[ BH-Gl ]Dưới bóng hoa tử đằng
ừm ko có gì để mô tả đọc đi a…
ừm ko có gì để mô tả đọc đi a…
Tác giả:Tiêu Tương Đông NhiThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Cổ ĐạiNguồn:thuynguyetdai.wordpress.com[**Lưu ý đây là bản độc quyền mình lấy đc từ web thuynguyetdai.wordpress.com nên các bạn đừng sao chép bản chính nha**]Độ dài: 191 chương + 13 ngoại truyệnDịch: WhitenavyBìa: hoaquynh123Beta: kirowanTóm tắtCô là quân chủ bài của sơ quân tình 11 cục bảo an, sở hữu trí tuệ hơn người, là quân sư sắp đặt các hoạt động tình báo trong và ngoài nước một cách tinh vi chặt chẽ khiến các quốc gia đối định phải đau đầu, là định hải thần châm* của cục, thế nhưng khiến người ta còn kinh ngạc hơn đó là dung mạo tuyệt sắc của cô.Yến thế tử kinh tài tuyệt diễm gặp tai họa cửa nát nhà tan. Bọn họ có nên sóng vai vung đao mở đường máu? Đồng hoạn nạn, chung đau khổ, nhẫn nhục cầu sinh, họa phúc cùng hưởng, ai bảo thời loạn thế không thể có được hạnh phúc cả đời*?*Nguyên văn là 'Tương nhu dĩ mạt' = điển tích trích trong "Trang Tử. Đại tông sĩ". Hai con cá sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn mà đã dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảm ấy làm cho người ta cảm động, nhưng sinh tồn như thế thật tội nghiệp. Đối với hai con cá, hạnh phúc là có thể tự do bơi lội tung tăng, mỗi con có một thiên địa thuộc về mình, mỗi con ở một phương, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày dựa dẫm nhau mà vui vẻ tiến về trước."Chỉ cần còn sống là đủ. Sao phải sợ sống không bằng chết, nhất định phải sống sót, đừng quên bản thân còn rất nhiều tâm nguyện phải thực hiện."Mong các bạn ủng hộ truyên của mình nhé mong các bạn thích nha ~!!…
Sự trầm tư trong tuổi thơ của ta!…
Coi đê rùi bít…
1 truyện ngắn do tớ nghĩ ra…
i crush you because it's obvious ..…
Một.. rồi Hai.. Ba... từng câu chữ nói lên nỗi lòng của tôi…
"Nguyễn Tuệ An Nhiên tớ thích em "…
nói về những câu chuyện, suy nghĩ của tôi về cấp 2 mà tôi đã trải qua…
Đọc rồi biết chứ không biết nói sao nữa 🥲Ý là nó ngắn chứ không có nhiều chap nha 😚…
Truyện thể loại Les…
chúc các bạn có 1 ngày vui vẻ…
Tác giả: Đức Âm Bất VongNguồn: 69shuEditer & Beta: HynTống Họa lớn lên ở vùng quê, từ nhỏ đã bị bố mẹ bỏ rơi. Một hôm, đột nhiên được bố mẹ giàu có đón về. Bố nói với cô: "Con và em gái không phải cùng "một thế giới", em gái con tiền đồ rộng mở, là phượng hoàng bay trên chín tầng mây. Đương nhiên không thể gả cho một tên tàn phế! Cho nên...ủy khuất cho con rồi!" Mẹ cô nhắc nhở: "Úc gia là một gia tộc lớn, có thể thay em gái con gả qua đó, là may mắn mà con phải tu 8 kiếp mới có được, nên dừng có không biết tốt xấu!" Úc Đình Chi, thiên tài nổi tiếng khắp đất Giang thành. Sau một vụ tai nạn, thiên tài Úc Đình Chi không chỉ hai chân tàn tật, mất đi tài năng, mà còn là một phế vật không đỗ được vào đại học. Một người là cô gái quê mùa lớn lên ở nông thôn; Một người là phế vật nổi danh thiên hạ; Hai người này đúng là một sự kết hợp hoàn hảo. Thời gian này, mọi người đều đợi để xem trò cười của đại tiểu thư nhà họ Tống. Một hôm, người mà ai ai cũng cho là quê mùa và phế vật, đều cùng xuất hiện ở bữa tiệc của những ông chủ có máu mặt. Tống Hoạ nói: "Tôi đến làm thêm bưng bê đồ ăn." Người phía sau cũng thong thả: "Thật trùng hợp, tôi cũng đến làm thêm đấy." Thế là, quần chúng được chứng kiến một màn hai nhân vật lớn vì để che giấu thân phận mà giả làm phục vụ cho bữa tiệc.…
based on true story//…
" Đừng theo đuổi tao nữa, tao là tra nam mày không rõ hay sao ?! "…
ABO. Nhưng mà không nhiều…
📖 𝚅𝚎̉ Đ𝚎̣𝚙 𝙲𝚞̉𝚊 𝚃𝚑𝚘̛ 𝙲𝚊 - 𝙼𝚊̉𝚗𝚑 𝙷𝚘̂̀𝚗 𝚃𝚛𝚘𝚗𝚐 𝙲𝚑𝚞̛̃ Thơ ca chính là bản giao hưởng của tâm hồn, nơi những con chữ không còn là ký tự khô khan mà bắt đầu biết khiêu vũ và hát ca. Vẻ đẹp của thi ca nằm ở sự chắt lọc đến tận cùng: chỉ bằng vài nét chấm phá, nó có thể mở ra cả một bầu trời cảm xúc, từ nỗi buồn dịu vợi đến niềm hạnh phúc mênh mang. Thơ không chỉ có nhạc tính nhịp nhàng làm say lòng người, mà còn sở hữu sức mạnh của hội họa khi vẽ nên những bức tranh tâm trạng đầy ám ảnh. Đọc một bài thơ hay giống như ta đang chạm tay vào những rung động thầm kín nhất, nơi cái "tôi" cô đơn tìm thấy sự đồng điệu, và những điều bình dị thường ngày bỗng chốc trở nên lấp lánh, diệu kỳ qua lăng kính của ngôn từ hàm súc.…
"-Nếu em qua đó nó có bỏ chạy không? ; -Vậy nếu em bỏ đi, nó có đuổi theo em không?"…