Nội dung : Kể về chuyện tình của 2 người thanh mai trúc mã . Cao Dương bị mắc bệnh sạch sẽ ai cậu cũng né riêng Nhất Thiên thì cậu lại muốn gần hơn . nhưng Cao Dương dính phải một chút vấn đề về lời nguyền gia đình phải có một người bạn đời trước 23t nếu không thì sẽ bị nổi lên những hình xăm kì dị gây đau đớn đến hết đời . . Liệu họ có tới được với nhau trước 23tuổi không?...giới thiệu nhân vật : -Tống Cao Dương :1m80 (17t) nhà giàu bạn thời thơ ấu của Nhất Thiên (yêu thầm từ nhỏ ) . [Top]-Phùng Nhất Thiên : 1m67 (17t) nhà không có điều kiện nên phải vừa học vừa làm để nuôi 2 đứa em ở nhà. do cha mẹ mất năm 14t . bạn thời thơ ấu của Cao Dương (cũng có tình cảm nhưng chưa xác định được ) [Bot]…
● Lưu Á Hiên tôi chờ em.● Việt Bân em chỉ yêu Trương Thiệu Huy ● Được, chỉ cần là người không làm tổn thương em.___________________________________________● Việt Bân, chỉ cần là thứ tao thích không bao giờ mày có được.●Thiệu Huy, thứ mày thích là tâm can của tao. ___________________________________________● Ai dám động đến Á Hiên ! ___________________________________________Việt Bân em yêu anh ♡…
Tôi chỉ là một cô gái bình thường, cũng trải qua thanh xuân như bao người, chỉ là nó tẻ nhạt và nhàm chán biết bao. Họa chăng chỉ có anh và sự dịu dàng ôn nhu của anh mới vẽ lên trên đó một mảng màu ấm áp.Anh không quá nổi bật, không quá xuất sắc như nam thần trong truyện, nhưng tôi vẫn phải cảm thán rằng, kiếp này có anh, thật tốt.Và giờ đây, lượm lặt những kỉ niệm đã qua, vui có buồn có, để sau này nhìn lại sẽ nhớ được rằng ta đã cùng nhau đi qua khoảng thời gian tươi đẹp cỡ nào, và ngày càng trân quý chúng hơn._Mều Mặp_…
Nhật ký này không dành cho ai cả, nhưng nếu lỡ đọc được, hãy cứ tiếp tục.Nó là những trang giấy cũ kỹ mà tôi viết bằng thời gian của chính mình, những đêm mất ngủ, những ngày nắng gắt, những cơn mưa kéo dài hơn cả những gì tôi chịu đựng. Đây không phải là câu chuyện hay ho gì, chỉ là những suy nghĩ trôi nổi, những thứ bị bỏ quên, những vết xước chưa lành.Tôi viết, không phải để ai hiểu, mà để bản thân đừng quên. Đừng quên mình đã từng cảm thấy thế nào, đã từng mất mát ra sao, đã từng mong mỏi điều gì.Nếu có ngày tôi không còn nhớ được nữa, hãy để những dòng chữ này làm chứng rằng tôi đã từng sống không phải để tồn tại, mà để cảm nhận đến tận cùng.…
[ Cautions: OOC, nội dung đều thuộc về phạm vi trí tưởng tượng của tác giả. Có thể dựa trên một vài khoảnh khắc đời thực nhưng được thể hiện dưới góc nhìn trong thế giới của tác giả, không phải là hiện thực. ]" Choi Wooje á? Mày tốt nhất đừng động vào em ấy."" Sao đấy? Có ai mà Mun Hyeonjoon này ngán đâu?"" Mày không sợ người, nhưng biển động thì có đấy."_____Báu vật của những người anh lớn và cũng là làn nước dịu êm từng chút cuốn ngộp những kẻ thóc mà tưởng mình là gà ở ngoài kia. Choi Wooje em là biển, là làn nước êm ả vào những buổi chiều tà lặng gió. Nhưng biển chỉ đẹp khi nó bình yên, đừng dại làm cho những cơn sống ấy rút xa bờ vì nó sẽ thổi bay tất cả.…
Các bạn có bao giờ nằm chiêm bao một giấc rất dài chưa? Chắc là đã từng nhỉ.Tôi có một thói quen ghi chép lại những giấc mơ dài đó trước khi quên mất.Và tôi muốn chia sẻ những điều khó hiểu đó. Một thứ kì lạ nhưng lại rất chân thật.Bạn có biết giấc mơ được hình thành từ những gì ta tiếp nhận từ thế giới bên ngoài không? Tôi nghĩ mình có một thế giới nội tâm đầy kì quặc đấy.Nói thật thì, đây là thành quả cho một giấc từ 12 giờ tối hôm trước đá tới 12h trưa hôm sau mới có được. Mà còn phải kiên trì 2-3 ngày mới có được một giấc mơ hoàn thiện. Vì giấc ngủ nông (giai đoạn gần thức dậy) bạn mới nhận thức được mình đang mơ và trải nghiệm nó (cũng dễ bị người khác đánh thức) Nếu muốn các bạn có thể thử ngủ đến khung giờ đó.…
➖Tuyển tập stt cô đơn hay nhất dành cho những ai mới chia tay người yêu buồn rơi nước mắt này hi vọng sẽ khiến tâm hồn bạn lắng lại, nhẹ nhõm hơn, đủ tỉnh táo để đứng dậy vượt qua tất cả mọi chuyện và tiếp tục bước đi trên con đường mà cả hai đã chọn lựa. Tình yêu vốn là thứ tình cảm rất khó nói, vui có, buồn có, hạnh phúc có rồi biệt ly cũng có, quan trọng là con người ta cần chừa lại một phương cho mình, đừng quá tin tưởng vào bất cứ điều gì vì vốn dĩ, cuộc sống rất vô thường. Đôi khi thất bại trong chuyện tình cảm cũng sẽ giúp ta mạnh mẽ vươn lên, cô đơn một chút thôi nhưng rồi sẽ có những mối tình khác tốt hơn đủ để lấp đầy khoảng trống sau này.…
Chỉ là những dòng nhật kí, những điều mà mình không thể nói ra, chỉ có thể viết lên theo dòng cảm xúc của bản thân. Đăng lên wattpad vì muốn lưu giữ lại những cái trẻ con nhất trong tâm hồn mình, những cái bộc phát ngây ngô của thuở thanh xuân còn khờ dại. Mình thực sự còn không muốn ai đọc được, bởi thực sự những suy nghĩ trong này rất ngốc nghếch, rất giản đơn. Mình cơ bản chỉ muốn sau này còn có thể thấy được những dòng này, để còn hoài niệm, để còn vui vẻ. Đây đều là những suy nghĩ hết sức trẻ con, mong các bạn đọc được, không hài lòng thì cũng lịch sự cho qua, làm ơn đừng ném đá mình. Cảm ơn !…
Hai từ "Gia Đình" luôn mang những ý nghĩa đặc biệt đối với mỗi chúng ta.Mình có một gia đình nhỏ, nơi 6 thành viên trong 3 thế hệ chung sống cùng nhau dưới một mái nhà. Ngôi nhà nhỏ, nhưng luôn chứa đựng rất nhiều hạnh phúc. Chính vì thế, "Hạnh Phúc Nhỏ" ra đời, ghi lại tất cả những gì diễn ra, như một quyển nhật kí của riêng mình viết về tất cả: những kỉ niệm, những buồn vui mà mình cùng mọi người trong gia đình đã trải qua. Đây được xem như một món quà nhỏ, dành tặng gia đình mình. Hi vọng, "Gia Đình" mãi luôn là nơi để ta nương tựa lúc khó khăn, là chốn trở về đầy ấm áp đối với mỗi con người dù ta thành công hay thất bại. Nơi đó, có ông bà, ba mẹ, người sẵn sàng mở rộng vòng tay chào đón chúng ta trở về.-From Nhà Của Mình-…
Facebook: Giai Thoại Hy Cảnh báo : Đây không phải là câu chuyện ngôn tình lãng mạn. Đây chỉ là nhật kí của một cô nàng hay hoang tưởng rằng bản thân sẽ xuyên không.Tô Khả là một cô gái có niềm đam mê với ngôn tình. Nguồn sống của cô chính là những bộ truyện ngôn tình. Ước mơ lớn nhất cuộc đời cô là xuyên không vào những bộ truyện ngôn tình. Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây cô đều không ngừng tìm mọi cách để xuyên không.P/S : Đây là bộ truyện kể về từng bước, từng cách xuyên không của cô nàng Tô Khả. Mỗi chương là những khó khăn, thất bại hay thành công của cô nàng. Đi kèm với những cách xuyên không ấy là những khoảnh khắc hài hước của cô.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng phản ánh mặt tối dơ bẩn của xã hội coi trọng lợi ích. Bên cạnh đó cũng không thiếu những mẩu truyện ấm áp. Nỗi đau quá khứ ngăn cách tình yêu chân thành của hiện tại. Con người dũng cảm sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng tốt đẹp. Mối thù đau đớn của quá khứ và tình yêu ấm áp ở hiện tại. Lý tưởng phấn đấu quên mình và tình cảm khắc cốt ghi tâm. Họ...sẽ lựa chọn thế nào?Sự lựa chọn ấy sẽ khiến họ ở bên nhau, hạnh phúc mãi mãi, hay sẽ khiến họ chĩa mũi súng vào nhau?---"Trước giờ em chưa từng hiểu tại sao anh lại phải liều mạng vì những người xa lạ như vậy, nhưng đến bây giờ, có lẽ em đã hiểu được một chút rồi. Có lẽ, anh chỉ đơn giản là muốn lau đi vệt nước mắt còn vương lại mà thôi."…
Trần Nhật Phong là cái tên ông Minh và bà Nga đặt tên cho đứa con đầu lòng với hàm ý con sẽ luôn mạnh mẽ, kiên cường, bản lĩnh và quật cường vượt qua mọi chông gai thử thách của cuộc đời. Nhưng từ Phong còn có thể xuất hiện ở trong"Phong ba bão táp" có thể như vậy nên cuộc đời Phong gặp nhiều bất trắc, hiểm nguy? Liệu Phong có thể trải qua được những khó khăn mà cuộc đời đem lại?? Và liều thuốc chữa vết thương lòng và sưởi ấm con tim chàng thanh niên tên Phong có xuất hiện?? Các bạn hãy theo dõi câu chuyện để biết thêm nhé.Câu chuyện có những yếu tố hư cấu, không có thật. Hy vọng các bạn độc giả sẽ có trải nghiệm hài lòng với các tình tiết trong truyện.Cảm ơn các bạn.…
Thiên tư trung thượng thiếu niên bình thường, lập chí tiến vào Võ Phủ Thánh Địa, truy cầu cực hạn võ học.Nhưng mà đối mặt cạnh tranh kịch liệt khảo hạch, lại có thế gia đệ tử dựa thế áp người, nho nhỏ bình thường thiếu niên như thế nào dừng chân?Tông môn truyền thừa nghiêm khắc giữ bí mật, hạch tâm Công Pháp khái không truyền ra ngoài, tại Công Pháp truyền thừa như thế khó được Thiên Diễn Đại Lục, mặc dù tiến vào Võ Phủ cùng tông môn, muốn học đến đỉnh cấp võ học lại nói dễ vậy sao?Đến từ Thần Vực nho nhỏ ma phương, triển khai một cường giả thế giới.Công Pháp muốn học đi học nhất đỉnh tiêm.Sinh hoạt chức nghiệp muốn chọn tựu tuyển người khác đều không biết đích.Nhiệt huyết quyết đấu, thiên tài cạnh tranh, ba thước thương mang, ngàn dặm thẳng khu, võ đạo cực hạn, độc bộ thiên hạ…
Nhật kí của một cô gái đang học năm cuối cấp 3.Tuổi trẻ của tôi không cuồng nhiệt, không điên loạn, chỉ lặng lẽ mà trôi qua. Nhưng ai bảo sống như vậy là lãng phí? Tôi tách mình ra khỏi đám đông đó, nhìn mọi người vui vẻ, nhìn mọi người gào thét, nhìn mọi người cháy hết mình, tôi nghĩ mình cũng đang tận hưởng cùng họ, chỉ là đem những khoảnh khắc đó in sâu vào tâm trí, chôn chặt vào trái tim. Có thể sau này họ-những người cùng tôi trải quãng thời gian ấy-không còn nhớ đến những kỉ niệm mà chúng tôi cùng nhau vun đắp, nhưng không sao, còn có tôi, chỉ cần còn một người vẫn lưu giữ, những người còn lại sẽ không nỡ quên!Bảo Lộc.…
_Tuyển tập những đoạn trích trong lúc suy của tôi_ [Đoản văn]"Nhật kí những ngày suy" viết ngẫu hứng, đăng lên để các ánh dương nhỏ của tôi cùng trồng cây si nha~ "Là thiếu niên rực rỡ tựa ban mai, đem ánh nắng ấm áp như có như không tới sưởi ấm cõi lòng tôi." "Là quả vải nhỏ ngoan ngoãn lặng im nằm trong góc tủ lạnh, trắng trắng mềm mềm, lạnh lẽo mà lại đốt cháy lồng ngực tôi, khiến tôi nóng nực khó chịu, nhưng lại chẳng kìm được lòng mà tiếp tục thưởng thức."... "Người đó có khác gì thuốc lá không? Vừa thử liền nghiện rồi."... "Ánh dương lại một lần nữa chiếu lên từng tia nắng ấm áp, nhưng hoa nhỏ đã không chờ được mặt trời của nó nữa rồi."…
cấp 3 là thời điểm thích hợp để yêu đương làm những hành động quá là sến súa vs nhau . Nhưng đối với một otaku tăng động như Sinako thì " đéo " nha . Sinako là một con otaku chính hiệu hằng ngày ngắm các otp cụa cô thôi đã làm cô sướng run rồi chứ cần gì có người yêu . Sinako mang trong mình vẻ đẹp khá trong sáng nhưng đâu ai biết đằng sau ấy là 1 con nghiện suốt ngày đọc H+ rồi phê pha đâu :)) . Bên cạnh nhỏ còn có một cô bạn thân " ngực có chút khiêm tốn " Mino , nhỏ là bạn thân khiêm luôn chức bảo mẫu số 1 của cô trình chăm Sinako cứ phải gọi là ngang Draken luôn chứ chả đùa . Nhỏ luôn hối thúc cô tìm bến đỗ cuộc đời để có thằng con trai xấu số nào đấy kế nhiệm vị trị bảo mẫu cấp cao của cô :')) . Nhưng cố quá thì lại thành quá cố nhưng điều đó sẽ sắp tới thôi cho tới khi Sinako gặp được anh , Haitani Ran .…
Tớ không viết cuốn sách này để trở thành tác giả nổi tiếng.Tớ cũng không viết vì nghĩ mình có câu trả lời cho những người đang đau đớn.Tớ viết...Vì đã có quá nhiều đêm tớ cảm thấy mình chẳng thể tiếp tục.Vì đã có quá nhiều khoảnh khắc, tớ ước có ai đó hiểu được nỗi đau tớ giấu kín suốt bao năm.Vì đã có quá nhiều lần, tớ khóc mà không ai biết - và tớ mong sẽ có ai đó, chỉ một người thôi, thấy được nước mắt ấy qua những dòng chữ này.Tớ từng nghĩ mình đã quên.Từng nghĩ mình đã đủ lớn, đủ mạnh mẽ để không bị quá khứ níu lại nữa.Nhưng hoá ra... một số nỗi đau không cần gõ cửa vẫn tự tìm về, vào những ngày tâm hồn yếu đuối nhất.Tớ gọi cuốn sách này là "Tớ vẫn ở đây, dù đã muốn biến mất nhiều lần" - bởi vì thật sự tớ đã từng.Tớ đã muốn buông bỏ tất cả.Tớ đã nghĩ đến việc rời khỏi thế giới này nhiều hơn số lần tớ dám thừa nhận.Nhưng dù gì... tớ vẫn ở đây. Và nếu bạn đang cầm cuốn sách này, có thể bạn cũng đang cố gắng ở lại.Tớ không biết bạn là ai.Tớ không biết bạn đã trải qua những gì.Nhưng nếu bạn đang buồn, đang cô đơn, đang lạc lối - thì xin hãy tin rằng bạn không một mình.Cuốn sách này không có kết thúc đẹp.Nó không dạy bạn cách sống tích cực, cũng chẳng hứa rằng mọi chuyện sẽ ổn.Nó chỉ là một nơi bạn có thể nghỉ chân, thở ra, và thấy nhẹ lòng vì có ai đó cũng đang vật lộn như bạn.Nếu một chương nào đó khiến bạn khóc, khiến bạn nhớ lại điều mình đã cố quên - tớ xin lỗi.Và cũng cảm ơn bạn - vì đã dũng c…
Bạn tôi giới thỉệu cho tôi một anh chàng.. Và đây là quá trình tôi làm quen.. Chỉ là ko muốn tâm sự bằng lời vì ngại.. Đành viết lên đây. Đây coi như là nhật kí mỗi ngày, là suy nghĩ, tâm tư, tình cảm thật của tôi.. Là những cảm xúc mà có kề dao vào cổ tôi cũng không thừa nhận nếu bạn hỏi tôi trực tiếp...…
Có những ngày mây trời xám xịt, gió thổi vi vu nhưng lòng người lại vui phơi phớiCó những ngày mây trời trong xanh, cỏ cây tươi tốt nhưng trong lòng lại nhuốm màu trầm tư ~~~***~~~Sống chậm lại một chút, ngắm nhìn kỹ một chút ta sẽ thấy cuộc đời có biết bao những khoảnh khắc diệu kì.Sống chậm lại một chút, hít thở sâu một chút ta sẽ thấy thanh thản biết nhường nào rằng mọi muộn phiền kia chẳng qua chỉ là những gì "bất như ý" của cuộc sống.Ngẫm kỹ lại một chút, nhìn sâu thêm một chút ta sẽ thấy những người xung quanh ta mới đáng yêu, đáng quý làm sao.Rằng thật hạnh phúc khi mình vẫn có thể đứng dưới bầu trời xanh kia mà mỉm cười.…