những điều dang dở của chúng ta
em,còn yêu không ?sau những đêm dài chẳng tròn giấc.có còn nhớ chăng ?anh của ngày xưa rất đỗi dịu dàng.…
em,còn yêu không ?sau những đêm dài chẳng tròn giấc.có còn nhớ chăng ?anh của ngày xưa rất đỗi dịu dàng.…
cái này ít char lắm nên thông cảm…
Lâm Yến × Tô HiểuMotip: ngọt, dịu dàng…
Ảnh đế x Nhà thiết kế Thể loại : truy thê [ngôn tình] TXVT…
Tác Giả: Lạc YyVăn án: Cô là một nữ minh tinh có tầm ảnh hưởng lớn trong giới giải trí, với nhiều tác phẩm làm mưa làm gió cùng những bộ phim gây nhiều ấn tượng cho người xem. Nổi đình nổi đám và hầu như không ai không biết đến cái tên Tĩnh văn. Ngoại hình xinh đẹp tựa nữ thần bước ra từ trong truyện, nguồn tài nguyên lại phong phú. Phát hiện người mình yêu lại gian díu với người khác, mà người đó lại là người bạn cô xem là tri kỷ. Vì để lấy lại tự tôn cho bản thân, vì không để bản thân bị cười nhạo và chịu thiệt thòi. Với tính cách của Tô Tĩnh Văn có thù tất báo, cô đã tiếp cận sếp của người yêu cũ để nhằm mục đích trả thù. Một tổng tài cao cao tại thượng, là doanh nhân nổi tiếng trong giới thượng lưu và cũng là kẻ nắm giữ nền kinh tế của Thành Châu. Một kẻ thì theo đuổi cuồng nhiệt, bày mưu tính kế dụ dỗ, tìm trăm nghìn cách thả thính với những câu nói sến súa. Một kẻ thì lạnh lùng nhưng lại âm thầm cưng chiều, bảo vệ, dung túng cho hành động trêu ghẹo kia của cô. "Nhìn gì? Đợi gọi tôi tiếng bà chủ đi là vừa." Tô Tĩnh Văn nở nụ cười nhạt xoay người đi đến chiếc Rolls-Royce Sweptail.…
Tuân Lạc Bạch và Thành Độ học chung cấp 3, nhưng quan hệ của hai người ngày đó chỉ có thể dùng một từ "có thù" để hình dung. Lạc Bạch là học sinh ưu tú luôn có thành tích tốt còn Thành Độ lại cá biệt, lười biếng. Do một lần bốc thăm chọn chỗ, duyên phận khiến anh được xếp sau chỗ của Thành Độ. Khi đó cậu không hề có thiện cảm với cái danh con ngoan trò giỏi của anh nên tỏ thái độ không muốn nói chuyện. Thế nhưng vì khả năng có hạn nên phải hỏi xin chép bài của Lạc Bạch, dù thái độ của Thành Độ không có chút gì thiện cảm nhưng anh vẫn dung túng cho cậu. Sau khi tốt nghiệp một người đi du học, một người nhập ngũ, 8 năm gặp lại thì trở thành mối quan hệ "mờ ám". Sau ba năm, Thành Độ bắt đầu có khao khát biến mối quan hệ này trở nên sâu sắc hơn. Thế nhưng, thái độ dửng dưng của Tuân Lạc Bạch khiến cho Thành Độ đau đầu.Thật ra, ngay từ thời đi học, Tuân Lạc Bạch đã thầm mến Thành Độ nhưng không chịu hé răng nửa lời. Bởi thời gian ở cạnh nhau đủ để hiểu tính cách đối phương không muốn ràng buộc nên Tuân Lạc Bạch dùng chiêu "mưa dầm thấm lâu" để Thành Độ tự thừa nhận mới thôi. Tình cảm thầm mến thời đi học hầu như ai cũng đã từng trải qua, thế nhưng không phải ai cũng may mắn được đáp trả như Tuân Lạc Bạch. Sau bao chờ đợi và dịu dàng dành cho Thành Độ, cuối cùng hai người cũng có thể bên nhau khi sắp 30 tuổi.…
Học bá lạnh lùng, dịu dàng, có hơi phúc hắc công x hiền lành, đôi khi hơi ranh mãnh, đáng yêu, thích đọc sách thụ_______________[Biệt lai vô dạng]*Biệt lai vô dạng 别来无恙 [biéláiwúyàng] nghĩa gốc là "bạn vẫn khỏe từ khi chúng ta không gặp nhau chứ?", tuy nhiên thường được xem như một câu hỏi đại ý là "rất vui được gặp bạn" hoặc là "đã lâu không gặp"Ý chính là: "Lâu rồi không gặp, người vẫn khỏe chứ?"…
- Truyện kể về Bảo và Dương , 2 Em đều có quá khứ không tốt hiện tại chưa vững và tương lai mịt mù :)) , nhưng mà 2 em đều không quan tâm đến khuyết điểm của đối phương,2 em chỉ quan tâm đến vết thương của nhau và dần dần dìu dắt nhau bước đi khỏi cái quá khứ đó. Nếu không có ánh mặt trời soi sáng vẫn còn ánh trăng dịu dàng soi đường cho 2 em khi đi giữa màn đêm. Cũng giống như tình yêu của 2 em nhà vậy á , không rực cháy như mặt trời mà dịu dàng như mặt trăng,chậm rãi mà đưa chúng em thoát ra khỏi cái " bóng tối trong quá khứ "Cho nên truyện mới tên là"Thương Ai Thương cả đường đi lối về" đó, vì các em thương nhau thương cả quá khứ buồn của đối phương, thương cả hiện tại chênh vênh có nhau và chắc chắn sẽ thương luôn " chúng ta " ở tương lai…
Ngày Đỗ Hạ Phương chuyển về Hà Nội học lớp 10 ở THPT Việt Đức, cô nghĩ thứ khó nhất chỉ là thích nghi với môi trường mới. Nhưng cô không ngờ, buổi sáng đi muộn hôm ấy lại khiến mình gặp Phạm Thiên Vũ - 11A1.Một ánh nhìn, một câu nói ngắn ngủi, và những ngày tháng ở Hà bắt đầu đổi khác.Giữa nhịp sống học đường quen thuộc, Phương dần chạm vào thứ cảm xúc rất lạ - thứ người ta gọi là rung động rât dịu dàng.…
đây là phần tiếp theo của bộ đông nhân mình viết.Truyện: |ĐN AOT|•Sinh Tồn (phần2)tác giả :Gin(linh)Truyện chỉ có duy nhất trên Wattpad và không có sự cho phép của mình mọi người tuyệt đối không được phép lấy ạ.Phần 1: https://www.wattpad.com/story/199263523?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=LinhHong551954&wp_originator=p8wThVNYPof59P5y9dmdHIcJ9HclvX9WN%2F7n2t5%2F4qkOzmAp8BgnIoUvVmbCjR6ivF7Aj1Ae4qj%2FjkPeldS%2F2R5grJlVyDqg4M1f%2BC4lXQBdt3VmAqj5A1Rtja74l4Yg…
Cô nhớ ra rồi. Cô nhớ những lần cô khóc, được anh ôm vào lòng. Anh ôm cô nhưng là vừa ôm vừa vỗ về. Anh sẽ ôm cô vào lòng, lấy tay ôm trọn người cô. Có lúc, anh sẽ vừa ôm vừa xoa đầu cô. Anh bảo cứ khóc đi, anh che cho rồi. Anh dịu dàng lắm, chỉ cần đứng yên ôm cô như thế, lặng thinh đến khi cô nín thì thôi. Anh chẳng nói nhiều gì. Anh ôm thích lắm. Ấm ấm. Dịu dịu. Vững chãi và an toàn. Cô nhớ cái ôm ấy. Nhớ lúc nào gặp, cô cũng đòi "Ôm em", "Muốn ôm anh." Bây giờ cô nhớ ra rồi. Vòng tay anh không phải lành lạnh mà khô cứng như thế. Vòng tay anh mềm và thoải mái lắm. Không phải như thế. Anh làm sao có thể để cô khóc một mình ngay trước mắt, sao có thể để cô uống cả ly rượu đầy mà không giành lấy. Đó không phải là anh, đó chỉ là một người nhìn giống anh. Anh mà biết chắc đau lòng lắm. Cô có lỗi với anh rồi. Cô ngồi sụp xuống ôm đầu khóc. Mặc kệ người qua lại chỉ trỏ, cô cứ ngồi như thế.…
Nghiêm Hạo Tường là học sinh năm hai khóa Tú Tài trường Bưởi. Năm 1943, chiến tranh thế giới thứ hai lan rộng, máy bay quân đồng minh ném bom Hà Nội, một số các lớp khóa Tú Tài trường Bưởi di tản về khu vực Hà Đông (Cầu Đơ), tiếp tục tham gia công tác giáo dục, học tập.Lưu Diệu Văn là con trai út chủ thương lái chuyên kinh doanh vải vóc có tiếng ở phố Hàng Đào, sau này cùng với người hầu thân cận của gia đình di tản về Hà Đông và gặp gỡ lần đầu với Nghiêm Hạo Tường tại đây."Yêu nhau cởi áo cho nhau, Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay..."Lòng Tường nặng trĩu...Người ta khóc than xót thương cho số phận ngắn ngủi của một quý công tử trẻ tuổi, hơi khói nhang sộc lên mũi nghe sao cay đắng mà nặng lòng vậy...chỉ có nụ cười dịu dàng của Diệu thân thương trên tấm ảnh in hai màu đen trắng thì vẫn mãi là cả một khoảng trời bình yên.Diệu ơi Diệu à, Diệu mãi mãi là dáng yêu của cả cuộc đời tôi!…
Đến xoa dịu những viết thương trong lòng em…
Khi vượt quá giới hạn chịu đựng, từ một con người hiền lành dần biến mất.…
Chuỗi fic siêu ngắn tẩm đường nhúng mật dành cho Guria…
gặp em vào một ngày thu Hà Nội gió dịu dàng, đến chào em lần cuối khi em hóa theo gió cuốn mùa lá vàng đi. Em ngủ ngon em nhé.…
Đây lè bài viết về family cool thui…
Cách để chinh phục trái tim của Jimin? Aya sẽ khó cho cậu Jeon của chúng ta rồi đây…