Cùng anh
Ngô Cẩm Tú: học sinh lớp 10a1 trường BVIS ( kẻ bị chúa bỏ rơi )An Vũ Phong: học sinh lớp 10a1 trường BVISGiang Hựu Thần: học sinh lớp 11a1 trường BVISThái Linh: bạn thân của Cẩm Tú, học sinh trường BIVS…
Ngô Cẩm Tú: học sinh lớp 10a1 trường BVIS ( kẻ bị chúa bỏ rơi )An Vũ Phong: học sinh lớp 10a1 trường BVISGiang Hựu Thần: học sinh lớp 11a1 trường BVISThái Linh: bạn thân của Cẩm Tú, học sinh trường BIVS…
Đây là lần đầu em viết truyện còn rất nhiều sai sót mong cả nhà bỏ qua 💗💗Cái này là viết chơi chơi thuii nheee cả nhà…
Những thông tin hữu ích copy trên web…
- Đây là truyện đầu tiên mik viết nên mong mn ủng hộ- Truyện mik hơi rối nên mong mn thông cảm…
Cậu là mộng tưởng mà tôi giấu sâu trong trái tim đầy vết xước của mình, ngỡ như vầng ánh dương nơi chân trời mà tôi không bao giờ với tới...- An HạTừ năm 7 tuổi, lần đầu thấy, lần đầu nói chuyện với em, tôi đã chắc chắn rằng em mặt trời nhỏ của tôi, soi rọi cuộc đời đầy tối tăm này..Tôi tìm cách bước vào cuộc sống em, ngỡ đã thành công... -Hoàng ÂnĐây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có rất nhiều lỗi mong được mọi người ủng hộ ạ.…
Những dòng không tênNhững lời không tỏNhững điều khó nóiCre: fb page Mobvirus…
Test , TorD ,... Các kiểu con đà điểu :v…
rõ ràng đến thế mà sao em không nhận ra?…
Hắn đánh nhau thì sao? dễ cục thì có làm sao?"Mày ngon thì ra đây đánh tao xem!"Naib dõng dạc lên tiếng, Luca tặc lưỡi, 1 phát vả hắn thật đau." Như ý quý khách nhá, nhất ngài luôn"Naib ôm má, nhếch mép rồi ra ôm cậu con trai tóc vàng."Victor! Người ta oánh tôi!"Victor:"..." ở trường rõ đánh ghê lắm mà vô quán sao lại bám nhân viên cậu vậy nhỉ, Victor thở dài.…
i crush you because it's obvious ..…
Wattpad nếu không quen ai thì thật tẻ nhạt :)Vào đây với Vii nào :3Không nhận bơ và kick war nhé :)…
Câu chuyện không phải là 1 Fan-fic hay Teen-fic-là lời thông điệp đầu tiên tớ muốn nhắn gửi đến mọi người nha nên là nếu ai ngại fanfic hay teenfic vì quá hư ảo. Câu chuyện có tính chiều sâu về những vấn nạn xã hội hiện giờ bị biến mất như thế nào và bởi những gì. Nên có ai đọc và có ideas thì góp ý tớ nhé. Tớ cảm ơn thật nhiều ạ. Sau đây là content sơ lược về câu chuyện "The witch and love":Witch luôn là thành phần xấu trong xã hội mà mọi người đáng lên án và nguyền rủa vì những lời nguyền mà phù thủy ếm lên họ. Phù thủy là một tính từ để chỉ một sự xấu xa. Và phù thủy không được chấp nhận sự hiện diện giữa thế giới loài người này. Nhưng mọi người có từng nghĩ, Witch cũng chỉ là một con người, họ dùng năng lượng mà những vị thần ban cho và năng lượng họ tự luyện mà thành. Mọi người có từng nghĩ lý do gì khiến một con người bình thường có thể biến thành witch không? Witch thờ ơ với thế giới vì mọi người đều nói cô lập dị cho đến 1 ngày-"người ấy" đến thấu hiểu và yêu thương cô. Liệu cô có thểt trải lòng không? Liệu 1 người thường và 1 witch có đến được với nhau không? Đón xem câu chuyện của mình nhé^^…
shortfic | ...và đó là lời nhắn mà một cậu học sinh tại Seoul gửi tới người cậu ấy cần tìm, tình yêu của bố.…
"Nhập nhằng như ánh nến trong đêm, hãy soi sáng con đường con đi giữa những sóng gió cuộc đời.""Nếu con là kẻ mang tội, xin hãy dừng lại một giây và nghĩ liệu con có đáng trách.""Nếu thân con trong sạch, hãy cho con một khoảnh khắc tĩnh lặng, để bản thân con ngẫm xem liệu chính mình có xứng đáng nhận phán quyết.""Xin hãy chỉ đường dẫn lối con bước qua đêm đen lộng gió này."-MinhTựa tiếng việt: Lửa cháy ở đầu kia sợi dây thừngRating: MatureThể loại: Slash, slice of life, psychologyTRIGGER WARNING: TWINCEST. KHÔNG YÊU XIN ĐỪNG NÓI LỜI CAY ĐĂNG, KHÔNG THÍCH XIN VUI LÒNG CLICK BACK.…
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…
Theo những gì được viết trong quyển sách này...Oda Akira, một học sinh trung học, có khả năng đặc biệt là xóa bỏ sự hiện diện của bản thân, vô tình được triệu hồi cùng với các bạn cùng lớp của mình đến một thế giới khác. Ở thế giới kiếm và phép thuật này Akira và các bạn cùng lớp được thỉnh cầu trở thành anh hùng và hạ gục quỷ vương. Có linh cảm xấu trước thỉnh cầu của nhà vua và công chúa, Akira sử dụng kỹ năng của mình để lẻn vào thư viện của nhà vua, với hy vọng khám phá được sự thật. Liệu Akira sẽ chọn lựa giúp đỡ hay bỏ rơi bạn bè mình......tên khác:暗殺者である俺のステータスが勇者よりも明らかに強いのだがMy Status as an Assassin Obviously Exceeds the Hero'sChỉ số của một sát thủ như tôi còn hơn cả Anh hùng…
¥Cấp 3 thật chẳng dễ dàng gì với những học sinh lớp 11 niên khoá 2017-2019 trường BVIS. Haruko dias là một học sinh tại ngôi trường quốc tế này nhưng cực chẳng đã không những bị è đầu gối cổ với những lớp học bổ trợ thì trình độ học vấn của cậu vẫn chẳng thể hơn nổi được Emu Hojo, lớp trưởng của cậu. ~Ngay lúc tuyệt vọng nhất,một giao kèo đã tới với cậu~"Chiếc đồng hồ trao cho ngươi mười phút của riêng ngươi trên vũ trụ này, đổi lại, cho ta ký ức về thời khắc ngươi thật sự hạnh phúc và ta sẽ bán ngươi thời gian""Hạnh phúc ở nơi đâu ? Quá khứ-Hiện tại-Tương lai, điều gì mới quan trọng ? Không gian kỳ ảo, câu chuyện lạ thường"- Dựa trên tiểu thuyết "Cửa tiệm thời gian" (Lee Na Young)_プンハ_…
Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…