mấy bộ đn về bé đồng,mặc dù tui ship hoắc tam nhưng với bé đồng thì cần hắc thì vẫn hắc HVH như thường, và tất nhiên đã hắc cả HVH thì VTN với QT chắc chắn sẽ bị hắc, nên là fan nhà ai thì rẽ trái đừng vào nhé, truyện phục vụ sở thích cá nhân, ko gây war nhé…
𖤓 Tên truyện : Trở Thành Bé Cưng Của Phản Diện Cố Chấp.𖤓 Tác giả : Hội Đường𖤓 Editor : Khang Vy𖤓 Beta : Hân𖤓 Thể loại : Hiện đại, Ngọt sủng, Xuyên sách, Thanh xuân vườn trường, 1vs1, HE.𖤓 Độ dài : 72 chương (62 chính văn + 10 phiên ngoại).𖤓 Lịch cập nhật chương mới : Chưa biết.𖤓 Tình trạng bản gốc : Đã hoàn thành [Full].𖤓 Tình trạng bản chuyển ver : Đã hoàn thành [Full].𖤓 Nguồn : bleunovembre2020.wordpress.com.…
Đôi mắt cậu trông xa xăm qúa ánh nắng soi qua khe lá, qua cửa sổ lẻn vào ánh mắt cậu và xuyên vào tâm hồn ai đó đang nhìn cậu - Đó chỉ là trước kia thôi giờ cô phải tìm người khác và tạm biệt tình yêu này ...... - Anh sẽ là người bù đắp vun vén tình yêu của em ..... Tất cả đều là gỉa dối làm sao để cô có thể yêu thêm một người nữa khi mối tình đầu để lại vết sẹo lớn cho cô như vậy ! .............................Camon ❤❤❤❤…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…