Câu chuyện nhỏ nhặt trên phim trường của Woonie nhà mình <3~Only Woo~Chào mừng việc Vũ Vũ sắp có phim mới, sẽ lại kéo thêm hàng đống fan mới, một đống fansite sẽ mở ra vì độ đập zai và dễ thương của ổng, mị đã viết fic này. Là một câu chuyện nhỏ behind the scene của bộ phim nào đó. Tất nhiên là không có thật <3…
Maru : Tôi chắc chắn sẽ trả thù. Em hãy đợi đấy. 100 cái cốc đầu...Sara : Đừng bao giờ làm cái trò đó, đầu tôi không phải là đồ chơi của anh....Onefic tiếp theo mk viết về couple Saru, có gì sai sót mong m.n bó qua và tiếp tục ủng hộ Au ☺…
Bite meAuthor: bambamsprincessTranslator: MăngTình trạng: CompletedRatting: M Summary:Jackson là một sát thủ, BamBam là một ma cà rồng. Mối quan hệ giữa hai người rất đơn giản: BamBam săn đuổi mục tiêu, Jackson kết liễu mục tiêu, rồi BamBam hút máu còn Jackson thì nhận tiền. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai người họ muốn một điều khác đi trong mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau này?WARNING : BamSon, máu, giết người, NSFW…
A Glimpse of Light - Khe Sáng - A Glimspe of Light ( Khe sáng ) thuộc dạng ngắn như một văn án tóm gọn, mình không khai triển nhiều lắm nên đọc nó sẽ có một chút cụt ạ- Nhân vật Akaza thuộc quyền sở hữu của tác giả Gotōge Koyoharu- Không liên kết với mạch truyện chính- Oneshot : thuộc OE - Open Ending…
Yoo hi ac.Đây là lần đầu e Ngân đăng fic lên W cũng như lần đầu viết nd kiểu như này nên mong mn góp ý mỗi ng một tí cho e Ngân có thể khắc phục bà nâng cao trình độ viết fic gay với ạ🙇🏻♀️.Idea k phải của e:)).Cre: tlmjudayne/mlaaamnie_♡.…
Sự điên rồ của một nhà nghiên cứu đã khiến Jinyoung chẳng còn là chính mình vào mấy năm trước nữa. Cậu vui mừng dù biết mọi thứ sẽ chẳng đi về đâu, cậu nhảy cẫng lên như một đứa trẻ khi thấy phản ứng trên người Mark có hơi khác biệt, kể cả anh đang gào thét trong đau đớn.…
Sau khi được giải thoát khỏi kí sinh trùng, Titan Speakerman gặp một số vấn đề nghiêm trọng. Liệu Titan Cameraman sẽ giúp đỡ như thế nào? (Mọi nhân vật thuộc quyền sở hữu của Dafuqboom)…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…
Author: keyandtonyoutsold-Ten là người chú kì lạ đồng thời cũng rất cun ngầu, và là người được đám trẻ ưa thích.cảnh báo: chửi thề, chửi thề trước mặt trẻ em, vì tác giả hem mún phải tăng độ tuổi lên chỉ vì như vậy. nên nà, cảnh báo chửi thề.ps: gia đình johnyong với hai em bé mark và donghyuck cùng chú ten độc thân vui nhộn =))…
Trong cuộc chiến bất tận với lũ Skibidi Toilet kỳ dị, Titan Cameraman và Titan Speakerman vốn chỉ là hai chiến binh quen mặt nơi chiến trường - phối hợp ăn ý, hiểu nhau không cần nói, và sẵn sàng liều mình vì đồng đội.Nhưng chuyện bắt đầu... không còn bình thường nữa.Khi Titan Cameraman nhận ra mình hay nhìn sang bên phải - nơi Titan Speakerman đứng.Khi Titan Speakerman chỉnh tần số truyền sóng, nhưng lại chỉ để một người nghe.Khi cả hai cùng nhận ra rằng: thứ làm tim họ đập nhanh... không phải vì bom rơi.Giữa đạn lạc, sóng âm và ánh lửa - một cảm xúc ngọt ngào bắt đầu len lỏi.Họ từng là đồng đội.Từng là chiến hữu.Nhưng giờ đây... có thể là gì đó nhiều hơn thế.…
Tác giả:Vân Thụ Nhiễu Đê SaThể loại:Đam Mỹ, Cổ ĐạiNguồn:qiucaoinseptember.wordpress.com__________________________________________Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước, trọng sinh, sinh tử, HE, 1×1Nhân vật chính: Ninh Tử Hàn, Cố Vân Sương ┃ phối hợp diễn: Ninh Cảnh Vân ┃ cái khác: Sinh tử, trọng sinhEdit: Tiếu ThảoLà hắn không biết quý trọng Vân Sương, mãi cho đến khi nhìn thấy Vân Sương dần dần ngưng thở, hắn mới nhận rõ cảm xúc của bản thân đối với là như thế nào.Trong suy nghĩ của hắn, Vân Sương hẳn là rất hận hắn. Một vị tướng quân trẻ, có thể kiến công lập nghiệp, lại bị vây khốn tại hậu cung, bị tước đoạt tự do, như con chim trong lồng, hắn sao có thể không oán, sao có thể không hận?Nhưng không, Vân Sương lại vì hắn mà chết...Nam hoàng hậu Vân Sương, cư ngụ Vĩnh An Cung. Nhưng Vĩnh An Cung to như vậy lại như lãnh cung, bởi vì Ninh Tử Hàn không yêu y, trong hậu cung sự sủng ái của hoàng đế là vương bài lớn nhất, y không có.Vào núi săn bắn gặp thích khách, chỉ thấy Vân Sương dùng hết tánh mạng vì hắn ngăn lại một kiếm trí mạng, mũi kiếm tẩm độc, xoay chuyển trời đất không còn chút sức lực nào.Khoảnh khắc Vân Sương hấp hối, liền hướng hắn mà nói"Ta không bao giờ ... thiếu nợ ngươi cái gì nữa, ta đối với ngươi là yêu, cũng đến cuối cùng rồi. Thiên thượng nhân gian, vĩnh viễn không gặp gỡ."Y mỉm cười nhắm mắt lại, Đế Vương trẻ tuổi nhẹ nhàng ôm hắn, khóc không ra nước mắt.Ba mươi năm về sau, Hoàng Đế băng hà, một khắc nhắm mắt này, Ninh Tử Hàn nghĩ, Vân Sương, ta rốt cục có thể tới tìm ngươi.~~~NOTE:…
Anh quay về rồi.Em muốn cử động, muốn nói chuyện với anh, muốn anh lại gần để có thể nhìn rõ, nhưng dường như tất cả những chuyện đó đều không thể trở thành hiện thực.Gió gầm rú, thổi mạnh, thời tiết đột nhiên chuyển biến xấu.Cơ thể 22 kg của em lay chuyển dữ dội, chiếc chăn trên chân bay đi mất."Không được rồi, thời tiết xấu quá, về nhà thôi mẹ." Tiếng anh rõ ràng đằng sau lưng em, cả tiếng mếu máo của người kia, rằng trời hôm nay lạnh quá.Em không biết lạnh là gì, cơ thể em cũng không thể nóng như những gì em tự tưởng tượng. Chỉ là nó không thể ngồi yên.…