(Hoàng x Huy Tít) Tuổi Thanh Xuân
Tuổi Thanh Xuân vỏn vẹn...…
Tuổi Thanh Xuân vỏn vẹn...…
Năm phần trăm bị mất đi không phải là thiếu…
Chỉ là những thứ nhỏ nhặt tạo nên cuộc tình này...…
Chỉ còn tiếng nhịp tim đập và hơi thở…
"Đêm chưa tàn, ta cứ kéo dài..."…
" Cậu chỉ cần ngồi im để tôi vẽ nên dung nhan của cậu"…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…
Chẳng phải vừa khóc rồi trên môi lại nở nụ cười...…
Tôi chẳng biết mình yêu cậu nhiều như nào nữa...…
Mọi sự lo lắng dần tan biến khi người đã đi đến chốn an toàn với tôi…
Gió cuốn đi cuộc tình này...…
Sau những tiếng bom đạn dội vang xuống nơi này để đốt cháy hết tất cả, cuối cùng cũng có thể ngồi cạnh nhau mà ngắm nhìn dòng sông chảy quanh nơi Thành Cổ này…
Máu cứ chảy thành dòng rồi cứ loãng mãi khiến cho lòng tôi không thể yên...…
Sen nghiêng người một chút, đủ để hơi thở của Hải chạm vào bờ vai mình khi gió xoay...…
Từ hôm nghe tin em đi bên sông, lòng tôi chợt đau thắt đến kì lạ...…
Bình ngồi bên Sen, dựa vai anh, tay vẫn siết nhẹ còn đôi mắt cứ mãi nhìn về một hướng...…
"Thiếu đi giọng nói ấy, tôi lại có chút không quen"…
Chỉ cần bóng dang cả hai vẫn dựa vào nhau là đủ...…
Lần đầu tiên, sau bao năm, Trần Gia Huy không còn phải khóc một mình.…