Nó thừa nhận cậu ta là một người rất tốt, và nó thì chẳng phải dạng ngoan hiền gì. "Vốn cậu không phải gu tôi."Nó, không phải quá hư hỏng, nhưng cũng chẳng ngoan hiền. Chỉ là, người như nó lại mê đắm cậu taChết tiệt________…
You only be my day 1Day zero when I was no one...I'm nothing by myselfYou and no one else...Thankful you're my day 1._Day1_Honne"Em luôn là người bên anh ngay từ ngày đầu tiên, từ lúc anh chẳng là gì trong cuộc đời vô định. Anh không có trong tay điều gì, anh chỉ có em chứ không phải ai khác.Cảm ơn em vì đã ở bên anh ngay từ đầu, vì đã sát cánh bên anh ngay cả khi anh chỉ là con số không."…
Trong thế giới nơi mỗi trận đấu đều được soi dưới hàng triệu ánh mắt, nơi sai lầm dù nhỏ nhất cũng đủ để đánh đổi cả sự nghiệp... không ai nghĩ rằng hai con người đối lập lại có thể bước vào cuộc đời nhau theo cách đó.Một người chơi vì hệ thống, luôn muốn mọi thứ phải đúng.Một người chơi theo cảm giác, chỉ cần thấy cơ hội là sẽ đánh.Họ gặp nhau trong một đội tuyển, nhưng lại đứng ở hai đầu chiến tuyến của cùng một ván đấu.Một người không chấp nhận sự lệch nhịp.Một người không chịu bị gò bó.Họ thắng cùng nhau, nhưng cũng cãi nhau không ít.Từ những lần tranh cãi gay gắt, những ánh nhìn lạnh nhạt, đến khoảnh khắc không ai chịu lùi bước... họ dần trở thành người hiểu đối phương nhất - theo cách mà chính họ cũng không kịp nhận ra.Nhưng ở nơi ánh đèn sân khấu không bao giờ tắt, tình cảm không phải là thứ được phép tồn tại công khai.Họ học cách: giấu đi ánh mắt,giữ khoảng cách trước đám đông,và chỉ dám đến gần nhau khi mọi thứ đã chìm vào im lặng.Cho đến một ngày-khi chính thức đánh bại DK với tỉ số 0-3 vào tiến vào chung kết giành được tấm vé đi frist stand thì bí mật lớn nhất... cũng không còn giấu được nữa.Và lúc đó, họ phải trả lời một câu hỏi mà cả hai đều đã né tránh từ rất lâu:rốt cuộc, họ là đồng đội... hay không phải?…
Chào mừng bạn đến với [CHs/AllVietNam/Nhận Đơn] Viết Cho Họ Theo Cách Của Tôi.Ở đây, yêu thương không có hình thù cố định. Nhân vật là biểu tượng, là hình hài của những vùng đất, quốc gia, tổ chức... nhưng hành trình họ đi qua không đại diện cho lịch sử hay chính trị. Tất cả chỉ là tưởng tượng, là cảm xúc hóa hình.Có thể bạn sẽ bắt gặp một chút bản thân trong họ hay hoàn toàn xa lạ. Dù thế nào, mong bạn hãy đọc bằng một trái tim cởi mở.Cảnh Báo:- Truyện thuộc thể loại Countryhumans, có yếu tố tưởng tượng, hư cấu, phi thực tế, mang tính cá nhân hóa nhân vật quốc gia.- Truyện có thể chứa các yếu tố:+ R18 / H++ Ngược tâm - ngược thân+ Darkfic / Kinh dị / Yandere+ Tình cảm giữa các nhân vật đại diện quốc gia+ Một số tình tiết có thể gây ám ảnh, kích thích cảm xúc mạnh, chủ đề nhạy cảm.Truyện KHÔNG có ý xúc phạm bất kỳ quốc gia, vùng lãnh thổ, tổ chức hay cá nhân nào. Mọi tình tiết đều là hư cấu, được sáng tác với mục đích nghệ thuật - giải trí.---Cậu có thể gửi yêu cầu oneshot, thể loại tùy chọn. Chủ bút sẽ cân nhắc và viết theo cảm hứng. Mong rằng những dòng chữ ở đây có thể chạm tới một góc nào đó trong lòng cậu, dù chỉ là thoáng qua."Một nơi để viết những điều người khác không dám nói. Một nơi để ôm lấy những xúc cảm không tên." - Honami…
Tựa đề: Cắn vào em đến khi tan mùi sống UA Era | Slow burn darkficRating: 18+ | Warning: chiếm hữu, ám ảnh tình dục tiềm ẩn⸻Mô tả:Bakugou chẳng bao giờ học được cách chạm vào người khác bằng thứ gì ngoài bạo lực.Hắn nhìn Deku lớn lên trong cùng một mùa hè chật chội, giữa tiếng ve và mùi mồ hôi bám vào cổ áo. Cơ thể thằng đó luôn thoảng một mùi hương xa lạ: mùi của da non, của sống sót, của khát khao đến điên cuồng mà vẫn không đủ gan đớp lấy bất kỳ thứ gì.Bakugou ghét mùi đó. Mùi "sống".Thằng Deku ấy từng chút một cứ thế lớn lên, nứt ra khỏi cái vỏ nhút nhát để rồi cứ mỗi lần chiến đấu lại để lộ thêm một thớ thịt đỏ hỏn dưới da. Và mỗi lần như thế, Bakugou thấy lòng mình nổ tung như một quả lựu đạn bị tháo chốt ngược: đẫm lửa, không định hướng, chỉ biết gầm gào lao đến để cắn, để liếm, để đánh dấu lên thứ lẽ ra chưa bao giờ được sinh ra cho riêng hắn.Có những đêm sau trận đấu, giữa sàn nhà lạnh lẽo của phòng luyện tập, hắn ngồi cạnh Deku, cả hai đều dính máu, thở hồng hộc và hắn thề rằng mình có thể nghe thấy nhịp tim thằng đó chạy dưới da, như một con mồi nhỏ bé rúc vào lồng ngực hắn xin tha. Hắn không hôn. Hắn không vuốt ve. Hắn cắn. Cắn cho đến khi làn da xanh xao của Deku rịn máu. Cắn cho đến khi mùi sống tan ra, nhường chỗ cho mùi hắn.Bakugou Katsuki không yêu Deku.Thằng mọt sách.Dở hơi.Hôi hám.Hắn đói.Đói một cách tuyệt vọng.Và cách duy nhất để no,là cắn vào em đến khi tan mùi sống.…
Ngày hạ hôm ấy, tại nơi tầng hầm cũ kỹ, chiếc thang máy định mệnh đã mở ra chuyện tình hai ta.7/5/2012 - We met Ngày gieo trồng : 25/2/2023 Ngày hái quả : ??? Fic đầu tay, tui không phải chuyên văn, là người chưa trải nên văn phong có thể khum đc hay nhờ mn góp ý ạ (。◕‿◕。)…
Thể loại: Kinh Dị | Tâm Lý | Ám ảnh | Creepypasta Y Họcnhân vật (Trung Tâm): - Nguyễn Tuân - Bác sĩ maNhân vật Phụ: - Trưởng Khoa Hoàng.- Giảng viên Phan- My, Nguyên, Mỹ- Sinh Viên Y, Bảo vệ, Y Tá, v.v- Và các nhân vật Khác…
TranslatorSaiDisclaimerHọ không thuộc về tôi và tôi đoán là cũng khôngthuộc về tác giả đâu.Rating | Fandom | Pairings | GenresM | EXO | KrisLay | Non-AU POV SA Angst DarkficRawhttp://tieba.baidu.com/p/1820645117Notes and warnings(Không đọc phần này nếu bạn đơn giản chỉ muốnmột fanfic hay của EXO và không thích phải suyđoán lung tung vì một vài điều gần như làspoiler.)1.Tôi không xin permission của tác giả, nên mongkhông ai đem nó đi đâu. Và sẽ gỡ fic xuống ngaykhi có chuyện không hay phát sinh.2.KrisLay là chính, một chút HunHan, một chútChanBaek, một chút XiuChen,... nói tóm lại, chỉcần các bạn muốn thì hoàn toàn có thể nhìn thấyOTP của bạn ở đây, một chút, một chút. Tất cảnhững mối quan hệ, thân và không thân, giữa cácthành viên, hầu như được giữ nguyên... Lưu ý,Tao đơn phương Kris, là fan KrisTao nếu nghĩmình không chịu nổi có thể dừng tại đây.3.Không có cảnh nhạy cảm nào cả nhưng rating Mcho sự tàn khốc.4.Nếu bạn không phải là fan EXO, welcome, it'ss…