"Tôi cứ nghĩ một kẻ tầm thường như tôi, làm thế nào mới xứng đáng có được tình yêu của cậu đây, venti?"Warning: tình tiết truyện sẽ không giống 100% so với trong game, kể cả tính cách của nhân vật cũng sẽ có phần bị thây đổi.…
Tuổi 17, ai cũng có những cơn mưa bất chợt trong lòng-có người né tránh, có người lại chọn bước qua để tìm thấy ánh nắng sau đó.Quỳnh Anh, một chàng trai trầm lặng, lạnh lùng, luôn giữ khoảng cách với mọi thứ xung quanh. Ngược lại, Khải Sơn là một cậu trai hoạt bát, ấm áp, luôn mang trong mình sự lạc quan. Ngày đầu nhập học năm cấp 3, họ vô tình bước vào cuộc đời nhau, như hai mảnh ghép đối lập nhưng lại dần bị cuốn vào nhau theo cách không ngờ tới.Liệu mưa sẽ mãi là nỗi buồn, hay chỉ là bước đệm để ánh nắng rực rỡ hơn? "Nắng Sau Cơn Mưa" không chỉ là một câu chuyện tình yêu tuổi học trò mà còn là hành trình trưởng thành, nơi mỗi người tự tìm kiếm ánh sáng của riêng mình.#NắngSauCơnMưa #Boyslove #TìnhYêuHọcTrò #thanhxuan…
Màn đêm buông xuống là lúc những cảm xúc khó có thể kìm nén nhất, những hồi ức và kỉ niệm cứ ào ào như từng đợt thác lũ như muốn cuốn trôi cả tâm hồn lẫn thể xác...Chúc cậu hạnh phúc suốt phần đời còn lại nhé, còn chúng ta đời này đừng gặp lại nữa...…
Câu chuyện về cuộc gặp gỡ định mệnh trong game giữa Hạ Linh - cô gái Việt Nam 19 tuổi (sinh ngày 5/12) và Ryan - chàng trai Hồng Kông 19 tuổi (sinh ngày 12/5) . Cả hai quen nhau qua PUBG và từ đó 2 người dần có cảm tình và hẹn hò... ( TRUYỆN TÀO LAO VÀ XÀM XÍ , KO HỢP GU SỐ ĐÔNG VÌ NHẠT, BÌNH THƯỜNG )…
Fanfic dựa trên drama Hàn Trigger (Kim Nam Gil & Kim Young Kwang). Trong thế giới u tối và đầy mưu mô, Lee Do và Moon Baek đối mặt với quá khứ đau thương, trò chơi quyền lực và những ràng buộc cảm xúc phức tạp. Một mối quan hệ chậm rãi nhưng mãnh liệt, nơi bóng tối và hy vọng giao thoa, và mọi vết sẹo đều có câu chuyện riêng.Fanfic viết với mục đích tự đọc là chính, để thoả mãn sự cuồng Moon Baek và Lee Do của tác giả. Nhân vật sẽ có OOC nhất định so với nhân vật trong phim gốc. Ai có tình cờ ghé qua đọc thấy không vừa ý xin đừng nói lời cay đăng 🥲#ChainsOfDarkness #LeeDoXMoonBaek #FanficTrigger #TìnhYêuUToi #SlowBurn #Bromance #ĐauKhổ #Trauma #BáoThù #ChuộcLỗi #QuyềnLực #CăngThẳngCảmXúc #ChữaLành…
Kí ức là những chuyện đã qua đi mà thực chất là ở lại trong ta. Chúng ta đi qua kí ức để tiếp tục chuyến hành trình cuộc đời. Kí ức mỏng mảnh mơ hồ đôi khi gãy vụn rời rạc, quặn xói chất tụ thành triền cảm nghiệm tiếp nối, dai dẳng theo thời gian, đậm ngắt theo ngọt bùi cuộc sống, thẳm sâu theo những vết hằn bi hoan chất đời, để rồi trở thành người bạn kín cậy theo ta đến tận cùng chôn sâu... biến tan vào hư vô sương khói. Tình trong "Kí Ức Của Mưa" là những cội tình gần gũi mà thiêng liêng nhất của mỗi người: Tình cảm gia đình, Tình bạn hữu, Tình yêu đôi lứa, Tình yêu thiên nhiên tươi đẹp. Tất thảy "HỌ" đan hòa, tranh đấu trong bà mẹ tình yêu chân thụ vĩ đại nhất - "Tình yêu cuộc sống". Kí ức không lặp lại mà nó náu nương ẩn khuất đâu đó để rồi sẽ trỗi dậy như khi đủ gió thì mưa, đến kì thì hoa nở, mùa đi thì hoa lại rụng... rơi rụng vào trong quên lãng của nhân sinh. Mưa chảy xuôi còn kí ức thì chảy ngược, cái lặng nhìn về những sự đã ngang qua cuộc đời... Nhìn vào kí ức là soi vào tấm gương quá vãng đa chiều, lục lọi, chiêm tường chính ta ở những tháng năm bao la vùng vẫy. Một chuyến đến nhân gian, ai nỡ hững hờ lãng đãng như một hình hài di động chờ ngày tàn tháng lụn, vì thời gian là hữu hạn cho đặc ân diệu tuyệt đó. Tận cùng của đời người nói theo cách nào đó chính là chiều sâu của kí ức... Viết tặng những ngày tháng có Ta ở trên đời!…
Dấp dáng cô gái nhỏ ngày nào giờ đây đã là cô thiếu nữ tràn đầy sức sống. Nhóm bạn bé tí hớ cái là đánh nhau bây giờ thật đoàn kết và nhiệt huyếtChuyến tàu mang tên trường cấp 3, không chỉ chở vài người. Mà là cả một thế hệ tươi mới. Đưa những vị khách trên tàu đến với những địa điểm gần hơn tới ước mơ của họ.Trong 3 năm học, chúng tôi trải qua thật nhiều điều cùng nhau. Chơi ngu nghịch dại, báo thầy báo bạn. Gặp người đến tiễn người đi. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu kỳ vọng đều sẽ nở ra một đường đầy hoa, trải bước cho chúng tôi.Thế rồi, vẫn còn đó những tiếc nuối của tuổi thanh xuân. Cậu bạn cùng bàn thâm thương trộm nhớ hoá ra cũng thầm thích mình. Cô nữ sinh ngày ngày lẽo đẽo theo sau cậu học trưởng kia rồi cũng đã biết buông tay từ bỏ. Cậu bạn thân trúc mã ấy thế mà lại đành ngậm ngùi dùng hai chữ ''chúc mừng'' để nói với người thương.Cũng có những tình yêu của vài cặp đôi đồng tính. Phá bỏ định kiến của xã hội, may mắn họ chọn can đảm bên nhau.Không sao, sau cơn mưa chứa nắng ấy, vẫn xuất hiện bầu trời. Tiếc nuối, vốn cũng là một yếu tố tạo nên một thanh xuân đầy màu sắc. Mà dẫu... nó là đau thương…
Là một câu chuyện thanh xuân vườn trường, một câu chuyện xen lẫn một số chi tiết có thật và tự chế, đây là câu chuyện coi như là tuổi thanh xuân tôi gửi vào đây..... Những ai bây giờ đang ở năm cuối cấp ba.....chúc vui vẻ....:)))…
Người con gái mê muội mạng xã hội, thế giới ảo, suốt ngày bài ca ngôn tình, suốt ngày soái ca Lam Hàng lại không ngờ rằng mình lại rơi vào lưới tình đáng thương lẫn đáng yêu...Catbeis's story…
Tình yêu tuổi học trò, thứ tình cảm đẹp nhất trong đời học sinh. Chúng ta cũng từng dành tình cảm đẹp đẽ đó cho nhau, chỉ là không ai đủ can đảm nói ra.…
Những tháng ngày cô đơn, nhàm chán lại trở nên tốt đẹp từ khi em xuất hiện, anh muốn mình có được sự chú ý chỉ vì em, anh sẽ ở phía sau vì biết đâu em sẽ quay lại. Anh sẽ chờ, chờ ngày em nhìn thấy anh.Quốc Hùng luôn cố chấp theo đuổi dù Bảo An có đẩy anh ra xa, vì cô sợ, sợ mình rung động trước anh.- " Hãy chấp nhận anh, xin em"Tác giả: Ngọc TrầmThể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường, học đường, theo đuổi, ước mơ.…
Một fan-fic theo chân Ngạn sau khi anh bỏ làng mà điNgạn đã đột ngột bỏ Trà Long lại ở làng Đo Đo mà khăn gói vào Nam. Lý do mà Ngạn bỏ đi là gì? Bởi vì Mắt Biếc vẫn còn châm lửa đốt Ngạn mỗi đêm.Ngạn bỏ đi để mong ngọn lửa đó tắt, mong làm lại cuộc đời, bỏ mặc Trà Long ở lại. Thế nhưng...Câu chuyện có vẫn còn tiếp tục... Với những nhân tố mới...Nhân dịp Victor Vũ chuyển thể Mắt Biếc và có người trên Voz chế Mắt Biếc nên mỗ viết hậu truyện luôn ! :D…
Một câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm của lứa tuổi học trò mộng mơ. Nó trong sáng đúng với ý nghĩa của từ trong sáng, chứ không phải biến thể thành "choong xáng" đâu nha :) Mình viết nó, cũng vì tình yêu đối với thần tượng và cũng để đánh dấu kỉ niệm của mình, kỉ niệm đẹp của thời học sinh…
Hoàng Nguyên là cô gái giàu tình cảm, yêu ai cũng dốc hết lòng dù đôi khi khờ dại, còn Tùng Lâm lại trầm tính, lý trí và khó bộc lộ cảm xúc. Nguyên đã thích Lâm suốt ba năm, âm thầm dõi theo và tin rằng sự chân thành của mình rồi sẽ được đáp lại. Khi Lâm cuối cùng cũng mở lòng, tình yêu mà Nguyên chờ đợi ba năm tưởng chừng đã nở hoa. Nhưng chỉ khi bước vào mối quan hệ, cả hai mới nhận ra những khác biệt sâu sắc giữa họ: sự nhạy cảm của Nguyên không hòa với sự lý trí của Lâm, cách yêu của họ chạm nhau nhưng không cùng nhịp. Dù vẫn còn yêu, những vết nứt nhỏ ngày càng lớn, và cuối cùng, họ buộc phải rời xa nhau trong tiếc nuối của một tình yêu đến được với nhau nhưng không thể đi cùng nhau.…
Nó cứ muốn giữ mãi nỗi buồn đấy, mãi ngồi trong con hẻm cụt ấy, chờ đợi "thiên sứ" là anh đến giải thoát cho nó. Nó không muốn nó là ánh sáng nữa, nó muốn anh đến và thắp lên ánh sáng cho cuộc đời nó.…