[Banginho] góc quen của hai chúng ta
"Cậu vẫn ở đây, trong trái tim tôi... mãi mãi."…
"Cậu vẫn ở đây, trong trái tim tôi... mãi mãi."…
Tất cả câu chuyện chỉ là hư cấu!…
"Hôm nay trời mưa, ngày buồn, mưa không nặng hạt nhưng tầm tã không dứt."- Hồng nhật Khang thiênbùa chống cqshortfic…
Hồ Đông Quan đi tìm đáp án cho câu hỏi triệu đô: "Việc anh thấy Nguyễn Đức Luyện quá xinh có phải là dấu hiệu của một bệnh lí nào đó không?"…
Những ngày mưa.----------- - Fic này tồn tại vì tôi thấy song miêu hợp với mưa. - Vài mẩu truyện ngắn không liên quan đến nhau. - Chỉ là delulu, vui lòng không áp đặt lên thực tế. - S(lice of lif)eries "Những ngày trời mưa gió".…
8. "Hoa nở vào mùa xuân, lung linh, rực rỡ. Em chính là mùa xuân của anh. Mỗi khi em cười, cuộc đời anh lại nở hoa." *** Lí do tôi thích cậu ấy rất đơn giản - chúng tôi có cùng họ. Thứ ấy như một sợi chỉ đỏ chăng từ tay tôi qua tay cậu ấy. Thế mà cuối cùng, chỉ đỏ lại đứt mất..... *** Tôi chỉ muốn nói là chuyện họ tên đặt hoàn toàn theo sở thích. Nên là đề nghị không bắt bẻ khi tên nhân vật không phải là tên người Việt Nam =))))) Truyện dành cho những người ưa nhẹ nhàng, ít kịch tính. Truyện hơi nhàm, cảm ơn :))…
tik tok nhiều câu thả thính cuốn vl nên mình tạo ra con mã này🥹…
ngây ngô thuở ban đầuđể trưởng thành hơnđể biếtta còn nhớ nhau…
main couples : yoonseok ( suga x jhope )author : fuyu ( tbt )thể loại : đam mỹ, đời thường, fanfic, học đường, shortfic_một mẩu truyện nhỏ cho mùa xuân năm nay !_"này Thạc Thạc, tạm biệt em... anh xin lỗi !"anh đi rồi, đi thật rồi. anh bỏ cậu ở đây, một mình và mãi mãi._tbt.…
ý trời đã định rồi anh nhỉ?!…
Bạch Hồng Cường - 25 tuổi, sát thủ top đầu, đẹp trai, giàu, mạnh, lạnh lùng, máu lạnh, vô cảm, đi giết người như đi làm thêm cuối tuần.Nhưng đời anh đảo lộn khi anh "nhặt" về một bé trai bao ngoan ngoãn tên Hồ Đông Quan - 24 tuổi, đẹp, mềm, ấm, tình cảm, và yêu anh đến mức chỉ cần được khen "ngoan" là tim bé đập 300 lần/phút.Quan được anh bao nuôi, chăm như chăm... chó.Cường nói thẳng luôn: "giữ mày vì mày ngoan với biết phục vụ."Vậy mà Quan vẫn yêu anh tới ngu người.Hai người sống chung, dính nhau từ việc ăn, ngủ, cãi, đến việc chăm vết thương sau khi anh đi giết ai đó về.Một ngày, Cường bị thương nặng. Quan hoảng loạn, khóc sưng cả mắt. Và trong những đêm đau đớn ấy...anh sát thủ máu lạnh lại lần đầu biết... trái tim mình đập vì ai.Truyện là dòng chảy:- ngọt có,- cay có,- giận dỗi có,- quỳ gối xin lỗi có,- Quan chạy theo anh,- anh giữ Quan như giữ hơi thở.Một "ác quỷ" học cách yêu.Một "bé cún" học cách được yêu.…
"Người đó phải là em." Văn Khang thở dài. "Bởi vì em không thích anh, và anh cũng vậy." Sự vạch trần này có vẻ hơi đột ngột cho một buổi tối giữa tuần. "Chúng ta sẽ không biến thành bất cứ hai nhân vật nào đó trong mấy bộ phim tình cảm mà cuối cùng sẽ phát hiện ra cảm xúc mình dành cho nhau."- ͙۪۪̥˚┊❛ [bùa chống chính quyền, đề nghị chính quyền hãy tránh xa tôi] ❜┊˚ ͙۪۪̥◌…
những cuộc trò chuyện nhỏ (và xàm xí) của bangtan :] -----dịch từ tài khoản twitter @correctbts…
Chuyện về hai cô sinh viên thuê nhầm căn nhà bị ám…
Một mẫu truyện nhỏ dành cho Văn Nghiêm và các bạn VIKING!Mọi yếu tố trong truyện chỉ là giả tưởng, không có thật, vui lòng không áp đặt lên người thật!!Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc fic và ủng hộ cho mình, nếu có gì sai sót mong mọi người góp ý một cách nhẹ nhàng!!!…
Người ta nói rằng, khi mình quá tin tưởng ai đó, ta thường không mảy may suy xét, thậm chí nghi ngờ. Và đôi khi ta chết vì niềm tin ngây thơ của mình.Nhưng nếu đó là em, tôi có chết đi cũng mãn nguyện.-Em chưa từng nghĩ sẽ phản bội anh.Chưa từng…
tbt - dhy…
allnhs| nhs bottom.|Warning‼️: occ, eabo, maybe r1?+,..."họ gọi thành phố này là nơi khó tồn tạinhưng đây là nhà"-song Hà Nội☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
có lẽ. theo khiêm, nên học cách chậm lại. bởi, nếu người vội vã quá, sẽ dễ vuột mất nhau. ݁₊ ⊹ . ݁ ⟡ ݁ . ⊹ ₊ ݁.khiêm hiển ; từ hai đứa trẻ ngày ấy, giờ đã đủ trưởng thành để gặp lại nhau…
văn xuôi. . - hữu sơn ngoảnh mặt nhìn em, thoáng chốc lại nhớ về ngày ấy. nhớ về một văn phong đã níu tay mình thật lâu, thật lâu rồi mới cất giọng hỏi một câu. " rồi một ngày nào đó, anh có hối hận không? "anh không lên tiếng, như thể đáp rằng mọi thứ đều không làm anh hối hận. -…