Tên truyện: Cậu Ba Em Thương CậuAuthor: Ngoạm Bánh MìThể loại: Lấy bối cảnh Nam Bộ thời cận đại, ABO sinh tử văn, ngược, ngọt.Tình trạng fic: 44 Chương + 4 Phiên Ngoại Fiction nhà ZSWW nên không thể thay thế bằng bất kì cp nào khác, đem truyện ra ngoài đồng nghĩa với việc cp nhà bạn là GIẢ! Không chuyển ver, re-up dưới mọi hình thức❗…
"Em từng nghĩ anh cũng như em, từng nghĩ anh cũng thích em, nhưng hình như em mơ nhiều quá rồi, anh biết không? Nhiều lúc em còn mơ thấy anh thích em nữa đấy. Kkkk"…
Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả, beta cũng như là editor nên đừng rcm hay mang em nó đi đâu nhé.− Lưu ý: tớ sẽ chỉnh sửa hoặc xoá đi một số chi tiết trong nguyên tác để phù hợp với nhân vật hơn.− Nguồn: https://solijilleo.wordpress.com/2017/11/25/tat-ca-moi-nguoi-deu-cho-rang-toi-thich-cau-ta-phi-bon-dich-tieu-oa-nguu/⟢ Nov 04, 2023. - ___ __, 2025. ⟣…
Thật tồi tệ và trớ trêuẢ là một kẻ phản diện xấu xaNhưng giờ lại ngọt ngào như caramelẢ là nữ thần của lòng taẢ khiến lý trí ta dần trở nên mụ mịNhưng thật sự thì,Có một người hằng đêm vẫn luôn báo mộng rằng ta phải chạy thoát khỏi ả ngay lập tức?…
*lưu ý: chỉ mượn các anh bé để viết nội dung không liên quan đến người thật... Thế nên tính cách sẽ không giống thực tế... có yếu tố phi thực tế. (VUI LÒNG ĐỌC KĨ TRƯỚC KHI BƯỚC VÀO TRUYỆN)(' . .̫ . ')không có thật, OOC, phi logic... vui lòng không mang tác phẩm đi nơi khác.❌ Please do not repost without permission from the author…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…