♡ Tên gốc: 冬天逼我吻你♡ Tác giả: Arrival Ber♡ Tag: Vận động viên trượt băng x sinh viên đại học, ngọt, HE♡ Độ dài: Oneshot ♡ Lưu ý:- Chuyển ngữ chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không re-up.- Mình không biết tiếng Trung nên bản edit sẽ không thể chính xác hoàn toàn, mọi người cứ góp ý thoải mái để mình sửa nha ૮ • ﻌ - ა…
Neko x Tăng Phúc• Chưa beta• OOC• Sản phẩm tưởng tượng mang mục đích giải trí, mọi tình tiết đều không có thật và không sở hữu bản quyền hình ảnh của bất kì ai• Không thích vui lòng clickback…
Joshua không nhớ mình thường uống cà phê vào năm mười chín tuổi nhưng anh vẫn nhớ hãng dầu xả mà Jeonghan dùng._______truyện được dịch bởi tyoonstrawbexxytác giả: unweptlink gốc: https://archiveofourown.org/works/57839242bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…
"Chúc mừng 2 đứa bây không đến được với nhau..."_"Tại sao ?"_"Bỏ đi Yoongi...Tao thích mày chỉ là của quá khứ thôi..."_"Tao xin lỗi mày... Cầu cho mày một đời bình an...Tạm biệt..."…
Donghyuck ấm như mặt trời, còn Renjun lạnh tựa cơn mưa._______truyện được dịch bởi tyoonstrawbexxytác giả: Tokyo_theSalvatorelink gốc: https://archiveofourown.org/works/63646186bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…
"Em và anh, vô tình gặp mặt nhau giữa dòng đời đầy cạm bẫy. Quen biết và yêu anh là một sự tình cờ, nhưng em chưa bao giờ hối hận vì điều đó.""Sóng gió dần rồi trôi qua, anh mới hiểu được người thực sự sát cánh suốt quãng đường còn lại là em.""Anh không phải mối tình đầu của em, mà là người đầu tiên khiến em yêu sâu đậm như vậy.""Anh đã từng đánh mất em một lần, thì chắc chắn sẽ không còn những lần tiếp theo nữa."Thật khó khăn để yêu một ai đó, càng đau đớn hơn khi người ấy phải chìm vào dĩ vãng.Mười hai con người, mười hai số phận khác nhau. Trải qua bao hỉ nộ ái ố, liệu hạnh phúc có dang tay chào đón họ?───────☘️ Written by perdiolus / Sii.☘️ Categories: Longfic, Romance, Dramatic, School-life etc.☘️ Status: On-going.☘️ Rating: NC-16.☘️ Started: 09/07/2019.Highest rank: #1 12zodiac ; #1 Dramatic.Cover by @Virllys of @shell_team ❤️…
Fanfic Đại Ngu Hải ĐườngCương Hảo Dụ Kiến NyNgược ngược ngược ngược ahhGửi đến các bạn một phiên bản khác câu truyện mình cực kì thích của tác giả Styoungg.…
Em nguyện vì anh hóa thành tàn nắng, thiêu đốt thân em, chẳng cần hóa thần. Nếu làm thần tiên ngắm anh từ xa mà mãi chẳng chạm tới, vậy thì hãy để em làm người đến sưởi ấm bên anh.Thái dương thần chi nguyện đốt cháy người mình để hoá thành người. Mặt trời từ bỏ ánh nắng chỉ để ở bên anh.Short fic!…
truyện được dịch bởi tyoonstrawbexxytác giả: silent_Novemberlink gốc: https://archiveofourown.org/works/57564781?view_adult=truebản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…
Thể loại : nhất thụ đa công, linh dị kỳ quái, đam mỹ, cơ giáp, tương lai, hài hước....Tác giả: Tiểu Ái DươngVăn án:Làm một tiểu thần tiên nhỏ nguyện vọng duy nhất không phải thăng tiên lên làm cấp cao mà chỉ cần được ăn ngủ nghỉ và trải qua những tháng ngày êm đềm.Ai ngờ lão già cấp trên lại bắt phải đi xuống đầu thai làm người thường và hoàn thành nhiệm vụ bí mất gì gì đó chứ.Ừ thì thôi chấp nhận làm người thường cũng chả sao vẫn được ăn ngủ nghỉ mỗi tội what is cơ giáp còn tinh thần lực nữa. Má nó!!! Thế giới này thay đổi hết rồi à?!!Với cả mấy người kia đừng nhìn tôi như thức ăn của mấy người chứ!!! Cút hết đi!! Lão tử muốn quay trở về* cắn khăn khóc*p/s: Tam quan là cái thá gì I do not know ( ̄▽ ̄) Hậu kì: Nhật Tử, các dàn công nhà mặt phố| Khác: Cơ giác ABC, người qua đường ABC,....Lưu ý: Từ ngữ thô tục như đm( Định mệnh) sẽ xuất hiện khá thường xuyên if bạn là công dân tốt thì không nên đọc, cảm ơn:>…
-Đây là truyện All boy x Kira. Nếu không thích thì cũng đừng ở lại.-Văn phong của tôi khá tệ và còn rất nhiều sai sót. Tôi sẽ nhận ý kiến góp ý nhưng không nhận sự chê bai hay muốn gây war.-Truyện được viết bởi một người duy nhất là tôi - Saluiz.…
Một chàng trai tai nạn khiến mất trí nhớ trước khi người anh yêu đi du học ...Định mệnh khiến họ gặp lại nhau sau ba năm xa cách .Sợi chỉ đỏ giữa hai người chưa bao giờ đứt khiến trái tim họ lại tìm về với nhau sau bao thăng trầm hay là xa cách vĩnh viễn trong khổ đau ?…
anh dập máy, lại nằm xuống giữa những trống vắng khủng khiếp. bó hồng trong lọ đã tàn khô, nâu xác từng cành. từ ngày mai, anh sẽ thôi cắm hoa hồng vàng.ooc, lowercase.…
Khi chiến tranh không còn từ bất cứ ai thì đó là lúc mà thứ ta thấy chỉ còn là đau thương.Stalingrad, mùa đông năm 1943.Artyom một trung úy trẻ thuộc Hồng quân Liên Xô bị thương nặng trong một trận đánh tàn khốc giữa bão tuyết và xác chết. Trong lúc hấp hối, anh thấy một ánh sáng đỏ kỳ lạ xé toạc bầu trời đầy khói. Và khi mở mắt ra, anh đã không còn ở Đất mẹ nữa.Và sớm Dị giới sẽ biết kẻ bước ra từ một tương lai chỉ còn lại chiến tranh là như nào.Cái này hơn quen quen ta........…