Tác giả: Mèo Biết MeoThể loại: 1v1, ngôn tình, tình yêu, đời thường, ngược, sạch🕊️, SE.Năm mười hai tuổi, ba cô đã rước người đàn bà đó vào nhà, chẳng mấy chốc bà ta đã chiếm dụng hết thảy tất cả."Từ nay, mày phải gọi Thuyên là anh hai. Nghe rõ chưa, ngoan ngoãn mới có cơm ăn. Còn không, tao cho mày đói chết."Cô thường xuyên bị ba ruột đánh, bị mẹ kế bỏ đói, nhưng con chó dưới trướng bà ta phản chủ, con trai bà ta có khi phải nhịn đói để dành đồ ăn cho cô, anh ta bảo:"Em đừng sợ. Anh không có hung dữ, không có ức hiếp em đâu. Em cho anh làm anh hai nhe, anh chăm sóc em, đối xử tốt với em như máu mủ ruột thịt có được không?"Lâm Ánh Vi tuyệt tình trả lời: "Anh không phải là người thân của tôi, mãi mãi cũng không." Trần Nhật Thuyên lúc ấy chỉ mỉm cười xoa đầu cô:"Em chịu nói chuyện với anh hai rồi."--Lâm Ánh Vi: "Trời mưa sao không có ngôi sao nào vậy ạ?"Trần Nhật Thuyên xoa nhẹ khoé môi sưng tấy của cô, đau lòng khôn xiết: "Chúng đã được tầng mây bảo vệ. Giống như anh, cả đời này mãi mãi che chở cho em.""Bất kể em ở đâu, anh ở đó. Chúng ta luôn cùng nhau, không bao giờ tách rời." Muôn đời, tình yêu thương anh dành cho cô nhiều không kể xiết, chẳng có định lượng nào có thể đong đếm.Nhân vật chính: Lâm Ánh Vi, Trần Nhật Thuyên(Nữ bệnh tâm lý x nam thâm tình)…
category: prose, text, đa thể loại, tuyển tập shot.pairings: icy famou$ x gill _ vũ thành đạt x vũ trường giangcameo: underdogs, and many other characters..summary: tuyển tập oneshot cho hai bạn nhỏ.tags: 1x1, đa thể loại, nhiều cái kết, nhận request (?), ...warning: R17 - hardly , tình yêu.author: mial.…
NƠI ÁNH TRĂNG CHẠM BẦU TRỜI Tác Giả: Lâm Nguyệt MinhCouple chính: Nguyệt Anh X Thiên DiThể loại: Tiểu thuyết hiện đại, ngọt văn, HELà câu chuyện về hai con người đi ngược chiều thế giới của nhau.Một người sống bằng cảm xúc, vẽ tình yêu vào những khoảng trống mơ hồ của đời mình.Một người tin vào con số, công thức và những quy luật không cần đến trái tim.Họ là bạn thân từ thuở nhỏ. Lớn lên bên nhau, trở thành điểm tựa của nhau,ở rất gần nhau, nhưng chưa từng chạm tới nhau.Cho đến khi một người ngừng tìm kiếm, và người kia lần đầu tiên học cách yêu.Một cuộc hôn nhân bắt đầu từ thỏa thuận.Một tình yêu bắt đầu từ sự vụng về.Và ở nơi ánh trăng chạm vào bầu trời,hai con người học cách đi cùng nhau,*Truyện lấy bối cảnh xã hội chấp nhận hôn nhân đồng giới*…
DollyDoll là một cửa hàng do chủ tôi Royce (biệt hiệu )sở hữu . Mặt hàng ở đây đa phần là ma-nơ-canh . Tôi là Hồng Anh (Róse) một nhân viên nghèo và là người sống sót cuối cùng tại đây . Phi Linh (Macross )và Mai Ngọc ( Pearl) là bạn tôi . Mai Ngọc bị Đống ma-nơ-canh đè vào nồi nung chúng làm bạn tôi phải chết . Nhưng tôi biết chắc đó không phải là một tai nạn vì tôi đã nhìn thấy ....... ánh mắt bọn chúng đang nhìn tôi không phải như ban đầu mà là.........…
--- TÓM TẮT - Mùa hạỞ một thành phố nhỏ, nơi mọi thứ diễn ra chậm rãi như những buổi chiều đầy nắng, lớp 12B9 của trường THPT Kim Anh có hai con người hoàn toàn trái ngược nhau.Nguyễn Việt Anh - ít nói, trầm lặng, luôn đứng bên lề của những ồn ào.Lê Nguyễn Khánh An - năng động, có chút phá cách, lúc nào cũng mang theo nguồn năng lượng khiến người khác không thể không chú ý.Họ gặp nhau vào một mùa hạ rất bình thường.Không ồn ào, không đặc biệt - chỉ là những lần đi học chung, những buổi chiều đứng ở sân bóng chuyền, và những thói quen nhỏ dần trở thành không thể thiếu.Rồi họ yêu nhau, nhẹ nhàng như cách mùa hạ đến.Nhưng tuổi trẻ không chỉ có nắng.Những hiểu lầm, những khoảng cách không gọi tên, và cả cái tôi non nớt đã khiến mối quan hệ ấy dần rạn nứt. Một ngày, họ chia tay - không phải vì hết yêu, mà vì không còn đủ dũng khí để giữ nhau lại.Thời gian trôi đi, mang theo những cảm xúc tưởng như đã nguội lạnh.Cho đến khi Nguyễn Việt Anh quay lại, với một lời đề nghị đơn giản:"Cho tớ một lần nữa được không?"Lê Nguyễn Khánh An đã từ chối.Một câu nói ngắn ngủi - nhưng đủ để khép lại tất cả.Hơn hai năm sau, khi mùa hạ quay trở lại theo cách quen thuộc nhất, Khánh An lại nhận được một tin mà cô không bao giờ ngờ tới.Nguyễn Việt Anh đã qua đời.Căn bệnh cậu âm thầm mang theo suốt quãng thời gian đó... cũng là điều cậu chưa từng nói ra khi quay lại tìm cô.Mọi thứ dừng lại ở một câu "không" năm ấy.Hơn hai năm là đủ để một người quên đi quá khứ...nhưng cũng là đủ để đánh m…