[Arknights][SilverxCourier] Bình Yên Những Phút Giây
Một chút ngọt ngào cho bè lá Silver Ash và Courier. (。・ω・。)Tag: OOC, nhân vật thuộc game Arknights.…
Một chút ngọt ngào cho bè lá Silver Ash và Courier. (。・ω・。)Tag: OOC, nhân vật thuộc game Arknights.…
Tên gốc: Gian nịnh quốc sư yêu tà thêTác giả: Nhược Thuỷ Lưu LyThể loại: 3S, trọng sinh, YY Nữ cường, nam cường, 1vs1, HETình trạng convert: HoànConverter: PoisonicNguồn convert: WattpadĐộ dài: 147 chương Tình trạng edit: 147/147Editor: Nhạc Dao (Dao Dao)Beta-er: Hikari2088, Nhạc DaoNhà editor: ngocphuongdao.wordpress.com (Phượng Dao trà lâu)Chống chỉ định với những ai yêu ngược và ghét YY :)))----o-----Văn án: Kiếp trước nàng hao hết tâm tư, thầm nghĩ báo thù cho phụ mẫu, lót đường vì muội muội duy nhất. Cuối cùng cũng chỉ đổi được sự oán hận thấu xương của muội muội. Dù nàng có thân phận cao quý đến nhường nào đi nữa thì vẫn chỉ có nỗi cô đơn cùng cực bầu bạn với nàng.Kiếp này, nàng thầm nghĩ sống cho bản thân, tuỳ tâm sở dục, tuỳ ý mà làm. Gặp gỡ người nọ là vô ý hay vận mệnh? Người đời đều nói hắn là đại gian thần, gian nịnh giả dối, tàn nhẫn âm hiểm, nhưng chỉ có hắn khiến nàng tin câu nói kia: "Dù một đời người thoáng qua như một giấc mộng thì sẽ luôn có một người xem nàng như mạng." Hoàng thượng từng khen ngợi Mộ Lưu Ly: "Mộ lâu chủ quả nhiên xứng với danh xưng Đệ Nhất Mỹ Nhân của Mặc Lạc quốc ta!"Quốc sư đại nhân lại mỉm cười nói: "Mộ lâu chủ từng nói Bổn toạ là yêu nghiệt ngàn năm. Bây giờ nghĩ lại, Bổn toạ mới là đẹp nhất trong lòng nàng." Mọi người cười ngất, đúng là chỉ có Quốc sư đại nhân mới...…
Tôi bước vào lễ cưới của chính mình, mang theo một con dao găm giấu trong lớp váy trắng tinh khôi.Dưới ánh đèn thủy tinh lấp lánh, mọi người đều đang mỉm cười. Còn tôi - từng bước khiêu vũ trên nền nhạc du dương, từng nhịp chân như dẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ, đau đớn đến tê dại.Có lẽ đây là điệu valse cuối cùng của tôi. Cái kết được định sẵn cho một vai diễn kéo dài quá lâu.Người đàn ông đang nhìn thẳng vào tôi lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ, nụ cười lạnh lẽo - hắn là kẻ bắt đầu bi kịch của tôi, cũng là kết thúc của tôi.Tất nhiên, đây sẽ là một cái chết đẹp. Một sự hy sinh chính đáng. Hẳn là vậy rồi.Có lẽ, nếu chưa từng gặp hắn, tôi đã không cần đối mặt với cái chết một cách bình thản như thế này. Nhưng mà, ngay cả vào giữa lúc đang khϊếp sợ như thế này đây, tôi cũng không hối hận với quyết định ấy.Bởi nếu cuộc đời đã cho ta một giấc mơ, thì dẫu giấc mơ ấy dẫn đến cái chết, ta vẫn nguyện bước vào.Kẻ đó vẫn mỉm cười, từng bước một tiến đến gần. Và tôi - trong chiếc váy cưới trắng muốt, tay nắm chuôi dao lạnh - cũng mỉm cười đáp lại...…