một cậu sinh viên đại học rất giỏi trong trường sau kì học lớp 12 cậu ấy tính sẽ nghe theo lời ba mình lấy vợ vì ba ép lấy một người con gái của một gia đình cũng có địa vị cao ( ba cậu ấy là một người kinh danh giàu có ) sau đó sẽ có một điều lạ ập đến vs cậu ấy .........…
Một câu chuyện về Ren cùng với nhóm bạn khi tham gia nhập ngũ trong quân đội để cống hiến cho đất nước loại trừ những thành phần xấu trong xã hội và trả thù cho cái chết của cha mẹ mình đã bị giết bởi 1 tổ chức bí ẩn nào đó và mối đe dọa của họ chính là tên sát thủ máu lạnh có cái tên Thần chếtEm viết để giải stress và mong muốn được đưa những ý tưởng của mình lên mong mọi người đọc một cách vui vẻ và em không có kinh nghiệm nên vẽ hơi xấu mong mọi người thông cảm!!Em xin càm ơn ạ…
Yêu là gì? Yêu là phải hi sinh mới được chấp nhận à?Yêu là gì? Yêu là phải khiến cho người trong cuộc đau khổ mới được sao?Yêu là gì? Mặc kệ chứ? Chỉ cần ta yêu chàng là đủ.Dù bạn là ai đi chăng nữa, hai chữ "tình yêu" sẽ chẳng bỏ qua cho ai.Công chúa à? Họ là người tốt đúng không? Họ lương thiện, hiền lành. Dù có bị ăn hiếp đến mức phải chết nhưng họ vẫn không bao giờ biết đánh trả. Bởi vì dù họ có là người xấu, thì mọi người vẫn tin họ. Bởi vì dù họ có bị giết đi chăng nữa, thì liệu kẻ đó chết có toàn thây hay không? Nhưng mà... công chúa có nhiều đến vậy sao? Phù thủy? Họ là người xấu ? Đúng! Có ai tin họ là người tốt đâu. Họ là những con người ác độc, muốn chiếm đoạt mọi thứ không thuộc về mình, muốn làm hại người khác còn mình thì sung sướng. Dù họ có cứu một mạng người thì bị cho là giả tạo. Dù họ có chết đi thì bị cho là quả báo? Ai hiểu đây? Phù thủy thực sự là vậy sao? Hoàng tử? Họ là người mà mọi nữ nhân mơ ước. Họ là chàng trai được mọi người yêu thích. Là người luôn giải nguy cho công chúa khỏi phù thủy. Lúc công chúa bị phù thủy bắt đi, chàng không màng nguy hiểm, không màng phù thủy xấu xa đến mức nào mà đi cứu công chúa. Khi công chúa khóc, chỉ một giọt nước mắt đã làm cho chàng đau thấu tâm can, quyết sống chết với kẻ làm cho nàng đau, và kẻ đó là phù thủy. Hoàng tử à? Mọi chuyện có thật như chàng nghĩ không? " Hoàng tử chỉ thấy được giọt nước mắt trên má công chúa, mà không hề hay biết tim phù thủy cũng đang rỉ máu vì chàng" #Chanh…
Nguyễn Thùy Bảo Trâm chưa bao giờ nghĩ rằng quãng thời gian nằm viện lại có thể trở thành một phần kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời mình. Ban đầu, đó chỉ là những ngày nhàm chán với lịch trình lặp đi lặp lại: uống thuốc, ngủ, rồi lại thức dậy nhìn trời qua ô cửa sổ. Nhưng tất cả thay đổi khi cô vô tình vướng vào Trần Khánh Nguyên Hắn là kiểu con trai không thể ghét cũng chẳng thể thích - vừa lười nhác vừa phiền phức, lúc nào cũng nhếch mép cười đầy cà khịa. Ban đầu, Trâm chỉ muốn tránh xa hắn càng sớm càng tốt, nhưng bằng cách nào đó, ngày nào cô cũng bị kéo vào những trò nhờ vả vặt vãnh của hắn. Từ việc mua đồ ăn vặt đến việc ngồi nghe hắn trêu chọc, mọi thứ dần trở thành một thói quen khó bỏ.Thế rồi, từ khi nào không hay, Trâm nhận ra mình đã quen với việc ngồi bên hắn, cùng chia sẻ một ổ bánh mì, cùng tranh luận về những chuyện vặt vãnh trong ngày, và thậm chí còn quen cả cái cách hắn lặng lẽ đẩy bát cháo về phía cô khi biết cô bị đau dạ dày.Nhưng Trần Khánh Nguyên không phải kiểu người dễ hiểu. Cái vẻ bất cần của hắn che giấu điều gì đó mà Trâm chưa từng chạm tới. Đặc biệt là khi quá khứ của hắn dần lộ diện - những mối tình thoáng qua, những câu nói vô tâm nhưng lại khiến người khác tổn thương.Giữa một mối quan hệ mập mờ, giữa những cuộc đối đáp chẳng ai chịu nhường ai, Trâm dần tự hỏi... có phải cô đang quá quen với sự tồn tại của hắn hay không? Và liệu khi ra viện, cô có thực sự muốn quay trở lại những ngày tháng không có Trần Khánh Nguyên nữa k…
Tần Mộc kiếp trước yêu phải tra nam khiến gia đình ly tán, người người ruồng bỏ, duy nhất chỉ có người đó yêu cậu với cả trái tim, cuối cùng vì cậu mà chết. Sống lại một đời trở lại yêu anh, trả thù tra nam, trở thành ánh mặt trời dương quang vô hạn.…
Các anh yêu cậu - Cậu yêu các anh...Và cũng chính các anh rời xa cậu...Và các anh lại là người muốn quay lại với cậu...Cậu thấy mệt mỏi lắm rồi, cậu không phải trò chơi của các anh...…