HIStory tổng cộng có 3 part:1. My Hero (Anh Hùng của tôi)2. Stay Away From Me (Tránh xa tôi ra một chút)3. Obsessed (Mê hoặc)Tác giả: YangSang98Part 1:Thể loại: ngôn tình, hiện đại, HE (truyện ngắn)Số chương: 4 chương___***___Làm phụ nữ yếu đuối đã rất đáng thương rồi, dù là người đến trước nhưng lại trở thành kẻ thứ ba, chết đi rồi vẫn cố nhập xác để níu kéo tình yêuNhưng...Bất hạnh thay, điều ấy lại là cơ hội đẩy đưa cho hai tâm hồn đồng điệu tìm ra chân tướng để đến bên nhau.___***___Làm editor chán rui nên chuyển nghề haha. Giỡn thôi, coi phim hay quá và dùng chút nghề viết lại ra một tác phẩm thôi. Ủng hộ và cho mình ý kiến nhá :))…
Anh và em là hai thái cực đối nghịch nhau Anh là cực nam , em cực bắc Anh là ác quỷ , em la thiên thần Anh là một thiếu gia giàu có , em chỉ là một cô gái bình thường ..... Vậy mà không hiểu sao em và anh lại đến được với nhau , nhưng có lẽ tất cả chỉ là sự giả dối Đến cuối cùng khi biết tất cả , em lại muốn buông đôi tay nhau ra mà sao sợi chỉ giữa hai chũng ta cứ giữ lấy em Làm sao đây , em muốn rời xa anh vậy mà ông tơ bà nguyệt cứ cố làm cho sợi chỉ kết duyên giữa em và anh ngày càng gần nhau hơn nữa Đến cuối sự đau khổ đã dày vò em , em đau lắm rồi , mệt lắm rồi , em van anh đây hay buông tay em ra đi , đừng níu kéo em nữa , xin anh ! Là câu truyện tình buồn , nhưng sau này họ có thể chở về bên nhau không , hay cùng ta tìm hiểu nào…
Tên truyện: HUY DUThể loại: vì không rõ nên mình tống cổ nó vào tiểu thuyết :)Tình trạng: chưa xác địnhRating: phụ thuộc vào người đọcVì tr có chút ảo nên m.n thông cảmCHƯƠNG 0:Bước tới gần Tử thần, nàng lặng lẽ mỉm cười hỏi- Kiếp sau tôi sẽ chết như thế nào?Tử thần sau chiếc áo choàng bạc tay cầm lưỡi hái, da trắng nhợt nhạt buồn bã đưa mắt xa xăm, tránh ánh mắt của nàng- Chết non(!)(=_=")~Nàng gật gù đầu, quay gót dời điCánh tay của Tử thần níu lấy vai nàng, kéo trở lại nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Đôi mắt trong suốt óng ánh sầu muộn của anh ta khiến nàng có chút áy náyCả hai đều im lặng, như chờ đợi đối phương mở lời trướcCuối cùng... Tử thần cũng cất tiếng- Ta... sẽ thay đổi số mệnh đó cho emKhông trả lời, nàng gạt tay Tử thần ra, bước từng bước nhanh tới đạo luânhồi...Vô ích thôi....l…
Kiếp đầu tiên, cậu là nô lệ được hắn mua về từ chợ đen, hắn là thế tử. Kiếp thứ hai, cậu là nhị thiếu gia thất sủng của thừa tướng, hắn là hoàng thượng. Kiếp thứ ba, cậu là thư kí của hắn, hắn là người nắm giữ một phần hai kinh tế đất nước. Ba kiếp trải qua, tình duyên bất thành, Mạnh Bà thương tiếc cho số phận của hắn, liền cho hắn qua cửa ai đầu thai mà không cần uống canh. Tại kiếp thứ ba, vì quá yêu cậu, cho nên hắn níu kéo, nắm giữ, giam cầm cậu, chỉ vì muốn giữ cậu bên cạnh. Cậu chạy trốn, hắn theo đuổi. "Nếu tôi không phải là kiếp sau của cậu ta, anh sẽ yêu tôi sao?" Bộ đầu tiên trong hệ liệt « Nhân Duyên » Cốt truyện nói về kiếp thứ ba của công thụ Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, lãng mạn, ngọt ngược đan xen, cường công, cường thụ…
Au: TuấnThể loại: Hơi buồn,nhưng là HEChap 1-Anh Tùng ơi Lâm đói quá- Hoài Lâm xoa xoa cái bụng tròn xoe, môi dẫu ra nũng nịu-Biết rồi anh đang nấu đây, chờ tý nhé nai cưng-Tùng đang đeo tạp dề hình con nai cute, tay xẻng tay đũa xào xào nấu nấu cho cục cưng nhỏ đang nằm khểnh trên sofa xem phim hoạt hình.-Cơm xong rồi này nai cưng ơi ra ăn đi- Tùng đến kéo Lâm đi ăn cơm nhưng thằng nhóc đã ôm gối ngủ ngon lành- Tùng mỉm cười xoa xoa cái gò má phúng phính do công sức mình nuôi cả năm nay- Đồ trẻ con mới bảo đói mà giờ ngủ như chết rồi, vào phòng ngủ nhé- Tùng kéo Lâm dậy-Không ….thi…íc…đâu mà….- Lâm cất giọng nhừa nhựa quen thuộc- ng..ủ…luôn…mà…-Thôi được rồi ngủ đây vai bị đau thì đừng có mà khóc đấy-Ôm-Anh chưa tắm hôi đấy-ÔM. HẾT CHAP 1…
Tao thích mày - Mày không biết.Tao tỏ tình - Mày thiết lập chế độ Đứng Hình.Tao thua mày !------------- Tên truyện : Tao thua mày !- Tác giả : Yuu- Nội dung : ***Tôi - một cô gái quá đỗi bình thường, lực học tạm ổn, ghét toán, gia cảnh trung lưu.***Cậu ta - thằng osin vô điều kiện của tôi, lực học max giỏi, max điểm toán, nhà giàu ơi là giàu.------>>>> ... Diễn biến xảy ra chỉ sau một cái click chuột. Mất 1s thôi. Gửi đến tất cả những bạn đang níu giữ tình yêu đơn phương, thuần khiết, đơn giản nhưng mong manh của tuổi học trò. Mong các bạn sẽ sớm biến tình cảm đơn phương ấy thành song phương nhé ! ^^Vì đây là lần đầu tớ viết fic nên gạch đá bao nhiêu tớ nhặt hết ! Vào đọc xong các bạn vui lòng comment cho tớ biết cảm xúc và ý kiến đóng góp của mình để tớ hoàn thiện hơn tác phẩm của mình nhé ! <3…
Những mẩu kí ức rời rạc không theo một thứ tự logic nào cả. Nó cuốn đến từng đợt một như những cơn mưa ngoài kia, bất chợt đến rồi hờ hững đi.Tâm trạng thì cũng như mưa vậy, lúc vui hay buồn đều dễ dàng thay đổi, càng muốn níu kéo bao nhiêu sẽ càng hời hợt bấy nhiêu.Nếu bạn đang mải mê đi tìm một điều lý tưởng cho cuộc sống của bạn, một kịch bản hoàn hảo và logic đến từng chi tiết, hãy dừng lại ở đây và đừng đọc nữa vì đây không phải là một câu chuyện mà chỉ là cảm xúc của riêng tôi... "Tình yêu còn lại trong anh giờ đã cuốn theo cơn mưa vừa lạc mất. Hãy giữ lại trong em những tia nắng cuối cùng để rồi yên bình đón nhận những tia nắng khác. Con đường anh đi hôm nay đã lạc mất em, cơn mưa chiều nay vừa dứt, cũng là lúc anh vội vã đi tìm..."…
Tình yêu - liệu có thật sự tồn tại hay chỉ là một cảm xúc nhất thời, một cơn say nắng chóng qua từ phía duy nhất? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh, bám riết lấy tâm trí nhiều người, nhưng với Tạ Yên Mạc, cô chưa bao giờ phân biệt rõ được giữa "yêu" và "muốn sở hữu". Cô ta không chỉ đơn thuần là thích Trần Minh Viễn, mà còn là khao khát kiểm soát, muốn anh thuộc về mình bằng mọi giá -đến mức dùng cả bùa chú để níu kéo người con trai ấy bên cạnh. Cuối cùng liệu một tình cảm bị ép buộc, một thứ tình yêu không tự nhiên mà đến, có thể bền vững? Hay nó chỉ là xiềng xích trói buộc hai con người trong một mớ hỗn độn của cảm xúc, đau đớn và tổn thương? Minh Viễn, chàng trai không cha không mẹ cố gắng từng ngày để dành dụm những đồng học phí ít ỏi đó liệu sẽ ra làm sao khi bị cuốn vào thứ tình cảm không nói rõ này ?…
Hai gia tộc danh giá nhất thành phố Lịch - Tạ thị và Lạc thị - đã định sẵn một hôn ước từ khi hai đứa trẻ còn nằm nôi.Lạc Chi Hạ - tiểu thư được nâng niu như bảo bối - luôn nghĩ Tạ Hoài Ngôn chỉ là "anh Ngôn" dịu dàng bên mình.Tạ Hoài Ngôn - người thừa kế lạnh lùng của Tạ thị - lại cất giấu trong lòng một thứ tình cảm không dám gọi tên. Năm cô hai mươi, lễ đính hôn được ấn định để củng cố vị thế hai nhà.Đúng lúc ấy, tin đồn tai tiếng ập xuống, đẩy cả hai vào tâm bão. Anh đứng ra tuyên bố trước giới truyền thông: "Cô ấy là vị hôn thê duy nhất của tôi", nhưng cô lại tự hỏi: tình yêu đó là thật hay chỉ là trách nhiệm? Giữa ánh pháo hoa rực rỡ của mùa hạ, hai trái tim thanh mai trúc mã phải đối mặt với định mệnh, lựa chọn giữa hôn ước và tự do, giữa trách nhiệm và tình yêu chân thật...…
🌸 Thông tin cơ bản:Tên truyện: Nũng Nịu Mùa HèThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình, hiện đại, có yếu tố ngược cả nam chính và nữ chính, nhân vật phụ cũng khônc ngoại lệ, nhiều nhân vật phụ và cặp phụ.Kết thúc: có Ge (Good ending), He (happy ending) và cả kết Se (sad ending)(cặp chính kết Ge nhaa)Không phản cảm, viết tinh tế, có cảm xúc.💑 Nhân vật chính:Nữ chính: Bạch Tư TuyếtSinh ngày: 12/10Cung hoàng đạo: Thiên BìnhGia đình khá giả, mẹ là giáo viên dạy văn - bố là kiến trúc sư.Tính cách: Học giỏi, dịu dàng, hơi rụt rè, sống nội tâm, được gia đình yêu thương.Ngoại hình: Tóc dài buộc cao, vóc dáng nhỏ nhắn, đồng phục gọn gàng, nét đẹp thuần khiết, dễ gây chú ý.Nam chính: Lục Hạo ThiênSinh ngày: 11/11Cung hoàng đạo: Bọ CạpXuất thân con nhà giàu, học bá khối tự nhiên.Tính cách: Điềm đạm, thông minh, lạnh ngoài - ấm trong, ít nói, kiêu ngạo nhưng có nguyên tắc và bản lĩnh.Ngoại hình: Cao ráo, ánh mắt đen láy, gương mặt tuấn tú.👥 Nhân vật phụ nổi bật:Trần Dịch PhongSinh ngày: 28/2Cung hoàng đạo: Song NgưGia đình danh môn vọng tộc, có truyền thống học thuật và giáo dưỡng.Tính cách: Lịch thiệp, có chiều sâu, hay trêu ghẹo nhẹ, đôi lúc khó đoán, thân với Hạo Thiên.💞 Các yếu tố nội dung:Cặp chính (Tư Tuyết - Hạo Thiên) gặp nhau tình cờ, bắt đầu từ cảm giác nhẹ nhàng và xa cách, dần trở nên gắn bó.Có yếu tố ngược tâm: hiểu lầm, cách biệt, tổn thương tình cảm, nhưng không quá nặng nề đến mức tuyệt vọng.Có nhiều cảnh gần gũi (skinship): nắm tay, ôm, tựa…
Quá khứ vừa có thể là động lực, nhưng cũng có thể là thứ lời nguyền mãi níu kéo một ai đó. Không chấm dứt được, nhưng cũng chẳng thể tiến lên..."Akira... Hãy sống... Một cuộc đời thật hạnh phúc... Em yêu anh... Em yêu anh nhiều lắm... Nhiều hơn... Những gì... Ngôn từ có thể... Tả được... Đừng bao giờ... Quên em nhé..."Cứ như vậy Tokigawa Shiawase rời đi, để lại tôi một mình trên thế gian này. Để lại cho tôi lời nguyền "phải sống thật hạnh phúc" đeo bám dai dẳng suốt cuộc đời, trong một thế giới nơi không có cô.…
Hướng dương luôn hướng đến nắng, hướng đến nơi có ánh sáng rực rỡ nhất.Nhưng giờ đây, hướng dương ấy không còn hướng đến nắng nữa mà nó lặng lẽ cúi mặt xuống dần trốn đi cái ánh nắng vốn không thuộc về nó. Ánh nắng kia cũng thế, cũng không còn nhìn thấy bông hướng dương luôn hướng về phía mình. Hai thứ đó đại diện cho hai con người, vốn hướng về nhau nhưng không bền lâu. Tình yêu ấy rực rỡ như nắng nhưng nhanh phai theo thời gian. Tự hỏi hướng dương đó sẽ làm gì khi ánh nắng của nó biến mất? tự hỏi nó sẽ suy nghĩ như nào? và làm gì...? Khi nắng không còn, hướng dương có còn lý do để ngẩng đầu?Còn ánh nắng ấy nó sẽ đi về đâu? nó sẽ ẩn dật hay âm thầm mà theo dõi bông hướng dương mà nó từng nâng niu yêu mến?…
Tôi sinh ra và lớn lên tại tỉnh Đồng Tháp, đầy ấp phù sa , những cánh đồng lúa bát ngát được nâng niu bởi bàn tay của những người nông dân chất phác,thật thà. Tôi là Quỳnh Mai năm nay 18 tuổi hiện là nữ sinh trung học, là đứa con duy nhất trong một gia đình gồm bà ngoại, mẹ tôi và tôi, thành tích học tập ở mức độ khá, tính tình hoạt bát, luôn vui vẻ và yêu đời, có rất nhiều bạn nhưng không có lấy một đứa bạn thân, tôi được mọi người nhận xét là có gương mặt tạm chấp nhận được nhưng mỗi là tôi được trời phú cho một thân hình không cân đối, nếu không gọi là mập ú vì thế bạn bè đặt cho tôi biệt danh là heo mập, nhưng tôi chẳng bao giờ tự ti vì điều đó tôi luôn tui bằng lòng cuộc sống hiện tại. chuyện bây giờ tôi cần quan tâm là thi đậu đại học, đây là đều mà mẹ tôi mong muốn và hơn thế nữa là tôi cũng hằng mơ ước.…
Một người phụ nữ yêu hết lòng, hi sinh tất cả cho người mình yêu. Nhưng cô không hề biết người chồng mà cô một mực tin tưởng yêu thương vì ham danh lợi, sau khi có sự nghiệp anh ta lại có người mới. Lúc cô biết mình mang thai thì cũng là lúc cô biết chồng mình phản bội mình, đau lòng nhưng cô không muốn bỏ qua cho người đàn ông tệ bạc, cô níu kéo anh bằng mọi cách vì con , còn hù dọa anh sẽ nói cho cô nhân tình kia biết, để cô gái kia buông tha anh ..........Và rồi..... Sợ tình nhân phát hiện sẽ anh hưởng đến sự nghiệp , người chồng tệ bạc này còn mất nhân tính ra tay sát hại người vợ đã hi sinh cùng mình trải qua ngày tháng cơ hàn cùng sinh mệnh bé bỏng trong bụng ......…
---LẦN CUỐI GẶP LẠI CẬU> Một cậu học sinh lớp 12 tự tử vì bị phản bội... rồi bất ngờ tỉnh dậy ở tuổi 12 - mang theo toàn bộ ký ức của cái chết mình.Huy từng yêu đơn phương Vy - người con gái chọn bạn thân của cậu thay vì cậu. Một hiểu lầm độc ác khiến cả lớp quay lưng, bạn thân phản bội, và người cậu yêu cầu xin cậu đừng phá hoại "chuyện tình đẹp" của họ. Cậu tự tử.Nhưng sau cái chết, Huy được trao cơ hội thứ hai: hồi sinh ở năm lớp 6, với tất cả ký ức cũ còn nguyên vẹn.Tưởng rằng chỉ có mình thay đổi định mệnh. Nhưng rồi Huy nhận ra: có người khác cũng quay về, cũng nhớ tất cả - và có thể còn nguy hiểm hơn chính cái chết.---> "Nếu được sống lại một lần nữa... cậu sẽ chọn buông tay hay cố níu giữ những điều từng khiến mình đau đến muốn chết?"…
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại.…
Truyện: ANH VẪN ĐỢI EM. (Truyện đầu tay)Tác giả: HyThể loại: Boylove, hiện đại.Số chương: Chưa xác định.CP: Phong x Dương.Cậu, trắng như tờ giấy, cuối cùng lại bị người kia tùy ý vẽ lên. Chìm đắm trong thứ tình cảm không tên, ngày lại một ngày lún sâu thêm đến không thoát ra được. Vậy nhưng, người kia lại mang yêu thương của cậu mà rời đi, bỏ lại cho cậu một trái tim vô cảm. Anh lại mang tình yêu của anh, tìm mọi cách mang vào trái tim đầy vết sẹo của cậu... nhưng cố gắng bao nhiêu, đổi lại cho anh trước mắt chỉ là cái xác không hồn."Tờ giấy đã không còn sạch sẽ, nào có ai lại nguyện ý nâng niu?""Thứ trên giấy kia đối với em là vết bẩn, đối với anh lại như một bức tranh tuyệt đẹp. Em muốn bỏ đi, anh lại mong muốn giữ lại. Anh yêu thương em sẽ trân trọng cả quá khứ của em..." Hy!…
Tình yêu của cô dành cho anh xuất phát từ cả con tim dại khờ. Tình yêu của anh ngăn cách bằng cả mối thù sâu nặng..Anh đã không thể nhận ra tình yêu của mình cho đến lúc tự tay huỷ đi mọi thứ thuộc về em :)Dù cố vươn tay cũng không thể níu giữ em được nữa! Nắng tắt, gió thôi lượn lờ, cả thái dương cũng buông xuống cùng em :)…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…