Allisagi[Trở lại]
⚠[OOC] ._Tác giả:maidangiu._Died by the people Isagi loved, came back and changed it but ended up still the same?Suffering is because someone did it, she took everything from him.…
⚠[OOC] ._Tác giả:maidangiu._Died by the people Isagi loved, came back and changed it but ended up still the same?Suffering is because someone did it, she took everything from him.…
Cái chung cư 9 thằng chen chúc chật chội đột ngột càng chật hẹp hơn ... " đáng ra t nên dặn chúng m mang bcs , đm hối hận quá " - Bang Byungchan 2k19 Chào mừng tới cuộc phiêu lưu của Stray kids junior !!…
My mother had two words for her entire past: Khổ lắm. Much suffering.I spent 62 years as her son - and never knew who she was before she became my mother.This poem is for every child of immigrants who has lived inside their parents' silence - and hasn't asked yet.Ask before it's too late.…
Edit: I'm too lazy to fix the novel cover.--------In the beginning, there was nothing.No time, no space, no thought, no story.Then came the Old Gods.From the endless void, they forged the very essence of reality: Matter, Concepts, Law, Time, Space, Life, Death, Story, Information - and the invisible hands of Fate and Causality.Eons passed.In a nameless galaxy on the edge of existence, humanity unknowingly teetered between myth and oblivion. Their fears gave birth to demons. Their beliefs gave rise to hope. From the shadows of myth, two divergent civilizations were born - one fighting in silence to contain the cosmic anomalies that now creep into their world.This is where Nicolas Ventis comes in - just a sick intern on a quiet spring night in 2083.Until the sea began to boil. Until the skies screamed.Until the world ended - and restarted.Now face-to-face with entities older than the multiverse itself, Nicolas is offered something no mortal ever receives:A choice.A power.A burden.Welcome to the House of Votex.Where stories begin.And where all of them must eventually return.…
Truyện nó lệch nguyên tác và là lần đầu mình viết nên ko đc hay nên mn thông cảm .Truyện có một số nhân vật đc buff mạnh lên một tý hoặc hơi lố (như Takemichi,Shinne< oc >,emma,hina)Cp:Takemichi x Oc-draken x emma Mitsuya x yuzuhaHết:P…
Tôi đã từng ngồi ở một góc phòng và tự hỏi, tình yêu là như thế nào? Một thứ cảm xúc đơn giản là yêu một người? Một thứ cảm xúc chân thật, làm con người ta chìm sâu vào trong nó. Hay đơn giản, đó là loại ảo ảnh do con người tự mình tạo ra trong vô thức? Một thứ xúc cảm vừa mơ hồ vừa lắng đọng.Nhưng có lẽ, thứ cảm xúc ấy. Đối với những kẻ lang bạt giống như một sự cứu rỗi, hay đối với tôi, nó giống như một vì sao không thể chạm tới.Tôi gặp cậu trai ấy vào một ngày trời ảm đạm, cũng phải thôi, ở Forks là thế mà. Ngày đấy là cái ngày mà tôi phải rời xa Suffolk, nơi tôi gắn bỏ hơn 1 thập kỉ.Cái ngày mà tôi chỉ muốn hét lên dưới cơn mưa tầm tã ấy. Cái ngày mà tôi chỉ muốn Forks đừng chạm đến cuộc đời hảo huyền mà tôi đang có.Cái ngày mà tôi nghĩ Forks đã lấy đi người thân của tôi.Nó là một xúc cảm, bốc đồng nhất thời. Tôi nghĩ vậy....CP: EdwardxGwen…
Từ rất lâu, nếu truy vết ngược dòng tiến hóa dài đằng đẵng của loài người - và cả những sinh vật hiện đại quanh ta - ta sẽ thấy một sự thật: trong tận cùng mã gen của tất cả đều tồn tại một khiếm khuyết. Một vết nứt tiềm ẩn, ta gọi đó là dịch bệnh ngủ quên.Chào mừng các vị. Ta là Kim, bác sĩ tâm lý, tiến sĩ ngành sinh vật học và lượng tử học.Theo tri thức phổ thông, dịch bệnh thường bám lấy thế giới cacbon: lây qua không khí, qua nguồn nước, qua dịch thể. Nhưng những nghiên cứu gần đây cho thấy... bệnh còn có thể lây qua cảm xúc.Hãy tưởng tượng, một con chó mắc bệnh dại. Nó sủa, nó cắn, và nọc độc lan truyền. Giờ đây, cả thế giới chúng ta cũng giống như vậy - đang run rẩy trong cơn dại, đang bước tới hấp hối Các người có nhận ra không?Ta, các ngươi, và cả những thực thể vô tri ẩn mình trong trường năng lượng nhỏ bé - tất cả đang mắc một căn bệnh rất nặng."Welcome to my clinic, where all suffering ends in gentle light. Amen."…