Duyên Muộn.Em luôn ao ước vòng tay ấy, ánh mắt ấy, dù chỉ trong giấc mơ, cũng được dành cho em. Em không dám ước mình sẽ thay thế chị, chỉ mong một lần, anh nhìn em như cách anh nhìn chị, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi của một giấc mơ. Em biết điều đó sẽ không bao giờ xảy ra, nhưng trong im lặng, em vẫn thầm ước, dù chỉ là mơ, anh sẽ thấy em, như em đã nhìn anh suốt bao lâu qua. Cả khi em chẳng thể chạm đến trái tim anh, vẫn là một phần nhỏ trong em mãi khắc khoải về điều đó.…
Đức Duy không yêu em theo cách em mong muốn, nhưng điều đó đâu có đồng nghĩa với việc hắn không yêu em.anh người yêu tính nóng và em người yêu bướng bỉnh.🐑⚡Author gốc: zsoalipeLink fic gốc: https://www.wattpad.com/story/344026124?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=seghhijnhh❗ Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả…
Mùa hạ năm ấy, dưới mái hiên thơm mùi trầm hương và bóng cau non, một vị thầy đồ trẻ mang theo quá khứ từng được chôn vùi dưới kinh thành, đến một làng nhỏ phía Đông dạy học.Cậu ba nhà họ Nguyễn Thanh mang cơi trầu ra đón.Mà miếng trầu ấy, vốn chưa từng là lời chào.P/s : Câu chuyện này không thuộc về một triều đại nào.Bối cảnh, chức quan, phong tục và các nghi lễ trong truyện chỉ được mượn làm chất liệu để kể một câu chuyện về con người. Truyện không nhằm tái hiện lịch sử, cũng không đại diện cho bất kỳ giai đoạn lịch sử hay giá trị văn hóa nào.…
"Nếu cuộc đời là một bản nhạc, tôi đã chọn bắt đầu bằng những nốt trầm buồn nhất, để rồi dành cả thanh xuân và tuổi già để viết nên một khúc khải hoàn."Huy - cậu bé sinh ra từ vùng đất miền Trung cằn cỗi, nơi nắng cháy da người và bão lũ đi ngang như những vị khách không mời. Tài sản lớn nhất của cậu không phải là tiền bạc, mà là đôi chân trần rướm máu trên đất nóng và một ý chí sắt đá được trui rèn từ cái đói."Nhật Ký Của Tôi" không chỉ là những trang giấy ghi lại hành trình từ một đứa trẻ nhặt ve chai đến vị chủ tịch của một tập đoàn lớn. Đó là bản tự sự chân thực về 80 năm cuộc đời:Có những đêm trắng thức cùng ánh đèn dầu lạc, đổi lấy con chữ để mưu cầu một bữa cơm no cho mẹ.Có những cuộc chiến khốc liệt trên thương trường, nơi lòng tự trọng đôi khi bị thử thách bởi những cám dỗ phù hoa.Và có cả những khoảng lặng cuối đời, khi vinh quang lùi xa, chỉ còn lại sự thanh thản trong tâm hồn trước giờ phút chia ly.Một câu chuyện truyền cảm hứng mạnh mẽ về sức mạnh của tri thức, lòng hiếu thảo và khát vọng vươn lên. Để chúng ta nhận ra rằng: Dù sinh ra trong bùn lầy, ta vẫn có quyền chọn cách tỏa hương như những đóa sen.…
Dalat /03.12.2019/-'Cậu có yêu Dalat không ?-'Có chứ... Tớ yêu Dalat, và yêu cả cậu nữa'Em nhìn ngẩn ngơ, nụ cười ngọt ngào lưu luyến viết từng nét ...Và rồi khóe mắt đọng chút sương... thẫn thờ đọc từng trang kí, nghe từng bản nhạc qua những ngày nắng hạ vẫn còn vẹn nguyên. Ngọt ngào quá.. Lưu luyến thật những ngày còn ở bên. -Phong Hạ…
Thể loại: BoyloveNguyễn Quang Anh ( Rhyder ): Một con người khắt khe, anh có nhiều suy nghĩ riêng và không dễ mở lòng, nhưng dần học cách quan tâm người khác.Hoàng Đức Duy ( Captain Boy ): Cậu đến từ một hành tinh không có cảm xúc, ngây thơ, tò mò và từng bước khám phá.Một người sống thực tế, một người chưa từng biết đến cảm xúc. Giữa hai thế giới cách biệt, họ chạm vào nhau bằng cách cùng nhau khám phá những cảm xúc.Nội Dung Được Triển Khai Hoàn Toàn Dựa Trên Ý Tưởng Của Tôi, Vui Lòng Không Sao Chép._Tobu_…
Những lời (trong quyển sách nhỏ nầy) không phải của tôi, mà chính của Đức Tôn-sư đã dạy tôi. Không có Ngài, tôi chẳng làm nên việc gì cả. Nhờ Ngài giúp tôi, tôi được bước vào đường Đạo. Anh cũng như tôi, nếu anh muốn bước vào đường Đạo, thì những lời Sư-phụ dạy tôi cũng sẽ hữu ích cho anh, nếu anh chịu tuân theo. Bảo rằng đó là những lời hay, lẽ đẹp, đúng chơn lý thì chưa đủ: người nào muốn thành công đắc quả, phải làm đúng theo lời chỉ dạy. Kẻ đói nhìn món ăn và khen ngon, thì chưa đủ; và phải bốc lấy mà ăn. Y như thế, nghe suông lời dạy của Đức Thầy, thì chưa đủ, phải thi hành những điều Ngài nói, chú ý từng tiếng, từng cử chỉ (của Ngài). Một cử chỉ mà ta không quan tâm đến, một lời nói mà ta bỏ qua là mất biệt, vì Đức Thầy không nói hai lần.Muốn bước vào đường Đạo, phải có bốn đức hạnh nầy:Một là: Tánh phân biệt (le discernement)Hai là: Chí dứt bỏ, (đoạn tuyệt: le dérachement)Ba là: Hạnh kiểm tốt (la bonne conduite)Bốn là: Lòng từ ái (l'amour)Tôi sẽ cố gắng nói lại với quý bạn những gì Đức Thầy đã dạy tôi về mỗi đức hạnh ấy.…
⚠️Mọi nội dung trong truyện đều không có thật, vui lòng không áp lên người thật hay mang đến tay chính quyền‼️Đọc hết tag trước khi vào truyện ạTextfic x Văn xuôi"Cơ hội chỉ được trao cho những người thật sự xứng đáng với nó"…
" Nếu thật sự thương anh, thì thương luôn cả người anh thương. Vì người đó là lựa chọn của anh - không phải thay thế, không phải tạm bợ, mà là 𝒅𝒖𝒚 𝒏𝒉𝒂̂́𝒕."--------write by: Nari_83…
- Tác Giả : 貓耳朵 - Nhân Vật : Tịch Mộ Thần, Tiêu Tiểu Tịch- Thể Loại : longfic, sủng, tổng tài, một chút hắc bang, HE, hào môn thế gia, nam tiểu tam :))- Tình Trạng : Hoàn Thành - 22/06/2019- Số Chương : Full 107 Chương + 3 Ngoại TruyệnTiêu Tiểu Tịch là cô vợ trẻ luôn được sự sủng nịnh tuyệt đối của vị chủ tịch tổng tài phúc hắc Tịch thị. Đồng thời, anh cũng chính là lão đại, người có tiếng tăm giữa hắc bạch đạo . Anh yêu thương sủng nịnh vô đối cô vợ có tính tình có chút trẻ con này"Em muốn ăn cái đó, ông xã anh mua cho em đi~ " "Được được anh mua cho em!"..."Ông xã em cũng muốn có một con gấu bông""Anh sẽ cho người đi mua năm con cho em. À không, mười con. Mỗi con dễ thương khác nhau..."Đôi lúc vì một số chuyện nhỏ muốn tốt cho cô mà cả hai lại cãi nhau một chút. Cô vợ trẻ con lại bướng bỉnh cố ý làm anh tức giận"Em muốn ly hôn! ""Khi nào ngón áp út anh không còn chiếc nhẫn này nữa thì đến lúc đó hãy đến đây bàn chuyện đó với anh""Em có người đàn ông khác bên ngoài rồi""Đưa tên đó đến đây, nếu như hắn đồng ý đến với em? Được! Mất đi thứ quan trọng nhất của người đàn ông, anh toại nguyện cho cả hai"Với cô vợ nhỏ này, suốt ngày rảnh rỗi muốn kiếm chuyện với anh thì làm sao anh lại không có cách dạy dỗ cô?"Bà xã, ngoan đừng bướng nữa. Qua đây anh thương""Em ghét anh""Được được ghét anh cũng được"Anh cưng chiều hôn lên đôi môi cô một nụ hônP/s: - Truyện thuộc bản quyền Mèo Con Tai Cụp…
Thời gian chính là thứ làm cho người ta giật mình thoảng thốt. Vừa quay đầu lại tất cả đã trở thành hồi ức. Bởi vậy, thanh xuân chính là khoảng thời gian để con người hoài niệm, nhung nhớ. Có câu này chắc hẳn mọi người đã từng nghe qua: Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Nhân sinh là hữu hạn, huống chi tuổi trẻ, mong manh như cánh bồ công anh trong gió. Ai mà chẳng muốn được ở mãi trong tuổi thanh xuân ấy, thế nhưng thanh xuân cũng giống như nước vậy, cho dù có nắm chặt đến mấy nó cũng xuyên qua kẽ tay mà chảy xuống. Chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng có một tuổi thanh xuân rực rỡ đầy màu sắc. Thanh xuân của tôi cũng vậy, có nắng, có mưa, có gió, có giông bão, và có cả cậu. Nếu bảo tôi hình dung thanh xuân của mình bằng một cụm từ, thì có lẽ nó được gói gọn trong bốn chữ...Dịch Dương Thiên Tỉ.…