QTM123456
…
Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Dư Tuệ có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Lý Mạc Lâm ẩn sâu nụ cười vô tư, hài hướt là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niu. Thanh xuân của Giai Kỳ là bất cần, là ngang bướng, là thờ ơ, thật ra cũng chỉ là một cậu bé 17t cần sự chở che và chỗ dựa. Thanh xuân của Nhã Tịnh... ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân...Thanh xuân của Thư Di là những lúc vấp ngã, những lúc yếu đuối,...nhưng đều mong bản thân có thể trưởng thành hơn. Thanh xuân của Vũ Gia là sự ngốc nghếch, ngây thơ, đôi lúc hồ đồ, che giấu đi trái tim ấm áp và nhiều thương tổn. .... Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại...Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm tháng tuổi trẻ ấy, như vậy là đủ.Có những thứ một khi đã qua sẽ là mất đi mãi mãi. Thanh xuân cũng thế, tình yêu non nớt ấy, tuổi trẻ bồng bột nhưng luôn căng tràn dũng khí ấy... vĩnh viễn chỉ có thể đến một lần.Thanh xuân ấy mà... Bỏ lỡ một lần chính là nuối tiếc một đời.…
kira là lớp trưởng. ngoan ngoãn chăm ai cx thích. mon cx thích kira nhưng nhút song cx bày tỏ và tình cảm của cặp đôi có nhìu sóng gió còn ntn thì hãy vào truyện…
Sắp rùiiii…
《hắc bang》. phúc hắc công sủng thủ " 《ngược ít ngọt nhìu 》HE😃 "^cao H😆…
Khi tôi và cậu học chung dưới một mái trường, lúc đó tôi luôn theo đuổi cậu, mặc cho cậu luôn né tránh. Cho đến khi, chúng tôi chỉ còn lại nửa năm lớp 12 bên nhau, khi đó tôi đã buông xuôi cậu...Nhưng dường như định mệnh không buông tha chúng tôi...…
Tình yêu đẹp lắm....nhưng mà đau!!!!…
Tác giả : hanakim11tui mới viết nên đừng chê nha ❤️❤️❤️…
Mik ko làm H…
Nữ đế mạnh mẽ -Phượng Chỉ -một mình trấn áp thiên hạ tại thời nữ trị nọ vốn là kẻ vô cầu ái tình nay sa vào lưới tình , quyết định ở bên người mà nàng yêu lại chính là thẻ bài phán tử của nàng. Đến khi nàng xa lìa trần thế A Lam- kẻ bề tôi cũng là trợ tướng đắc lực lâu nay luôn cùng nàng xông pha trên bao mặt trận khốc liệt , là kẻ duy nhất tận trung thề chết bảo vệ. Bị đưa trở về cung nàng trở thành kẻ để người nàng chỉ hận không thể cào lấy tim móc phổi ra để minh chứng rằng nàng yêu hắn đến nhường nào tra tấn , hành hạ.Nàng chết khi còn chưa hoàn thành trọng trách với dân với nước ,niết bàn ,phượng hoàng tung cánh ,mạnh mẽ dựng lại giang sơn.…
Tác giả: HAnhkim + Othie Thể loại: Tiểu thuyết +langman Cuộc sống muôn màu luôn hiện lên với đầy màu sắc. Đỏ là màu của sự may mắn, màu của niềm tin, khát khao cháy bỏng trong khi xanh là màu của niềm hy vọng mãnh liệt..., và con người cũng vậy... Thật là may mắn khi nhận ra chính màu sắc pha trộn trong con người của chính mình🍥🍥🍥Hãy yêu.... trân trọng và cảm nhận từng khoảnh khắc mà đến hay đi với cuộc sống này của bất cứ ai, cho dù đấy không phải là bạn 🌾🌈 ➡ #có gì mọi người đóng góp ý kiến về truyện nhé#*chúc các các cậu đọc truyện vui vẻ*…
Tình đầu 14 tuổi…
Văn án: Mộng tưởng là gì á, có ăn được không? Anh người yêu điển trai, ôn nhu của tôi đâu rồi? Diễn viên: Tô Ngọc Vân và Đào Phú Quý. Phản diện: bẩy bẩy bốn chín phụ nữ quanh Đào Phú QuýMỗi tuần 1 chươngChuyện thuộc bản quyền và sở hữu của Mộc Hàm lão nhân gia. Nghiêm cấm bê đi khắp nơi, mua thì bán, ahihihi …
Thơ…
#Chap1: Cậu 8 tuổi cô 6 tuổi"Này anh... Em thích anh... ""Nhưng anh không thích cưng"........... Mỗi ngày nhỏ đều chạy qua nhà anh chơi. Khi có bài tập không hiểu, nhỏ liền tìm kiếm anh. Nhưng đó chỉ là cái cớ để gặp mặt anh thôi. .............. Cậu 14 tuổi cô 12 tuổi"Này cậu. Tớ thích cậu.! ''" Ừ""Cậu có thích mình không? ""Không""Tại sao? ""Vì cậu không phải mẫu người của tớ"... ............ Cậu 18 tuổi cô 16 tuổi. " Ê nhóc. Tao thích mày. Mày cho tao một cơ hội nha!? ""Biến đi. Tao không thích mày. Phiền quá"Cô chỉ nở một nụ cười chua chát rồi bỏ đi. Nhưng đâu ai hiểu đuợc rằng tim cô đau như cắt. Vậy mà cô vẫn không từ bỏ được thứ tình cảm ấy. ................Cậu 22 tuổi cô 20 tuổiCô đã lấy hết cần đảm của mình ra tỏ tình, để cho cậu ta biết là cô thương cậu ta biết đến nhường nào. "Anh ơi.. Em.. Em... "BỐP......... 5 bàn tay đỏ ửng trên khuôn mặt xinh xắn của cô. Hộp quà trên tay cô rơi xuống đất. "Sao mày lì quá vậy. Đã mấy năm rồi. Sao cứ đeo bám tao mãi thế. Đúng là đồ bẩn thỉu(chẳng hiểu sao tim cậu đau nhói) " Tôi đã làm gì sai chứ. Tại sao lại đối xử với tôi như vậy...? Tôi thw anh rất nhiều. Anh có hiểu lòng tôi không..? " (Cô nói trong tiếng nấc) ............ Nói xong cô lao thẳng ra ngoài đường, mặc cho trời đang mưa. Cô bây giờ đang rất tuyệt vọng. Cô khóc từng tiếng. À không cô khóc rất nhiều. Phải chăng ngày mà cô buồn nhất là ngày trời sẽ đỗ cơn mưa. .....RẦM......…