Tiêu gia và nhà họ Triệu xưa kia là hàng xóm với nhau nên Tiêu Nam Dương và Triệu Mộc Lan cũng coi như là thanh mai trúc mã. Hai người chơi rất thân với nhau, nhưng do biến cố nào đó mà năm Tiêu Nam Dương 11tuổi đã chuyển đi, sau cùng đến năm Triệu Mộc Lan 8 tuổi cũng chuyển lên thành phố sinh sống. Do bị mất liên lạc nên hai nhà cũng không biết hiện giờ nhau ra sao.…
Giữa những vụn vỡ, liệu câu chuyện này có giải tỏa được xúc cảm dồn nén trong lòng? Nội dung đã nghĩ từ lâu, viết được vài chữ, hai anh liền vội chia xa...Đây là câu chuyện của tôi, và Jack với Khánh là của nhau.…
Định nói: "Tao biết, tao đã linh cảm thấy khi hai người gặp nhau thể nào cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó nên tao không bao giờ muốn giới thiệu hai người với nhau!"Biết làm sao khi cô cũng không hiểu tại sao ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy người ấy, cô cảm giác như tim bị bóp nghẹt, ngừng đập, run rẩy. Cô ấy biết đó là người yêu của bạn mình mà không đừng lại được si mê, không đừng lại được say đắm. Những gì cô làm sau khoảng khắc ánh nhìn đầu tiên ấy chỉ là để khoả lấp sự bối rối trước hình dáng đi thẳng vào trí não mình. Cô biết cô điên, cô biết cô sai. Cô đã cố chạy trốn, nhưng tại sao những sự gặp gỡ tình cờ cứ làm cô đau khổ. Tại sao lại nhìn cô như vậy, tại sao lại quan tâm cô, tại sao lại tình cờ gặp cô trên chuyến xe buýt ấy? Dù nhủ lòng mình rằng đó không phải của mình, không bao giờ là của mình, khi nhìn bóng lưng ấy ngay trước mặt, cô không thể kiềm được việc giơ tay ôm choàng người ấy, và khóc, nói em muốn chỉ ôm anh một lần thôi. Cho em một phút, em muốn đánh cắp một phút cho riêng mình. Giá lúc đó anh dừng lại, giá lúc đó cô có một chút lý trí. Bọn họ không có một nửa lý trí đó. Anh nắm đôi tay cô rồi quay lại ôm cô một cái ôm nghẹt thở. Trái tim cô vỡ oà sung sướng. Anh nói em điên rồi, anh cũng điên rồi. ..…
Một câu chuyện dịu dàng như gió và buồn như nắng cuối mùa...Lâm Tịnh Yên - cô bé lớp 7 với đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng. Mùa hè năm ấy, Yên rời xa phố thị ồn ào để về quê ngoại, nơi có con sông lặng lẽ, có đồng lúa thơm mùi nắng, và có một cậu bạn lạ lùng mang tên Trình Khanh Nhật - người như ánh nắng cuối ngày, đến rồi đi không một lời.Đó là mùa hè đầu tiên Yên biết nhớ một người không thể giữ. Là mùa hè cuối cùng cô còn tin những điều dịu dàng sẽ ở lại mãi.Một câu chuyện trong trẻo nhưng man mác buồn, về tuổi học trò, về những rung động đầu đời - và về một mùa hạ không thể quay lại lần thứ hai.…
Cứ mỗi chìm vào giấc mộng là lúc khung cảnh kì lạ hiện lên nó cứ quấy rối tâm trí cậu , làm cậu khó chịu khi nhắm mắt là thứ mà cậu căm ghét ... Giấc mộng chưa bao h là đẹp đối với cậu . + yếu tố tình cảm / ko hoặc có…
Tác giả: 武登科(Vũ Đăng Khoa)Thể loại: nhật ký giấc mơDisclaimer: - truyện có một số yếu tố kì bí, kinh dị tâm lý cũng như máu me, các bạn vui lòng lưu ý nhé!- wattpad và AO3 của tôi: @MtQuiVt- sự ủng hộ của các bạn sẽ giúp tôi có động lực ra phần kế tiếp! Văn án:Tôi không ngờ rằng sẽ có ngày mình sẽ phải chịu cảnh cô độc ở trường giờ tan học vì phụ huynh đã muộn giờ đón. Nhưng tôi không biết nữa, tại sao lũ bạn học của tôi lại trông đáng ch€t đến như vậy nhỉ?…
Câu chuyện về số phận ba người anh hùng tự xưng. Một người là loài người, một người là á thần của tộc mèo, người còn lại là á thần tộc kỳ lân. Họ bị cuốn vào vòng xoáy âm mưu của các thế lực để rồi phát hiện thân phận của mình.Đây là câu chuyện về những trận chiến của các vị thần thời Hồng Bàng, đỉnh Olympus, Asgard, Bàn Cổ,... cùng với những thế lực thần bí, và loài người. Qua đó phản ánh lên hiện thực, ý nghĩa của tình bạn, tình đồng đội và tình yêu. Chính vì tham, sân, si mà các loài có trí tuệ đã nổ ra nhiều cuộc chiến tang thương liên lụy biết bao nhiêu sinh linh vô tội.…
ONESHOT SÓNG GIÓ VER 12THDAY | TẤT CẢ ĐỀU LÀ DO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG BAY CAO BAY XA CỦA BLOG SAU KHI XEM TEASER, KHÔNG CÓ THẬT, MỌI NGƯỜI LƯU Ý.Sóng Gió || 12thDAY…
Truyện thiên về bí ẩn, kì dị , magic, ...v...v vì đây cũng là truyện đầu tay của t/g nên mong mn có thể góp ý tích cực giúp mình cải thiện hơn ạ. xin cảm ơn!-Trong câu truyện này nu9 là 1 nv học sinh tầm thường cuộc sống rất tẻ nhạt nhưng tới 1 hôm cô nhặt được 1 quyển sách kì lạ bìa ngoài khá kinh dị nên cô đã mang về, nhưng cô lại để quên trên kệ bàn kế bên giường và ngủ như không có gì sảy ra và rồi cái gì đến cũng sẽ đến cô đã lạc vào 1 "GIẤC MƠ".…