Shop Design (VKL_QPT)
👉 Các mẹ đang cần tìm một chiếc áo đẹp cho con cưng của mình ? Đừng chần chờ gì nữa mà hãy cứ nhào vô đây ,tha hồ quẹo lựa lựa quẹo :)). Hàng giá rẻ cực đẹp , cực chất lượng , cực kì an toàn và hợp vệ sinh ❤ Không lo hoá chất phẩm màu . Mua một lần đảm bảo mua thêm nhiều lần nữa 💕 Mại zô mại zô ~ 👈…
Chuyện của tôi
Đây chỉ là những câu chuyện cụt ngủn, không đầu, không đuôi, đôi khi nó là của tôi, của bạn tôi hay chỉ đơn thuần là những câu chuyện tôi có cơ hội được nghe trong cuộc sống này...…
Đẹp Nhất Tuổi 17
Minh không nghĩ điều cậu ước lại thành thật, nhưng có tận 2 người thích mình ư!?…
Vô thường
Trở lại về thời bị hội chứng tuổi teen nên viết một câu chuyện teen, không chắc sẽ có đủ kiên nhẫn ko nhưng cứ viết...…
[BHTT][HĐ][Edit] Mùa xuân tươi đẹp đến rồi! -Diệp Sáp
Giới thiệu: Tiểu Thảo: Hừm, làm gì không làm lại làm thư kí, bất cẩn một cái sẽ rơi vào vòng xoáy mập mờ.Phong Uyển Nhu: Thì sao?Tiểu Thảo: T^T, từ lúc làm thư kí đến giờ, hình tượng thanh niên gương mẫu ngày càng xa dần.Phong Uyển Nhu: Sau đó?Editor: Bình cũ rượu mới, bộ này đã hoàn thành bởi Editor khác từ lâu lắm rồi, nhưng mị thích quá nên tự làm lại cho mình đọc thôi! Gửi lời cảm ơn đến bạn An Cella đã thiết kế bìa truyện cho mị.…
boss nhà tôi
chuyện nói về cuộc sống của một con boss lười biếng nghịch ngợm và hành trình tán đỗ em chó nhà hàng xóm.…
( Xk ) Khi 1 Nước Có 3 Vị Vua !
Đọc rồi biết .…
CẬU CÒN CÓ MÌNH!
#bách hợp#chuyện tự viết do tác giả bị umê otpCâu chuyện kể về Viên Ca một phó tổng lạnh lùng,quy tắc nhưng bên trong lại là một người ấm áp,Cốc Kiều một cô gái xinh đẹp tính tình thẳng thắn khi yêu sẽ yêu hết mình nhưng lại chọn sai người để giao phó làm đánh mất thời thanh xuân tươi đẹp của mình vào 1 kẻ tệ bạc nhu nhuợc nhưng vào truớc ngày cưới cô đã phát hiện và cuộc đời cô ấy cũng thay đổi từ ấy....…
Tổng Hợp Đoản Của Hy
Đây là các đoản tớ viết. Sủng có, ngược có. Nếu tớ viết có gì sai sót mong m.n đóng góp ý kiến ạ.#Nhược_Vân_Hy…
[ Gri ] [ Nyongtory ] Mãi mãi thuộc về nhau nhé
Đây là câu chuyện của cặp thanh mai trúc mã :)) Éc...éc =)) Đây cũng là tác phẩm đầu tiên của Au nên có sai sót gì thì bỏ qua nhé =)) Mình là 1 vip nhưng nếu khi mình viết gì về mấy anh mà có sai sót lớn quá thì mấy bạn hãy nhắc nhở mình nha =)) Mình nhắc lại là đây là tác phẩm đầu tay của mình =)) Văn chương có hơi lủn củn nên bỏ qua cho mình nhé =)) Cảm ơn ạJun <3 :3…
[ Ngôn-Thanh xuân / Đẹp đẽ hơn cả gặp gỡ là tương phùng ]
Năm tháng đó, có hai người thầm yêu nhau.Có duyên nên chúng ta đã gặp lại nhau hay do tìm cách !?…
Tôi đã luôn ngắm nhìn cậu như thế
Bách Diệp, cô gái bình thường nhưng không tầm thường...Việt Anh, chàng trai như mặt trời, toả sáng cả thanh xuân...Mẫn Nhi, e dè nhút nhát nhưng sắc nước hương trời cùng sự quật cường mãnh liệt...Khánh Hoàng, ẩn số học bá, thông minh khó hiểu, chỉ có thể nói về cậu như vậy...Bốn mảnh ghép, liệu có tạo nên một thanh xuân?…
Hợp đồng dưới phím đàn
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…






