Mình mới viết nên thông cảm nha và mong mọi người ủng hộ!Trong này mình sẽ không cho mấy team phản diện xuất hiện vì thế nên alain sẽ không xuất hiện. Mình sẽ cho thêm một số thứ khác vào .Còn lại vô truyện khắc biết.…
Au genshin (lấy cảm hứng từ tiểu thuyết "Dù rơi vào truyện kinh dị tôi vẫn phải đi làm")Cô, Furina, quay lại thời điểm bước ngoặc của cuộc đời cô, cô sẽ xuôi theo mọi chuyện như trước để không đau khổ, sống yên vui hay sẽ thay đổi và sẽ vật lộn chống lại những trêu ngươi của số phận được sắp đặt. " ....Ugghh... Chà dù gì cũng nát hết rồi, vậy phá hủy mọi thứ đi..."Tác giả: Đây là lần đầu tiên mình viết có gì xin mọi người góp ý(';ω;`)…
"Ngọt và đắng, em chọn cái nào"Từng mẩu chuyện sẽ là từng char một x reader WARNING: OOCBìa des by me, artist: PukunAuthor: Ng.ghVui lòng không mang đi nơi khác…
Do thích Mean Plan nên mình viết fic này. Nhân vật lấy tên Mean Plan, nội dung không liên quan đến đời sống thật của Mean Plan. Sẽ có một chút H 🤭, chút ngược, ngọt 😁. Đây là fic đầu tiên mình viết nên có thể sẽ còn nhiều thiếu sót mong mọi người thông cảm góp ý cho mình nha.Không copy và reup nhé. Xin cám ơn.💙💚…
Nhớ lắm những bức thư em gửi cho tôi, dù là xa cách đến mấy nhưng em vẫn làm điều đó một cách trọn vẹn, từng ngày, tôi đã nhận rất nhiều thư của em những tâm thư ấy, là những mẩu chuyện về đời sống của em, em đã trải qua rất nhiều thứ vui buồn có đủ, tôi đều đọc hết không sót một bức thư, và cả những lời mật ngọt, lời yêu thương em dành cho tôi. Em hay gọi tôi là "Chàng học viên của em" đơn thuần vì em luôn nghĩ tôi cho em cảm giác được an toàn với địa vị là một anh chàng công an. Còn tôi thì nghĩ em là một cô bé nhỏ nhắn như hạt kẹo, giọng nói thì nhẹ nhàng, tha thiết. Tôi nhớ lắm, cái tiết trời thu Hà Nội ùa về hôm đó em tới học viện thăm tôi, nói là thăm nhưng trong lòng lại thật nhiều thương nhớ lắm. Em năm nhất và tôi năm hai, chỉ là có chút chênh lệch nhưng em lại hiểu chuyện hơn tôi rất nhiều. Tôi và em ngồi trên khán đài rộng lớn, khi đó chỉ còn 2 người dưới những bóng đèn sáng kia, em áp má lên bờ vai tôi và thầm nói: " Sắp đông rồi, cậu đi học nhớ mặc áo ấm nhé đừng để bị lạnh, tui sợ cậu bị cảm :<". Em lấy trong balo ra một chiếc khăn đã đan bằng tay từ trước có màu đỏ, chất vải mịn mà ấm áp, hai đôi mắt tôi bỗng nhìn chằm vào chiếc khăn em đang cầm, em bỗng nhìn tôi hai ánh mắt va phải nhau. Em ngại ngùng, nhìn chỗ khác rồi tôi có hỏi chỉ muốn ghẹo em một chút:" Khăn đẹp nhỉ, em đan tặng ai mà khoe với anh thế" em cười và nói "Em đan cho chú công an của em". Rồi em lấy chiếc khăn choàng cho tôi, tôi cảm thấy ấm lòng, vì trước giờ tôi chưa từng gặp một người con gái đủ tinh tế, …
Do không tìm được nguyên tác nên tự viết tự đọc luôn cho đỡ đói. CP là Hách Liên Tranh và chim tước nhỏ của anh ta Mạch Vũ Đường nhé!Thực hiện đúng chỉ tiêu 'chim sẻ trong lòng bàn tay', lần này a Tranh sẽ giữ bé Đường trong lòng bàn tay is real 🤗…