Bố dượng tôi đối xử với mẹ tôi không hề tốt, bà ấy hàng ngày than thở, khóc lóc với tôi Tôi khuyên bà ấy ly hôn, thế là bà ấy liền đi nói với bố dượng rằng : " Con gái em khuyên em li hôn với anh, nhưng em sẽ một lòng yêu thương hầu hạ anh" Bố dượng tôi nổi trận lôi đình, lỡ tay đánh chết tôi Mẹ tôi khóc lóc thảm thiết lo hậu sự cho tôi, còn hiền mẫu, dốc lòng cầu xin tòa án giảm nhẹ hình phạt cho bố dượng :" Đứa trẻ dù chết cũng chết rồi, người sống vẫn cần được sống tốt chứ"Sau đó tôi được trọng sinh về ngày mà mẹ tái hôn với bố dượng.Mẹ tôi hỏi:" con cảm thấy người bố mới này thế nào ?"Tôi cười nhạt:" Hai người nhất định là sẽ thiên trường địa cửu"…
Đồng nhân Phong Tình•••Có HCó HCó HVăn chương của toi dở tệ💔💔💔____________________Mấy cô thông cảm tui cbi thi thptqg nên ít ra chap🥹Ai đọc rùi xin đừng đánh giá con người tui😭…
Công chúa nổi tiếng phong hoa,cầm kì thi họa,võ đao đủ cả.Chỉ đáng tiếc, công chúa hàng đêm đắm chìm trong nữ sắc.Người thì nói đó là để vơi đi nỗi buồn,người thì lại cho rằng là do bản chất con người.Hồi nhỏ,trên gốc cây bồ đề,có một vị tiên nữ mặc một chiếc váy đỏ.Phong thái của nàng cùng nụ cười dịu hiền ấy làm cho một chàng trai y phục trắng siêu lòng.Nàng ngồi trên cây đàn một khúc,chàng ngồi dưới cũng thổi một bài.Năm 8 tuổi, một yến tiệc sinh thần của nàng tổ chức linh đình,mẫu phi trong đêm chết đột ngột.Cô gái nhỏ bất tỉnh.Tỉnh dậy,mất trí nhớ,cô gái đó không còn thiết cái gọi là phong hoa thu nguyệt nữa,chỉ còn biết cung đao.10 năm sau,có một cuộc hội ngộ cùng với đính ước năm xưa.Nhưng giờ đây trong kí ức của nàng,chàng chỉ còn là một trang giấy trắng vô vị.Không ép buộc,cũng chỉ là một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa ư?Không! Mùa hạ của Bạch gia ta nếu thiếu An Hạ sẽ chẳng thể chuyển mùa được nữa.Vậy nên,dù thế nào, nâng con đao này lên,ta sẽ bảo vệ cả thế giới vì trong đó có em.…
Truyện Ngắn: ĐẠI TỶ NGỔ NGÁOThể Loại: Thanh xuân vườn trường, nữ lưu manh, nam lạnh lùng... Văn Án:Một cô gái với khuôn mặt baby cute khiến ai ai nhìn thấy đều trầm trồ khen ngợi "woa, cô bé đó thật dễ thương" chỉ tiếc rằng... Điều gì sẽ xảy ra khi tính cách hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài?Là những trận đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cùng danh hiệu "Đại Tỷ"?Là những cuộc quậy phá nghịch ngợm khiến các thầy cô ôm đầu gào thét "tôi bị lừa"?Dù có xảy ra chuyện gì, thì "đại tỷ" nhà ta vẫn dương dương tự đắc ngắm soái ca, nếm mỹ vị. Nhàn nhã, tiêu dao...Chỉ là...Ông trời thân ái! Con với người có thù oán kiếp trước sao? Con đang vui vẻ, sao người lại phái tới cái gã quái đản này??? Suốt ngày cứ hếch mặt lên trời, chỉ tay năm ngón. Đã thế bọn con gái lại như điên mà ca ngợi. Nào là "Ôi, nam thần của tôi!!!" "Thật soái, thật lạnh!!!" Đúng là hâm dở...Nhưng sao các tên điên này lại theo con cơ chứ??? Why???…
Đây là câu chuyện về Hinagiku Shiroi-1 cậu trai bình thường như bao người khác,trong ngày khai giảng năm cuối cấp tại cao trung Hoshigawa,khi đang trên đường đến phòng sinh hoạt trường nơi diễn ra lễ khai giảng,cậu đã gặp cô bé tên Wasuri Nagisa-học sinh năm 2 và là chủ tịch câu lạc bộ trồng hoa,người đang tìm kiếm thành viên cho câu lạc bộ và muốn cậu tham gia vào đó.Câu chuyện về 2 người họ sẽ diễn ra như thế nào?Xin các bạn đón đọc!…
Thanh xuân giống như một buổi hoàng hôn rực rỡ, khi bầu trời nhuộm hồng tím và thành phố hiện lên trong dáng vẻ vừa quen thuộc vừa xa xăm. Đó là khoảng thời gian ta sống hết mình, mơ ước không giới hạn, và tin rằng mọi điều tốt đẹp đều đang chờ phía trước. Những tòa nhà cao vút, những hàng cây lặng lẽ, tất cả trở thành chứng nhân cho những kỷ niệm tuổi trẻ - nơi ta từng cười, từng khóc, từng yêu thương và trưởng thành. Dù sau này có đi xa đến đâu, ký ức về thanh xuân vẫn luôn là ngọn lửa âm ỉ, sưởi ấm trái tim mỗi khi ta nhớ lại, nhắc ta rằng đã từng có một thời đẹp đẽ đến vậy.…
Tên gốc: 白色橄榄树Thể loại: hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE (tuỳ cảm nhận của mỗi người).Nhân vật chính: Lý Toản, Tống NhiễmTỷ lệ người với người có duyên gặp gỡ là một phần bảy tỷ. Trong tỷ lệ hiếm hoi ấy, trong vài tích tắc ngắn ngủi trước khi quả bom phát nổ, số phận của nữ phóng viên Tống Nhiễm và chuyên gia gỡ bom Lý Toản bỗng gắn chặt với nhau bằng một sợi dây chỉ đỏ.Trải qua những phút giây hiểm nguy cận kề, những thời khắc tưởng chừng tất cả có thể nổ tung trong chớp mắt, hay khi bóng ma tâm lý bủa vây, họ vẫn luôn lặng lẽ dìu đỡ, chở che cho đối phương.Trên mảnh đất bạc màu vì bom đạn anh chỉ cho cô thấy một cây olive trắng. Màu trắng đó tương trưng cho bi thương, mất mát, nhưng cũng chính là màu của dịu dàng, thuần khiết, như chính tình yêu của họ."Cây olive trắng dưới bầu trời sa mạc xanh trong, còn họ ở bên nhau, chứng minh rằng mọi chuyện không phải một giấc mộng."1.Có bao giờ bạn suy nghĩ liệu bạn có thể làm gì trong vòng năm giây? Ví dụ như một cốc nước, đi một quãng đường? Nói một câu, đọc một trang sách.... Nhưng trong vòng năm giây,cũng có thể làm trái tim của em chứa đựng hình bóng của anh. 2.Em đây chính là Nhiễm Nhiễm, A Toản ah.3. Không có ai là một hòn đảo đơn độc, ngoại trừ anh.4. Ngày ấy, qua ô cửa sổ, anh nhìn thấy trên cánh đồng hoang rộng lớn kia, có một cây ô liu màu trắng.5. Em từng đến rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người, nhưng anh là điều dịu dàng nhất trong trái tim em.…
LƯU Ý TỚI ĐỘC GIẢ:- Toàn bộ nhân vật, bối cảnh, tình tiết trong truyện đều là hư cấu- Trình tác giả còn non vì đây là tác phẩm đầu, rất chân thành cảm ơn những lời góp ý và ủng hộ của mọi người- Truyện hướng đến nhu cầu giải trí, vui lòng đọc truyện với tâm thế thoải mái nhất và tránh gây war- Cốt truyện không phải xuất sắc nhưng tác giả vẫn mong độc giả góp ý tốt theo hướng tích cực ( Nhiều đoạn bị bí nên skip nhanh ạ)- Và nếu ông bà nào đọc truyện mà chưa có ngiuu thì hãy cố gắng tìm ngthuong đi nhaaa >< NỘI DUNG: Triệu Minh Anh- một "báo thủ" chính hiệu vì một vài sơ suất mà bị gọi lên phòng hiệu phó, trên đường trốn khỏi nơi địa ngục ấy, cô va phải một anh chàng đẹp trai vô cùng tận. Vừa nhìn đã thấy chữ yêu, nhưng khoảng cách giữa hai người quả thật vô cũng lớn, vậy cổ phải làm sao? Làm gì thì đọc mới đước nhó~ [ Cảnh báo: Truyện siêu ngọt có thể gây tiểu đường ]…
Giữa đêm khuya lặng lẽ ở một ngôi làng nọ nhỏ bé dưới núi Vân, có một cậu bé Nam vẫn hoài công tìm lại tiếng mẹ ru năm nào. Vào một đêm khi tiếng than vãn của ba thế hệ lựa chọn theo lối đi riêng của mình, cậu bé mới thảng thốt nhận ra bến bờ hạnh phúc năm nào đã lùi xa tự lúc nào chẳng hay.# TRUYỆN THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA TỚ.# TỚ NHẬN NHỮNG GÓP Ý MANG TÍNH ĐÓNG GÓP VÀ KHÔNG NHẬN NHỮNG GÓP Ý MANG TÍNH ĐÁ XÉO, BÔI NHỌ HAY GÂY SỰ VÔ LÝ.# KHÔNG ĐĂNG TẢI TRUYỆN HAY LẤY CẮP TRUYỆN CỦA TỚ DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.# MỌI SỰ KIỆN, NHÂN VẬT VÀ ĐỊA ĐIỂM ĐỀU LÀ SẢN PHẨM TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG LIÊN HỆ VỚI THỰC TẾ.# CẢM ƠN CÁC CẬU ĐÃ ĐỌC TRUYỆN CỦA TỚ🎀 Bìa truyện được vẽ tặng bởi bạn Diệp Lâm Anh. Tớ cảm ơn cậu đã vẽ tặng tớ nha.…
Tên truyện: Yêu không quay đầu - Sủng dục (Thúc sủng)Tác giả: Tam Sinh NiếtThể loại: Sủng, hiện đại, dưỡng phụ, cấm luyếnTình trạng: Full____________Giới thiệu:Người có hiểu chiếm hữu là như thế nào không?Cái gọi là chiếm hữu, chính là dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy cho bằng được.Anh Hoà mất hết 7 năm để chiếm hữu được người đàn ông vốn rất mực yêu thương mình.Mỗi ngày, dù rảnh rỗi hay không, cô đều hỏi "Người có cảm thấy vinh dự không?"Mục Lâm đang lật xem văn kiện thì nhìn sang nàng nói "Thấy vinh dự chuyện gì?"Anh Hoà trừng to mắt "Em một lòng một dạ theo người đã lâu đến như vậy, còn cam tâm tình nguyện cùng chơi trò cha con nuôi với người, người còn không thấy vinh dự sao?"Trầm mặc một hồi, Mục Lâm mới nở nụ cười "Là do tôi cam tâm tình nguyện để cho em một lòng một dạ theo tôi."Anh Hoà: Không cho phép ăn hiếp em ~ Nếu không em sẽ tố cáo người dụ dỗ em gái tuổi vị thành niên.Mục Lâm: Bây giờ em đã là người trưởng thành.Anh Hoà: Bốn năm trước em vẫn là trẻ vị thành niên nha ~Mục Lâm: Nào có ai biết ~Mục Lâm ôm cô gái nhỏ bướng bỉnh vào trong lòng, hắn đã từng nghĩ vì thứ tình cảm này mà mình có thể chống lại chính bản thân mình, chống lại sự đối đầu của cả thế giới, nhưng lại không lường trước được, thứ tình cảm này cũng đã khắc sâu vào xương tuỷ, dù có thế nào cũng không thể mất đi.Cáo: Mình cố gắng dịch mỗi ngày một chương là tối thiểu. Tự dặn lòng, để thành nếp quen : )…