-Em thích anh!- cô ngại ngùng nói khẽ đủ cho 2 người nghe Anh bước đi rồi nói vọng lại:"tôi không thích cô". Lời nói anh vừa phát ra cô loạng choạng ngã xuống đất rồi cô hét to:"Vậy những hành động trước đây là sao? Anh không thích em thì sao anh lại làm như thế"-"Đó là do cô suy nghĩ thế thôi, cô nghĩ cô xứng?"- Anh cười khảy rồi bỏ đi để mình cô ngồi đó với những dòng nước mắt...-Hôm đó tôi gặp anh tại nơi chúng tôi thường gặp nhau, tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại tha thứ cho anh được nữa. Chắc là...-Vì gặp anh chính là định mệnh của tôi~~Do là truyện đầu tay nên có sai xót gì mọi người thông cảm ạ~~Bookcover by flowersroad…
Hai chúng ta, hai con người, hai thế giới.Không mảy may biết đến sự tồn tại của đối phương. Vốn sẵn sinh ra đã chẳng có ''duyên'' gặp mặt huống chi nhắc đến chữ ''nợ''. Cuộc sống của mỗi người vẫn mãi trôi dài, ta vẫn cứ vui vẻ và mạnh mẽ bước tiếp. Hai con người ở hai thế giới song song, tách biệt có đôi lần hướng mắt về phía đối phương nhưng mãi mãi không bao giờ thấy - chính bức tường không gian đã chia rẽ đôi ta. Nhưng có lẽ cũng bởi vì chúng ta cùng chung một ý nguyện muốn thay đổi cuộc sống tẻ nhạt này giống như hai nửa nam châm cùng cực nên vốn dĩ không thể lại gần nhau.…
Chisana Sakura ( Tiểu Bản Anh ) - Một cô bé đáng yêu , tốt bụng nhưng hay khóc nhè . Ban ngày cô là học sinh , ban đêm lại là một idol . Với cuộc sống bận rộn như vậy , Bản Anh không có thời gian quan tâm đến những người khác . Mọi người nhận xét cô là một cô bé lạnh lùng và trầm tính . Dần dần tính cách của Tiểu Bản Anh thay đổi , cô sống trong cái vỏ bọc mà mọi người đã tạo ra cho cô ... Yoshio Rev - Một cậu học sinh học rất giỏi , gia đình giàu có lại nam tính và đẹp trai , khiến bao nữ sinh say đắm . Nhưng thật sự cậu là một người nhút nhát , tính tình giống con gái , thể lực rất yếu . Rev rất sợ mọi người biết sự thật , luôn cố gắng để che giấu khuyết điểm của mình ...Một ngày nọ họ tình cờ gặp nhau trên con đường ... Bánh xe định mệnh bắt đầu quay ...…
16 tuổi- cô đỗ vào trường cấp 3 có tiếng ở Thượng Hải. Yêu thầm anh trong 1năm17 tuổi- cô và anh bắt đầu thân thiết. Từng ngày để ý, anh từ từ thích và đem lòng yêu cô 18 tuổi- sóng gió ập đến với cuộc sống của cô và anh.Bố mất, nhà ở quê của cô bị niêm phong. Sức học của cô kém hơn. Rồi.....Anh đi nước ngoài, bỏ lại cô không một lời từ biệt. 19_20_21_22: cô thi Đại học ở Bắc Kinh. Cô dặn lòng sẽ quên anh bằng bất cứ giá nào. Một ngày, anh trở về. Cô trở thành thực tập sinh ở tập đoàn của anh. Mỗi ngày đi làm, nhìn thấy anh, lòng cô đau nhói. Cô nhận lời yêu một nhân viên trong tập đoàn đó.24 tuổi: cô kết hôn- đó là cách cô quên anh. Cô hạnh phúc cũng là lúc anh mất đi tất cả. Tiền, quyền, hạnh phúc... tất cả bỏ anh đi. 25 tuổi- cô ly hôn. Anh tìm tới cô như một người bạn năm xưa. Anh ngỏ lời muốn bên cô quãng đời còn lại.....…
Gió thu thoảng qua nơi đây, mang theo cả hương thơm của hoa và cỏ dại. Nó rũ mắt nhìn xuống những chiếc lá thu khô rơi xuống mặt hồ, hình bóng chàng trai ấy chẳng hề mờ phai theo thời gian[ Nó rơm rớm nước mắt hỏi khẽ :" An Trường.. mày sẽ không quay trở về nữa.."Trường kéo nó lại ôm chặt lấy như muốn hòa vào làm một" Tao đi nhanh thôi, Trăng nhỏ đợi tao nhé?" ] Nó men theo con ngõ nhỏ năm ấy vẫn hay đến, nỗi nhớ chẳng thể nào nguôi. Nó nhớ nụ cười ấy, nhớ vòng tay ấm áp khi nó cô đơn nhất, nhớ nụ hôn đầu tuổi 17.... Đến lúc này nó ngồi khẽ xuống dựa vào bức tường, mắt nó đỏ hoe " Nguyễn Nhật An Trường ! 8 năm rồi.. "Tác giả: LhuongCre ảnh: Pinterest…
- " Cậu có biết nỗi khổ của một người luôn phải đeo những chiếc mặt nạ không ? "Dù yếu đuối, đau khổ họ cũng không thể xóa bỏ lớp mặt nạ đó. Phía sau đó là một tâm hồn mong manh nhưng lúc nào cũng phải chống lại cái sự vô tâm của Thế Giới, thật lạnh lẽo ! Họ đã trải qua rất nhiều, chịu đựng rất nhiều...cái sự thống khổ ấy. Nhưng ...ông trời không muốn cho họ hạnh phúc. Tại sao nỗi khổ cứ đeo dai dẳng họ không ngừng ? Tại sao họ lại không có hạnh phúc ? Liệu " Bầu trời có còn ôm bi thương cất vào tim " hay " Bầu trời vẫn còn có nắng !!!"- ..." Chắc với tôi... điều ấy thật xa vời, những mong ước hoài bão vẫn cứ thế trôi đi và người vẫn cứ thế tiến về phía trước. Khoảnh khắc nhìn ánh Mặt Trời rực rỡ cứ từng bước, từng bước bước ra khỏi bầu trời ngày giông bão. Tất cả đã kết thúc ! Người luôn rời đi không chút do dự. Họ đã lừa dối tôi. Tôi chưa từng hạnh phúc ! "…
Bạn thân là gì? Vậy, bạn thân là gì?Có thể tôi không thể hiểu hết được cái định nghĩa ấy, vì mỗi người một quan điểm khác nhau.Ai ai dĩ nhiên cũng phải có một người bạn thân cho riêng mình, có thể có bạn khác giới, có thể có tình bạn từ ba đến bốn người hoặc có thể nhiều hơn. Tất nhiên, tôi cũng có. Và tình bạn của tôi là tình bạn ba người.Tình bạn thân ấy rất ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng đó cũng là nỗi mất mát lớn đối với tôi.Bạn đến với tôi trong một ngày hạ rực nắng, chẳng hiểu lúc ấy, cái nắng chói chang gay gắt ấy tôi lại cảm giác ấm áp và nhẹ nhàng lạ thường. Khi bạn ra đi, không quay đầu và nói lời từ biệt, cứ thế rời xa tôi cũng vào mùa hạ, nhưng sao tôi thấy lạnh lẽo và trống trải đến thế?Từ đấy, tôi ghét cái mùa hạ này.Cùng nhau mua những que kem mát lạnh, cùng đi chơi, cùng ở bên nhau hết cả bốn mùa, cùng nắm tay ước hẹn rằng sẽ cùng nhau đi tới nhiều mùa hạ sau này.Nhưng, ước hẹn ấy, từ giờ còn có thể sao?***Ảnh: PinterestBy: Eira_2012…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường. Hơi bựaGiới thiệu:- Tạ An Nghi: Cao chừng 1m6, thích thể thao, rất hay hát. Khuôn mặt xinh xắn, gọn gàng. Vì yêu thích thể thao nên chính là chân gọn, đùi thon. Nhà không có gì ngoài điều kiện. Lúc mới sinh ra đã sở hữu 2 cái sân bay tầm cỡ thế giới. Ngực đã lép mà mông lại xẹp. Haizzz... Nhưng là người vui vẻ, hòa đồng. Rất hay dùng mấy câu tục ngữ thành ngữ gì đó. Chỉ là thích dùng chứ chã biết nghĩa nó có hợp với hoàn cảnh hay không.- Nguyễn Hoàng Anh Vũ: Người Nam chính này từ từ sẽ tiết lộ. Mọi người cứ đọc rồi tự hình dung nha...------------------------------------ Review: - Những năm tháng vội vã ấy. Chúng ta có nhau...-------------------------------------Mọi thứ đều chính là thuận theo tự nhiên. Suy nghĩ rất nhiều nhưng khi viết ra chẳng được bao nhiêu nên mình cứ như vậy mà viết luôn thôi. Không nháp nhiếc hay có bản thảo gì hết. Vì là lần đầu viếc nên mong mọi người nhẹ tay. Có ném thì mình cũng xin nhận. Cảm ơn mọi người đã đọc. Nhớ bình chọn ủng hộ truyện và fl mình nha. Tks <3…
"Nhìn lại bản thân mình đi, cậu mới chính là kẻ phản diện của thế giới này."Ánh hoàng hôn đỏ rực một góc trời, mái tóc vàng ngồi trên đỉnh cao nhất của một tòa tháp cuối cùng sắp sụp đổ, ánh mắt hướng về phía xa xăm nơi cuối đường chân trời. Ảm đạm, tội lỗi, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, bờ môi khô khốc nứt nẻ không chút sự sống, Alex tựa mình vào thanh sắt lớn lạnh lẽo, buông thả suy nghĩ của bản thân. Tuyệt vọng, hối hận, chính cậu đã hủy diệt thế giới này theo cái cách mà cậu nghĩ nó sẽ trở nên tốt đẹp hơn."Là người đứng đầu Thất thái cực, tôi có thể cầu xin anh làm một điều cuối cùng cho thế giới này không?"Kuroha tiến lại gần Alex, bài học để kẻ này nhận ra rằng thay đổi thế giới này chính là sai lầm quá đắt giá. Trái Đất không xứng đáng bị hủy diệt chỉ vì mong ước viển vông độc tài của một thằng nhóc mới lớn. "Nói đi." "Hãy cứu lấy thế giới này..."Giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống cho sự hối hận của bản thân mình, Alex quỳ rạp dưới chân Kuroha, tất cả mọi thứ, hãy đưa nó trở lại.________________________________________________________Note: - Đây là thế giới giả tưởng dựa phần lớn trên Trái Đất hiện tại, hoàn toàn không có thật.- Ngôn từ mang tính chất ảo tưởng và đặt nặng vấn đề dị năng siêu nhiên.- Ảnh bìa thuộc quyền sở hữu của mình.…
"Dù cậu là ai đi chăng nữa thì tớ vẫn sẽ yêu cậu, Syaoran!". Đó là câu nói của Sakura dành cho Syaoran- một người có dòng máu nửa người nửa sói. Tình yêu giữa họ thật đẹp, nhưng liệu số phận có cho họ bên nhau được hay không?....#yumekosakura_0205 (sakuralinh_0205)…
Câu chuyện Cô Vợ Lanh Chanh Của Thế Gia Hạo kể về cô bé đáng yêu - Đồng Mẫn Hi - rất tinh nghịch đôi khi ngây thơ và rất trong sáng, nhằm lúc cô cũng rất người lớn a~ là bảo bối nhỏ của Gia Hạo. Về mối quan hệ đến khi vào chuyện ta sẽ giải thích sau. Thế Gia Hạo - một tên con trai lạnh lùng, không sợ trời không sợ đất. Khí thế cao ngạo, là hình tượng của bao cô gái.---------- Trích một đoạn ------- - Gia Hạo !!! Tên biến thái nhà anh !!! - Ngoan nào, bánh bao nhỏ không được hư!!-....................- Mẫn Hi - giọng hắn khàn khàn.- Hạo Hạo!!! Thả ra mau !!!! - - Không.....---------_----------- Được kể theo ngôi thứ nhất - Đồng Mẫn Hi Ta mong mọi người ủng hộ, cho ta ý kiến, tay nghề còn non còn nớt. (_ _)…
Truyện tự viết, ảnh tự làm_______=_=_______Nó á !!! Nó tên là Dược Anh Nhã nó là một con nhỏ gầy gò ốm yếu sinh ra trong một gia đình k mấy hoàn mỹ . Mẹ nó mất khi sinh nó ra ba nó biến mất khi cứu nó thoát khỏi một chiếc xe ô tô tải ở trên đg cao tốc năm nó 16 tuổi. Nó sống một mình k nương tựa vào ai . Nó nhập học vào ngôi trường nội trú năm nó 18 tuổi Ngôi trường đó chọn học sinh với 5 tiêu chuẩn : 1 Ngoại hình 2 Thông minh 3 Sáng tạo 4 Nhanh nhẹn 5 Quyết đoánCòn nó ... nó thuộc về tiêu chuẩn thứ 6 Đặc biệt__________ Còn anh cuộc đời chỉ vì một đứa đặc biệt ấy mà anh đối đầu với tất cả học sinh trog trường chỉ vì nó mà vị hôn thê 17 năm trời của anh cũng chịu buông tha anh để đi du học .Anh là một ng con trai trên cả tuyệt vời mấy nữ sinh trong trường đều gọi anh là Đại Thần nhưng anh lại chán gét cái xưng đó . Anh cực kì may mắn khi sinh ra là một đứa con độc nhất vô nhị của tập đoàn "Hoắc Thị " .Anh tên là Hoắc Lãnh nhưng nó lại gọi là "Pizza" .... Why?????=__________=Mối tình kết thúc vui vẻ hay buồn đau đều là do con nhỏ tác giả và ny nó😆😆😆…
• Tên truyện: Tôi thề sẽ làm trái tim em tan chảy bởi tôi! Tên khác: Ôsin! Em sẽ phải tan chảy vì tôi!• Tóm tắt nội dung: Câu chuyện kể về chuyện tình của 1 cô nàng bất hạnh và 1 chàng công tử nhà giàu ăn chơi, sát gái. Chàng và nàng là hai thế giới hoàn toàn khác nhau nhưng số phận lại kéo họ đến vs nhau trong thân phận chủ- tớ. Truyện có nhiều tình tiết gay cấn, li kì, hồi hộp nhưng không kém phần ngọt ngào, lãng mạn. Người đọc sẽ được nhấn chìm vào nhiều cảm xúc khác nhau!😍• Giới thiệu nhân vật: ~~Nvật nữ~~- Nữ chính:Châu Hương Lê(cô): 22t, là cô nàng luôn tạo cho mik cái vỏ bọc mạnh mẽ nhg ẩn sâu trg cô là 1 quá khứ bất hạnh đau thương. Cô có ngoại hình chuẩn chữ S , mắt đen to tròn, mái tóc hạt dẻ dễ thương, tính tình thân thiện dễ gần- Hà Chi Mai( nhỏ): 22t, xinh đáo để vs mái tóc nâu đỏ, mắt cũng nâu, đai đen và là 1 tiểu thư nhà giàu- Hà Chi Lan( nhỏ): em song sinh của Hà Chi Mai, bạn thân của cô, hiền lành, đáng yêu- Trịnh Hà Mi(ả): 26t nhưng lại là cô em họ chảnh chó của cô . Là thiên kim tiểu thư họ Trịnh Hà nhưng cty của ả chỉ thuộc 1cty con của nhà anh nam chính, cũng xinh nhưng ko bằng cô, mái tóc đỏ chót xoăn tít thò lò, 3 vòng tạm gọi là chuẩn ~~Nvật nam~~- Nam chính: Âu Trường Quân( hắn): 26t, thiếu gia tập đoàn Sunshine đứng đầu thế giới về mọi mặt. Body 6 múi nha! Da trắng mịn như con gái, mũi cao, tóc nâu, mắt tím hờ hững lạnh lùng ( tóm lại soái lém lun)- Vũ Minh Khôi( anh): 26t, bạn thân của hắn thuở " cởi truồng tắm mưa''. Thiếu gia họ Vũ…
Thể loại: BL (tình trai), yêu thầm, học đường, gương vỡ lại lành💣1. Truyện có yếu tố bạo lực học đường và gia đình khá nặng nề.2. Thời gian ra chương mới rất lâu.Giới thiệu:Cơn dông đột ngột, điếu thuốc lá ngấm nước mưa mềm oặt, cái bật lửa hết ga, ba tờ tiền lẻ nhàu nhĩ gom lại vừa đủ năm nghìn đồng moi ra từ trong túi quần - đó là tất cả những gì Văn Danh nhớ về ngày 01/4/202x. Gọng mắt kính gãy làm đôi nằm chỏng chơ một góc dưới đất, một bên tròng kính đã bị giẫm nát vụn. Má phải của cậu sưng vù, từ đỏ chuyển dần sang xanh tím. Khoé môi và mũi cậu không ngừng rỉ máu, ngay cả việc hít thở cũng kéo tới từng cơn đau đớn. Mùi tanh của máu, mùi khói thuốc lá chưa bay đi hết, hoà lẫn với mùi hôi thối của rác thải sinh hoạt, trôi theo dòng nước mưa từ bãi rác tự phát gần đó đến, kẹt lại ở miệng cống thoát nước ngay trước mặt, khiến dạ dày cậu co thắt, cổ họng nảy sinh cảm giác nhờn nhợn. Chưa tới năm giây, Văn Danh đã gục đầu xuống nôn thốc nôn tháo. Nhưng cậu không nôn ra được bất cứ thứ gì ngoài nước chua, dạ dày càng lúc càng thêm khó chịu. Bỗng nhiên, một đôi giày Thượng Đình cũ mèm, dính đầy bùn đất xuất hiện trước mắt cậu. Văn Danh từ từ ngẩng đầu lên, con ngươi đen láy phản chiếu dáng hình cao lêu nghêu của thiếu niên nọ. Mãi sau này Văn Danh mới biết, ngày 01/4/202x, còn có một bông hoa hồng đỏ chưa được gửi trao và ba từ chưa thể nói thành lời của Nhật Hải.…
Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…
GTNV Nó: tên là Hoàng Ngọc Phương.Năm Nay học Lớp 8.Tuổi :14.Gia thế: đọc truyện đi rồi biết(Bật mí là thân phận hơi bị bất ngờ nha).Hắn:tên là Đặng Chấn Minh.Tuổi :17.Học lớp 11 nhưng học lực còn hơn cả Giáo sư.Gia thế: TGĐ tập đoàn Đặng Gia.Còn có một số nvp nhé.Đảm bảo truyện hơi bị hay luôn.Nhưng mk mới vào nghề có gì viết truyện sai sót xing các read vui lòng bỏ qua.Truyện có thể có một số chi tiết giống các truyện khác.Chắc là lúc đấy bị kẹt ý tưởng đó ạ.Các bạn ủng hộ truyện au nhé!!iu<3…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé đã đem lòng yêu một chàng trai kém hơn mình 2 tuổi.Chàng ôn nhu để ý nàng từng ly từng tíCòn nàng, như một chú mèo hoang, chỉ cần không vừa ý một tí liền nhào lên cắn chàng.Chàng không khó chịu, nhưng ngược lại, chàng trừng phạt nàng bằng một nụ hôn....Bằng một cái kéo tay, Nguyễn Tuấn Dương thừa cơ hội ôm trọn tôi vào lòng. - Một ly trà sữa có được không?Mặt dù trong lòng tôi đã sướng điên lên rồi, đã rất lâu rồi tôi chưa được em ôm thế này. Tôi nhớ em lên đến phát điên, nhưng vẫn phải làm bộ làm tịch.- Không thể.Trong bầu trời đêm hôm ấy, ánh mắt em chứa đựng cả ngàn vì sao, tôi sợ nếu nhìn thêm nữa mình sẽ chẳng còn một lối thoát nào mất.Nhưng dường như, tôi cũng chẳng thể tìm cho mình một lối ra nữa rồi.- Thế, một ly trà sữa và một cái hôn?…
Một ngày đầy nắng, ở sân bay mọi người trong gia đình, bạn bè đang cùng nhau tiễn anh sang Mĩ không khí rất vui vẻ không có gì là chia xa và mọi người biết tương lai tươi đẹp đang đợi anh phía trước. Nhưng có hai trái tim lại không xa nhau, cô chỉ đứng im mà chả nói gì khuôn mặt chỉ mặn ra một nụ cười.... Một tay anh kéo cô ra khỏi đám đông.-"Không có gì muốn nói với tui à?"-"Mọi người nói hết rồi còn gì..."-"Nhưng quan trọng nhất vẫn là bà thôi."-"Vậy lên đường bình an nha."Trong lòng hai người đều hiểu rõ, hai người còn quá trẻ chỉ có một trái tim chân thành cho nhau nhưng tương lai phía trước còn đang đợi họ.-"Đợi một chút."-"Hả..?"-"Đợi tui một chút thôi,được chứ?"_anh rất mong đợi câu trả lời từ cô gái nhỏ trước mặt._"..tui không có nhiều kiên nhẫn đâu, ông liệu mà nhanh lên."Hai trái tim hiểu rõ nhau bổng lóe lên một tia vui vẻ:-"Hẹn nhau vào một ngày nắng, mình lại gặp nhau."Chúng ta ở tương lai liệu có nhau...-------------------------Hẹn nhau vào một ngày nắng là tác phẩm đầu tay của tác giả mong mọi người đón nhận, mọi lời góp ý hay thắc mắc mọi người có thể để lại đây ad sẽ cố gắng đón nhận và tiếp thu.Xin cảm ơn, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Tuổi học trò là khoảng thời gian đáng nhớ của đời người, và chính tình yêu ở lứa tuổi này đã góp phần làm nó thật khó để quên đi. Cũng như các bạn bè đồng trang lứa, những cô cậu nam nữ sinh ở trường cấp hai DNT có lẽ đều đã từng có thứ tình cảm tuyệt đẹp ấy. Thời gian trôi qua cũng đồng nghĩa với việc con người bị già đi và theo đó, tính cách của mỗi người cũng bị thay đổi. Bằng những sự việc ở dưới, tôi sẽ giúp các bạn khám phá và tìm ra sự thật bấy lâu nay không ai để ý ở trong lớp học "lớn" nhất DNT.***TRUYỆN CÓ VÀI CHI TIẾT HƯ CẤU, cân nhắc trước khi xem***…