Tác giả: 카페인나무s (Caffein Namu s)Lee Seong Jin, vị Thợ Săn mạnh nhất đã đánh bại Ma Vương.Cậu tỉnh dậy trong cơ thể của Tam Hoàng Tử, một tên phá phách bị coi là nỗi ô nhục của hoàng tộc. Nhưng cái hoàng tộc này... có gì đó lạ lắm?Cha của cậu, Thánh Hoàng, là MunchkinĐại Công Chúa là Hồi Quy GiảĐại Hoàng Tử lại là Player...Đây là một câu chuyện đầy rắc rối và tiếng cười về một Hoàng tộc với những con người kỳ lạ.---Sử dụng công cụ dịch nên chỉ đảm bảo 70% nội dung. Hoan nghênh góp ý.Đọc tới đâu dịch tới đó.…
Thể loại: [19+] [Ngoại Tình] [Chia Tay] [Kẻ Thứ 3] [Mang Thai] [Drama][Chữa Lành] [Ending ???] "Em đã từng mong mình có một cuộc sống như vậy... Mọi thứ có lẽ chỉ là mơ ?"(Tương lai em chỉ toàn là nước mắt thôi)…
Tên hán việt : [Khoái xuyên] Bệnh kiều phản phái bất càn liễuTên gốc:【快穿】病娇反派不干了Tác giả : Tố Hồi Tòng Chi [溯洄从之]Editor : vitzeroThời gian: Thu3, cn hàng tuần ( số chương không giới hạn)Thể loại : Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, xuyên nhanh, HE, 1v1CP chính : Bệnh kiều thật hung tàn công X Bệnh kiều giả cá mặn thụ.Số chương : Đang cập nhật - Còn tiếp...- Giới Thiệu -Đang làm cá mặn bỗng nhiên bị xuyên thành vai ác có bệnh kiều, tui không muốn làm đâu (;-;)!Tô Đào sau khi chết bị trói buộc với hệ thống, xuyên qua các thế giới sắm vai phản diện nhiễm bệnh kiều không chuyện ác nào là chưa từng làm, sống ác liệt chết thảm thiết, nhưng cậu cùng công việc này không hợp tính cách mà!Theo dõi học bá cao lãnh, làm nhục sư tôn ốm yếu, phòng tối play tổng tài cấm dục, lúc nào cũng đang làm chuyện xấu... Thật phiền phức, Tô Đào chọn từ bỏ.Không có vai ác quấy rầy, nam nữ chủ vốn nên có kết cục hoàn mỹ, nhưng lại --Trong phòng ngủ của học bá không chỉ dán đầy ảnh chụp cậu mà còn xếp đầy đồ vật của cậu : "Rất nhanh thôi, em sẽ thuộc về ta."Tín vật đính ước bị sư tôn lục soát thấy, trong mắt người khó nén thô bạo:"Ngoan, nói cho sư tôn biết, đây là tín vật của con với ai?!"Tổng tài đem cậu giấu ở căn cứ bí mật không ai có thể tìm được, sắc mặt ẩn nhẫn điên cuồng, "Không cho phép em cùng người khác ở bên nhau!!".Lặp đi lặp lại nhiều lần, Tô Đào trực tiếp từ bỏ chống cự nằm yên chờ chết.Tô Đào cá mặn nằm liệt: "Luyện nhiều kĩ năng xong, chúng ta vẫn là bạn tốt."_____…
ừ thì đây là cuốn thứ3 của tôi luôn rồi. cuốn đầu tôi bỏ vì ko có ý tưởng, cuốn thứ 2 là vì tôi bận học quá nên quên mất cốt truyện nên phải bỏ. cuốn này thì chưa chắc là tôi sẽ giữ đâu. còn về phần còn lại nó sẽ ở trong truyện nhé…
Đây là nơi tui bung xõa những bức tranh tui vẽ và là nơi mà sự cợt nhả của mn được chấp nhận :))----*Cảnh báo: tuyệt đối là KHÔNG REUP, dù là bất cứ lý do, hình thức nào cx đừng tự ý đem tranh của mik đăng đi đâu cả, lưu lại thì đc nhưng đừng reup khi chx có sự đồng ý từ mik.Nếu mn khi lướt mạng xã hội ở bất cứ đâu mà nhìn thấy có ai reup tranh của mik thì hãy giúp mik repost bài đăng đó và thông báo cho mik. Biết tôn trọng công sức của ngk là rất quan trọng nha.…
Tôi viết câu chuyện này lúc đương dang dở thời học sinh , không có ý định viết nhiều , chỉ viết ít . Cốt chuyện là viết theo ý định , tùy tiện lung tung không tả nổi sự bừa bộn ( như cái bàn học của tôi vậy ) Mong bạn đọc thong thả . Đây là một câu chuyện hư cấu , tất cả địa danh và cột mốc trong truyện sẽ là tùy ý đặt ra - Không liên quan đến đời thực! Không liên quan đến đời thực! Không liên quan đến đời thực! ( chuyện quan trọng phải nhắc 3 lần). Sẽ có rất nhiều sai sót!( chú ý) Dự kiến: 10 chương Khởi hành :6/6/2026Xuống tàu : 27/6/2026 *( những phần còn thiếu tôi sẽ bổ sung sau🌊. Đây chỉ là một bộ truyện đơn giản nên cái kết cũng đẹp thôi ,chủ yếu viết về đời thường là chính. Mong các bạn đón xem! Có lẽ tôi sẽ đăng tải chương mới vào mùa thu năm nay hoặc lâu hơn...🍉).…
Tác giả: Hạ Bì ThôiThể loại: Cổ trang, cung đình tranh đấu, 1x1, ngược, HE Văn Án:Yêu mị như nàng, cũng là khó có thể nắm lấy.Lạnh lùng như nàng, cũng là lòng không sắc sảo toan tínhMột người là được sủng ái quý phi, một người là bị thất sủng hoàng hậu.Vì cái gì muốn kéo nàng vào cuộc cung đấu không hề ý nghĩa này?Trả lời chính là: Địa vị thống nhất lục cung kia.Vậy đã từng thích qua nàng sao không...Lại không có câu trả lời.…