|yoonhong| tình cờ
ta tình cờ gặp nhau để lại cho nhau bao thương nhớ…
ta tình cờ gặp nhau để lại cho nhau bao thương nhớ…
Tố Anh là người pháp lai ,còn người cô yêu là người thuần gốc Mối quan hệ giá trị về mặt tình cảm ,sự tương hợp xét về mặt thời gian…
Chiến tranh đi qua, để lại những vết sẹo hằn sâu trong ký ức. Tôi gặp Trà giữa những ngày bom đạn, yêu chị giữa những lần sinh tử cận kề, rồi mất chị trong một cơn mưa lạnh lẽo.Chị là ánh trăng dịu dàng nhưng không trọn vẹn, đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi - mãi mãi dừng lại nơi chiến trường năm ấy.Câu chuyện về một mối tình lặng lẽ giữa thời loạn, về những điều chưa kịp nói và những ước mơ không bao giờ thành.…
⸻Thể loại: Gặp lại sau nhiều năm, gương vỡ lại lành , từ thầm mến thành yêu, thanh mai trúc mã.1. Nhiều năm sau tái ngộ, Trì Giai vô tình mở nhầm cánh cửa và ngã vào vòng tay quen thuộc.Thẩm Mộ Diêu trần trụi, dựa vào góc phòng, nhướng mày cười tinh quái:"Chưa xem đủ à?"Ánh mắt đầy chơi khăm khiến Trì Giai đỏ mặt. Sau khi kết thúc buổi quay, bạn thân cô xuýt xoa:"Thân hình của Thẩm Mộ Diêu khiến ai nhìn cũng mê, yêu anh chắc sẽ vui lắm!"Trì Giai lặng lẽ gật đầu, tiếc là giờ anh là người cũ của cô.2. Trước đây, Trì Giai được Thẩm Mộ Diêu cưng chiều từ nhỏ, luôn ở bên anh. Sau chia tay, anh xem cô như người xa lạ.Một lần tại buổi tiệc, Trì Giai say, vòng tay qua cổ Thẩm Mộ Diêu và hôn lên yết hầu anh.Anh dập điếu thuốc, nghịch ngợm bóp má cô, giọng trầm đầy sắc sảo:"Trì Giảm Giảm, hôn tôi thì phải chịu trách nhiệm đó."3. Sau này, Thẩm Mộ Diêu giành được huy chương vàng Olympic. Một đoạn clip cũ bị tiết lộ:Thiếu niên Thẩm Mộ Diêu trẻ trung phong lưu, đang lau vết thương trên mặt, mạnh mẽ ôm Trì Giai hôn đầy say đắm.Bạn thân của anh shock lớn:"Thẩm Mộ Diêu, đồ khốn!"Trì Giai vừa muốn chạy, đã bị anh bế lên, khẽ cười:"Tao thích làm đồ khốn vì cô ấy."Tóm lại: Trì Giai từng nghĩ Thẩm Mộ Diêu - người xuất sắc ấy - không bao giờ dành tình cảm cho cô. Nhưng sau này cô mới biết: • Căn phòng anh toàn tranh vẽ tay về cô. • Vết thương thời thiếu niên anh mang đều vì cô.P/S: Truyện này mình đọc văn án thấy hay mà không tìm thấy chỗ dịch bản Tiếng Việt nên mình tìm tòi để dịch, chưa xin phép tác giả…
Sự nối tiếp của mối tình ấy...Thể loại: Siêu nhiên, tưởng tượng, hiện đại, lãng mạn,...Cre ảnh: Google…
Tên hệ liệt: Bổ Tinh Tư (Ty Bổ Tinh)Tác giả: Ân TầmĐộ dài: 27 chương Tình trạng: HoànThể loại: Hiện đại, đô thị, huyền huyễn, dị năng (năng lực đặc biệt), nam nữ đều đẹp traiNhân vật chính: Nữ chính là người nhặt xác trên cung đường nguy hiểm kiêm chủ quán bar, nam chính có thân phận đặc biệt, là người bắt âm binh, có dị năng⸙Văn Án⸙Hoa Nguyệt Quý ăn người, rong ruổi nhặt thi thể. Người nhặt xác Kiều Giản nhận sự ủy thác của Tần Khải, điều tra vụ án "Hoa Nguyệt Quý ăn người" mà người chết là một người mẫu nổi tiếng, cô tiếp cận người khả nghi Tiêu Diễn. Hai người đàn ông Tần Khải và Tiêu Diễn dường như đều thích Kiều Giản, hơn nữa còn ghen tuông vì cô. Khi Kiều Giản cho rằng hai người đàn ông là thỏ trắng đáng yêu vô hại thì tất cả bỗng nhiên lật ngược! Hai người đàn ông xuất hiện bên cạnh cô lại không phải vì cô, mà là vì đứa bé tên Vật Nhỏ mà cô nhận nuôi! Vật Nhỏ mất tích ly kỳ, ba người bắt tay tra án, cuối cùng Kiều Giản cũng biết sự thật hai người đàn ông che giấu. Một cuốn kinh niên thư, hạt giống trường sinh vạn năm.…
Liệu đó có phải là sự lựa chọn đúng đắn?…
Yêu em ầm thầm bên em…
welcome!!!…
welcomee !!!…
Tên truyện: Khốc Ngốc Đại Hắc ƯngTác giả: Hắc Khiết MinhConvertor: Meoconlunar (đây là yêu cầu của em ấy)Nguồn: tangthuvienĐồ Ưng - Phương Thủy TịnhVăn án: Nam chính ngu ngơ đáng yêu, cả 2 đều yêu nhau nhưng do cách biểu đạt cũng như cá tính gây ra những mâu thuẫn khó gỡ.…
Văn phòng tư vấn tình yêu, bách chiến bách thắng, đảm bảo thành công ôm được người về.…
- anh.. à thầy ơi !!…
Có hai con mèo ngồi bên cửa sổMột con ngồi yêu một con đổi chỗ…
"Chị Trà, em đi đây."Trà ngẩng lên, thấy Tư đã mặc sẵn bộ đồ bạc màu, đôi giày cao su cũ kỹ lấm đất. "Nhớ cẩn thận nhé, đừng đùa nghịch linh tinh."Tư nháy mắt, cười trêu: "Yên tâm! Có khi xong việc sớm, em lại hái thêm hoa về cho chị đấy."Nói rồi, Tư quay lưng bước đi, chẳng để Trà kịp nói thêm lời nào. Nhưng vừa bước qua khỏi bậc cửa, cô lại dừng lại, hơi quay đầu, giọng thoáng chút ngập ngừng mà vẫn giữ vẻ đùa cợt:"À mà này, nếu em không về... chị đừng quên bó chè rừng hôm nay nhé!"Trà khẽ giật mình, định nói gì đó, nhưng Tư đã chạy xa, tiếng bước chân lẫn vào âm thanh ồn ào của cả nhóm. Cô nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó tả.Chị không biết rằng, câu nói bâng quơ của Tư lại là lời nhắn nhủ cuối cùng cô bé để lại.…
Có yếu tố bdsm nhẹ như k khí,1 chiếc đoản khi ngồi k nhìn lá rơi của chủ nick.P/s sản phẩm của trí tưởng tượng…
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại HE, tình cảm, ngọt, sủng (Nữ chính mất trí nhớ, thân thể ở tuổi 22, về sau sẽ khôi phục kí ức)Một giấc ngủ dậy, Tô Chi mất đi kí ức, trở lại tuổi 16, liền phát hiện những mong ước trong tương lai hoàn thành: chồng là một ông chú cực kì đẹp trai, ở biệt thự cao cấp, có kẻ hầu người hạ, có cả phòng quần áo toàn gán mác hàng hiệu cao cấp... Lần đầu nhìn thấy Phó Thịnh Niên : CMN, đẹp trai vclllll! Tiện tay cởi bỏ cà vạt, trầm giọng hỏi : " Ăn nhầm thuốc?" Tô Chi:.... Nghe mọi người đồn đoán về hôn nhân của bọn họ, Tô Chi vuốt vuốt mái tóc, nhìn nhìn chính mình, ngực mông đủ cả, hơi cúi người, mắt chớp chớp, thanh âm mị hoặc, thần thái câu hồn : "Chồng à, nhìn em có gì khác không?" Phó Thịnh Niên từ đống văn kiện ngẩng đầu lên, nghiêm túc quan sát: "...Mắt rút gân?" Tô Chi: ... Còn muốn bổ sung thêm: " Lại còn hơi đỏ, em khóc?" Tô Chi nghiến răng : " Là nháy mắt!!!" Phó thiếu ở Bắc thành, coi công tác như mạng, vô số mỹ nhân tán tỉnh, tất cả đều bị đánh trở về, được mệnh danh là "Iron man", có một ngày hắn kết hôn. Quần chúng ăn dưa: Không cùng gia thế, không thích ân ái, không nhắc tới vợ con, hôn nhân có thể không kéo dài được lâu. Ngày nọ, liền nhìn thấy Phó Thịnh Niên quỳ gối, nắn bàn chân nhỏ của vợ mình, mặt mày đau lòng nhăn nhó Quần chúng ăn dưa: ......mặt vừa đau vừa rát. (tự tát vào mặt ;)))))…
Hơ, tự nhiên hôm nay hứng lên đi viết sách nấu ăn các người ạ=)) Thấy nó lạ lắm. Cơ mà tôi mong các người sẽ đọc mấy chữ xàm xí này của tôi hjhj:3Toàn bộ là của Google Đại Tiên hết á chứ tôi cũng chẳng biết nấu nướng cái què gì đâu:vv…
cái tiêu đề còn đéo có huống gì cái mô tả :)?…
trường học, cửa sổ, cây cầu…