Đây là câu chuyện thật của chính bản thân tôi. Là những gì tôi là trải qua,là những lần cơ hội đến tận tay nhưng tôi lại không biết nắm bắt.Để bây giờ tôi phải hối hận,nuối tiếc nhưng không thể cứu vãn được gì....Chàng trai ấy là người đã thay đổi con người tôi,làm tôi say đắm nhưng lại không thể đến với nhau.Tôi mong các bạn sẽ hiểu được câu chuyện của tôi. Cảm ơn đã theo dõi…
Văn ÁnHằng năm vào mùa đông tuyết đều không ngừng rơi, nhưng đã không còn đôi nam nữ ấy đứng cạnh nhau ngắm tuyết nữa rồi.Hắn nói, năm sau nàng lại ngắm tuyết, ngắm thay phần của ta.Nữ nhân ấy đến khi già đi vẫn không hề bỏ lỡ cảnh tuyết rơi, nàng đứng trong vùng tuyết trắng, tuyết tinh không hiểu vì sao đậu trên mi nàng đều hoá thành nước, tựa như những giọt lệ trong suốt, nàng lại tựa như thiếu nữ đang chờ đấng lang quân trở về...…
"Khi Tình Yêu Được Ký Kết"xoay quanh Kim Ngọc và Tuấn Hoàng, hai người bước vào hôn nhân qua một hợp đồng không tình cảm. Ban đầu, họ chỉ coi đó là thỏa thuận để làm hài lòng gia đình. Tuy nhiên, khi chuẩn bị cho đám cưới, những cảm xúc không ngờ dần xuất hiện. Dù vẫn giữ khoảng cách và cư xử như bạn bè, nhưng dần dần, họ bắt đầu nhận ra tình yêu có thể vượt xa hơn cả bản hợp đồng.…
Dưới ánh trăng rằm huyền ảo 🌕, bên bờ sông Hồng Giang yên bình, hai chàng trai ưu tú từ hai dòng họ danh giá bất ngờ chạm mặt. Nguyễn Quang Anh, con trai cả nhà Hội đồng Nguyễn, sắc sảo, điềm đạm mà vẫn ẩn chứa sự kiêu hãnh của bậc trượng phu. Hoàng Đức Duy, chàng trai thanh tú, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời tâm sự, tựa như tiên tử giáng trần.Trong không gian tĩnh lặng, tiếng gió, tiếng sóng hòa quyện với những câu thơ vừa ngâm, vừa đối đáp, như những nhịp cầu vô hình nối hai tâm hồn. Đêm Trung thu ấy không chỉ là thời khắc trăng sáng nhất, mà còn là phút giây hai con người ấy lỡ say vào ánh mắt nhau ✨, bắt đầu một mối duyên kỳ ngộ đầy thi vị và ẩn chứa bao điều chưa biết.Liệu ánh trăng có thể giữ mãi khoảnh khắc say mê ấy, hay cuộc đời sẽ đan xen những thử thách? Mời bạn cùng bước vào câu chuyện ngọt ngào nhưng đầy ẩn ý của Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy. 🌿…
Tác phẩm: TÔI VÀ NGƯỜI ĐÓTác giả: Cái cây xanh xanhĐây là lần đầu tiên tôi viết truyện cho nên sẽ có những sai sót mong độc giả hiểu và thông cảm. Tôi sẵn sàng đón nhận những ý kiến đóng góp của mọi người để hoàn thiện tác phẩm tôi ấm ủ lâu nay. 🤓💕"Thanh xuân như cơn mưa rào. Dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa nhưng bạn vẫn muốn đắm chìm vào trong đó một lần nữa. Thanh xuân chính là vào sai thời điểm, gặp được đúng người, dù là lựa chọn cái gì thì cũng có điều tiếc nuối." Câu chuyện về quãng thời gian cấp 3 và những ngày tháng sau khi trưởng thành của tôi và người đó. 🌳🍃🍂…
Cuộc gặp gỡ là một câu chuyện được tái bản bởi câu chuyện có thật. Được dự định sẽ có bốn phần từ vườn trường đến tiếp. Hai nhân vật chính sẽ là một bất ngờ lớn để chúng ta trải nghiệm. Nó không giống như những mối tình nào cả . Bắt đầu từ việc trái ngược nhau hoàn toàn đến yêu nhau. Nữ chính là một người đam mê danh vọng, một người có tính tiểu thư độc tài từ bé, học lực rất cao, địa vị thuộc hàng nhất nhì ở giới thượng lưu. Về nam chính cậu chỉ là một cậu con trai ở gia đình nông thôn, không giàu có,không dư giả. Cậu nam chính sống rất thật thà , giản dị, không đòi hỏi cao, không tham danh vọng. Đến năm cậu phải học cấp 3, thì gia đình nghỉ cậu cần một môi trường tốt hơn để giúp cậu sau này. Thế là cậu chuyển lên thành phố học thì vô tình gặp ở cô gái ấy. Cuộc gặp gỡ sẽ được định mệnh đẩy đưa như thế nào ?*Và có lịch lên truyện như sau: -Dự kiến có 4 phần và mỗi phần sẽ có 4-10 chương. -Phần 1 sẽ được đăng trong khoảng thời gian này ( 3-5), mỗi tuần có thể sẽ up 1 chương truyện -Mối chương sẽ được up vào tối chủ nhật hàng tuần -Phần 2 sẽ được đăng vào thông báo trong thời gian tới…
Ngươi đã bao giờ yêu một người sâu đậm và hận một người rất nhiều chưa? Nàng, người con gái dưới tán hoa anh đào kia, đã khiến ta đem lòng yêu nàng từ phút gặp gỡ đầu. Ta yêu nàng, yêu rất nhiều, yêu đến chết đi sống lại, thế sao ta lại quên nàng, quên đi tình yêu của ta với nàng. Ta đã làm nàng đau, là lỗi ta, nhưng xin nàng, đừng hận ta. Chàng, người nam tử chạy vội trong mưa, hàng ngày bên ta, kể cho ta nghe về những thứ phàm trần. Ta đã đem lòng yêu chàng, yêu qua bao nhiêu kiếp luân hồi, ta vẫn yêu, vẫn yêu chàng. Sao chàng lại quên ta, sao ta lại không thể hận chàng, rất muốn đem nỗi hận ấy lấp đi tình yêu ta dành cho chàng, nhưng ta làm không được. Rời xa nơi cố hương, trúc bỏ thân phận kia, lạc lõng tìm hình bóng cố nhân xưa, nhưng thứ ta tìm được là ánh mắt xa lạ từ chàng. Tại sao vậy? Tại sao chàng lại quên ta, quên đi tình yêu ta ? " Đợi ta ! " " Đợi, ta không đợi được nữa rồi! " " Nàng phải đợi ta , gốc hoa anh đào năm ấy, ta sẽ về " Dưới tán hoa anh đào kia, những cánh hoa cứ rơi mãi không ngừng, rơi mãi vì một người đáng yêu cũng đáng hận. Ta không chờ được nữa, đành hẹn kiếp tương phùng. - " Khoảnh khắc gặpgỡ người đẹp như hoa đào nở rộ Ta và người một lần đổi thay sâu nặng nghìn đời Ánh mắt dịu dàng người trao ta năm đó Là kiếp nạn hay mối lương duyên Mảnh trăng tròn dệt nên hồi ức tương tư Mang theo nỗi nhớ truyền kiếp vạn năm Tương phùng rồi chia xa Chỉ đành hẹn kiếp sau " -/mọi ng đọc góp ý kiến cho mình nha/…