Epage7
…
Không dành cho những người kị H.Đây chỉ là tưởng tượng thôi nhé…
Một nữ sinh trung học 16 tuối tên Aikawa Suki đang mập mờ với chị em kết nghĩa của mình Fujiki Haruki. Và họ hiện nhiều lần vô tình gặp giáo viên của trường Gotou Hisoka. Thế là họ thường xuyên phải trốn để không bị phát hiện.…
Hạ Oa là một bé doll con Vương Tuấn Khải và đây là ký sự chăm sóc bé của mình ^^Đây cũng là nơi mình xàm xí những câu chuyện giữa mình và bé. Mình cũng rất hoan nghênh các mẹ nuôi mấy bé doll vào tâm sự cùng với mình ^^…
_Bốn tháng trước_- Vũ! Anh tới rồi! - Cậu quay đầu nhìn anh mặt mũi đỏ bừng, hơi thở trắng bốc lên giữa cái lạnh giá của Paris.- Thiên! Sao không đi chậm thôi? Trời lạnh lắm mà! - Cậu lo lắng đưa đôi tay mình áp lên má anh, mát xa nhẹ nhàng tạo độ ấm cho anh.- Tay em cũng lạnh hết rồi! - Anh cười cười nhìn cậu, bàn tay to lớn áp lên bàn tay trắng bệch vì lạnh của cậu....Hai người cứ đứng ở đó, cái giá lạnh của Paris cũng không khiến tình yêu của hai người nguội lạnh....._Ba tháng trước_- Thiên! Đây là Mẫn, bạn thân đại học với em! - Cậu tươi cười cầm tay anh kéo tới trước mặt Mẫn, ánh mắt long lanh mong chờ hai người mình yêu thương nhất làm quen với nhau.- Xin chào! Tôi là Mẫn!- Chào! Tôi là Thiên! Cậu hạnh phúc nhìn hai người bắt tay nhau......_Hai tháng trước_- Vũ! Mẫn đâu em? - Thiên đút tay túi quần, để mặc cậu dựa vào người anh.- Em không biết! Anh gọi cho cô ấy xem! - Vũ tươi cười cầm bàn tay anh áp lên má mình mà nói.- Ừ! - Thiên rút bàn tay của anh ra, lấy điện thoại gọi cho Mẫn.- Mẫn, em đang ở đâu thế? - Thiên nhẹ giọng hỏi, hỏi dường như phía bên kia đầu dây là bảo bối duy nhất mà anh nâng niu nhất..... Vũ cũng nhận ra điều này...Cậu khẽ cười lắc đầu...Làm sao có chuyện Mẫn và Thiên có thể phản bội cậu được.... Mắt thấy Thiên cúp máy, Vũ lại gần cầm lấy tay anh, mấp máy miệng hỏi:- Mẫn sao thế anh?- Mẫn nói hình như bị sốt rồi, anh qua xem cô ấy thế nào! - Thiên giật mình cảm thấy lời nói có chút không đúng liền nói thêm - Em ở nhà ngoan! - Vũ nhìn vẻ mặt lo lắng của Thiên mà lo lắng theo...l…
Năm 15 tuổi, Thẩm Hoan gặp Trình Triệt. Cậu kiêu ngạo, bất cần, là thiếu niên rực rỡ và chói mắt nhất trường Trung học số 1. Sự xuất hiện của cậu mạnh mẽ đến mức khiến cô không thể nào quên được. Người ngoài đều sợ tính khí thất thường của Trình Triệt, nhưng đối với Thẩm Hoan mà nói, cậu là người duy nhất dịu dàng dỗ dành cô, bao che cho cô, và dung túng cô vô điều kiện. Thời thiếu niên mập mờ mà mãnh liệt, họ đã từng trao nhau những năm tháng ngọt ngào đến cực hạn. Trong nhật ký của Thẩm Hoan năm ấy, tất cả đều là bóng hình của Trình Triệt. Thế nhưng, một hiểu lầm ập đến đã xé nát tất cả. Cô ôm trái tim tổn thuơng biến mất không một dấu vết, bỏ lại một Trình Triệt phát điên tìm kiếm trong tuyệt vọng. Nhiều năm sau gặp lại giữa thành phố hoa lệ. Kẻ ngạo mạn năm xưa giờ đây lại đỏ hoe mắt, gắt gao giam cô vào giữa lồng ngực mình, khàn giọng nài nỉ: "Hoan Hoan, mạng anh cho em rồi. Quay lại với anh đi, được không?" Anh là gió hoang bất kham của tuổi trẻ.Nhưng chỉ cam tâm tình nguyện dừng chân vì em. 📌 Chú ý: • Gương vỡ lại lành, nam nữ chính là tình đầu và duy nhất của nhau (Song khiết ). • Thời học sinh cực kỳ ngọt ngào, hiểu lầm ngược tâm một chút rồi lại về bên nhau. Một câu giới thiệu vắn tắt: Thiếu niên ngông cuồng năm mười lăm tuổi, dùng cả đời để yêu em.…
Chân Lãng: “Phật dạy, năm trăm lần ngoái đầu nhìn ở kiếp trước mới đổi lại được một lần thoáng gặp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gặp cô, ở lần ngoái đầu thứ bốn trăm chín mươi chín, tôi đã móc đôi mắt mình ra rồi!”Giả Thược: “Nếu tôi tu mười năm để rồi phải ngồi cùng thuyền với anh, tôi thà nhảy xuống sông làm bạn với tôm cá!”Chân Lãng: “Mọi người đều nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, vậy anh chỉ đành bắt em chôn cùng với anh thôi.”Giả Thược: “Đối với Chân Lãng, hoặc là phải nhẫn nhịn, hoặc là phải tàn nhẫn.”Cuộc đối đầu nảy lửa của họ sẽ kết thúc với thắng lợi thuộc về bên nào đây?…