quái nhưng sang trọng - luôn giấu sau nụ cười quyến rũ là những luật lệ vô hình, trói buộc tất cả. Đối diện với hắn là Choi Seungcheol - chiến vương oai hùng, từng khiến muôn kẻ run rẩy dưới gươm, nhưng lại dễ dàng cúi đầu trước một ánh nhìn của Jeonghan.Một mối tình ngọt ngào xen lẫn căng thẳng, nơi quyền lực và tình cảm quấn lấy nhau: kẻ thống trị liệu có thật sự kiểm soát, hay chính trái tim hắn cũng bị giam cầm bởi người duy nhất có thể khiến hắn yếu mềm?…
Bộ này đã nằm trong list favorite của Mèo từ ngày Mèo nhảy vào con đường xem huấn, khá cũ rồi, không biết nhà Mèo mấy cô xem chưa, Mèo post lại hoàn + phiên ngoại luôn làm kỉ niệm. Reivew: Mèo rất rất thích bé nv chính trong truyện này, cực kỳ dễ thương, hết lòng với gia đình, gia đình cũng rất sủng bé. Nhưng nếu nói về thích hay không thì ngoài cha mẹ và đại ca của bé Mèo không thích mấy anh trai còn lại, và cảm thấy gia đình này cũng tạo áp lực cho bé nhiều quá, theo nhiều độc giả cmt là chuyện về nhà tuy được sủng nhưng Chiêu Thuỵ giống như hùng ưng bị bẻ cánh vậy, không còn tự do tự tại sống phóng khoáng như tính cách của mình. Nói nhiều vậy chứ truyện hay á, hàng hoàn rồi, mấy cô nhảy cuối tuần đê 😂 😂 😂…
Tập hợp lượng đường trong ngày sau đó chế thành đoản (hoặc soi đường cho chúng mày) Những bài viết của KYO ( ý tao là bạn bè trong list của tao) sẽ được tường thuật trực tiếp hoặc dựa vào đó để viết. Đọc hay không thì tùy còn đừng có vào ném đá khiến tao phải đi nhặt Cộng thêm những suy nghĩ hãm lz của tao cũng sẽ được ghi vào đây và tất nhiên mọi thứ đều là về Khải Nguyên.…
Một người lớn lên giữa nhung lụa nhưng trái tim lạnh lẽo như tường đá - có cha, có mẹ, nhưng chưa từng được gọi là "con yêu"; sống trong căn nhà to như biệt phủ, mà cô đơn đến độ nghe tiếng mình thở cũng thấy thừa thãi.Một người khác, bị mẹ bỏ lại trước cổng nhà thờ khi còn đỏ hỏn, lớn lên nhờ những bàn tay sơ chắp vá tình thương. Không ai gọi cô là "con", nhưng cô vẫn học cách cười, học cách sống tử tế với đời, dù từng bữa ăn cũng phải đổi bằng mồ hôiHai cô gái. Hai thế giới. Một người có tất cả nhưng rỗng ruột. Một người trắng tay nhưng biết yêu đời.Và khi họ gặp nhau, nỗi buồn của người này soi gương thấy chính mình trong nỗi thiếu của người kia - chỉ khác là, một bên quen gào thét trong im lặng, còn bên kia, biết cách hát ru cả nỗi đau…
Nhìn như vậy mà đại ka Choi lại mê đắm đàn em khóa dưới ư?Lạ l thật đấy=))-Author:Tn-Kết tùy tâm trạng-Warning:Đây chỉ là fic đừng chửi character nếu tính cách có khác xa với ngoài đời ạ-End:?-End sẽ có extra nhaaaaMãi keo chụt chụt 😘…
Chương Hạo muốn có con, ý nghĩ mơ hồ như bao người trẻ lứa đôi mươi khác - phẩy tay khi nói mấy câu như: "Tất nhiên rồi, tụi nhỏ dễ cưng mà. Có lẽ là sau này đi."Nhưng con trẻ như xa khỏi tầm tay khi anh trở thành idol. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ hối hận vì đánh đổi điều đó.Cho đến khi, anh thấy Sung Hanbin cùng với một đứa bé ba tuổi.Hay là: Chương Hạo trông thấy tương lai mà anh chẳng bao giờ dám tưởng tượng đến diễn ra ngay trước mắt mình.-------BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢNguồn: https://archiveofourown.org/works/48754036Tác giả: allindans (sonnyangel)Biên dịch: viuuTác giả không để rõ tag nên Binhao hay Haobin là tùy vào cảm nhận mọi người nhé. Mình để tiêu đề theo tên chemistry của chính chủ đặt nha…
★ Tác giả: Rei_ina★ Link tác phẩm gốc: https://archive.transformativeworks.org/works/69040146★ Note của tác giả:Một câu chuyện từ chỗ không ai biết, mà cuối cùng ai cũng biết Xin dành sự tri ân dành cho tác phẩm "The Importance of Being Earnest" của Oscar Wilde.…
Author: MianZhouLink fic gốc: https://archive.transformativeworks.org/works/45560215?view_adult=trueDịch: ApplePieTóm tắt:Đôi khi, ngắm nhìn những dòng suối uốn lượn, quanh co của Liyue, Tartaglia bỗng nhớ nhung những dòng sông hùng vĩ của quê hương mình. Quả thật, đất đai định hình con người. Trái với Snezhnaya lạnh căm, nơi con người thinh lặng và trầm mặc như dòng sông mẹ thì người dân Liyue, ngay cả khi bị chỉ trích, chịu thiệt thòi, vẫn khoác lên mình vẻ ngoài dịu dàng, mềm mại, giống như những dòng suối hiền hòa, uốn lượn của họ.…