Thuốc lào nét đẹp của dân tộc
Thuốc lào không phải là chất kích thích hay chất gây nghiện…
Thuốc lào không phải là chất kích thích hay chất gây nghiện…
yêu thầm - cấp 2-trong sáng…
Hong phải đam mỹ đâu nha :))Xem đi ! Nếu thấy hay thì giới thiệu , theo dõi mình nhaCám ơn các bạn❤️❤️❤️…
-Anh à, tuy nó rất đẹp nhưng lại bị tật nguyền... Em không muốn bị hư thanh danh đâu -Được... anh biết rồi, anh đã sắp xếp cho nó vào cô nhi viện, hãy xem như ta chưa từng sinh nó đi Người phụ nữ không hề có biểu cảm mất mát hay đau thương, chỉ là tràn ngập ý cười nhìn vào đứa trẻ 5 tuổi đang ngủ say :"Ừ , hãy xem như đây là một giấc mơ" Bi kịch chưa hết...Chừng nào mới tới hạnh phúc đây? ---------------------------------------------------------------- Đây là đam mỹ, thanh thủy văn, không H. Bộ truyện này được một tác giả nghiệp dư nhất thế kỷ mới chập chững vào nghề bằng.........một bộ đam mỹ :V…
xàm xí ngịch tí hoy ;)))…
Thanh xuân của bạn là gì???Đọc đi rồi biết…
Chuyển kể về 1 giấc mơ của Mikey!!Giấc mơ chỉ có anh và Takemichi…
Cái này là mình thấy mấy page đăng hay nên xin đăng lại thôi nha.Ai đem đi nói mình biết ạ. Mình cảm ơn ! ( ' °-°)…
Tình cảm này khó nói…
(ĐTVN+Hải Quế)…
truyện chỉ là do tg nghĩ ra ko có thật các tình tiết trong chuyện chỉ là hư cấu…
Đọc đi rồi biết@_@Chuyên chưa được sự cho phép của tác giả nên mong mn đừng đem đi đâu nghen:))…
Vieux Café de Bibliothèque…
Chào! tôi là Suzuki Irume, anh trai song sinh của Ruma-chan, hay tên đầy đủ là Suzuki Iruma. ở kiếp trước, tôi từng là một thằng siêu mê bộ truyện "Mairimashita! Iruma-kun", đến nỗi phòng tôi như là bảo tàng chưng bày Iruma nữa. nhưng vào một ngày, tôi vô tình bị dao đâm, thế là bay màu... nhưng ông trời không phụ lòng người, cho tôi được sinh ra ở cái gia đình "nhucaicuccut" của Ruma-chan. vào năm tôi một tuổi, "bố mẹ"(caithuhamloz) bán tôi cho một ác ma tên là Sullivan. khi bị bắt thì tôi vui lắm, tôi biết là làm thế thì Ruma-chan sẽ phải chịu khổ trong 14 năm lận. nhưng rồi tôi ra một đề nghị với Sullivan: -jii-san, khi nào cháu đủ mười bốn ông đi bắt Ruma-chan về cho cháu nha? ông ấy hí hửng đồng ý, dù sao có hai thằng cháu chơi cùng thì chẳng phải là tốt hơn sao? lúc mới đặt chân xuống, tôi xin ông cho tôi đi học, và ông ấy đồng ý. mười hai năm học tập, rồi tôi tốt nghiệp khi mới mười hai tuổi. sau đó tôi lại tiếp tục xin ông để được làm giáo viên ở trường của ông. chà, nghe lạ nhỉ?may thay là ông tôi đã đồng ý, hôm sau tôi vô trường để bắt đầu hành nghề, tôi được Dali-sensei hướng dẫn đủ kiểu, thi thoảng thầy cứ hỏi vài câu khá lăng nhăng, cuối cùng Dali-sensei kết thúc buổi hướng dẫn đấy bằng câu hỏi: -sao trông em trẻ vậy? em bao nhiêu tuổi rồi? tôi cười tươi, đáp lại: -dạ tuổi của em bằng năm nhất trường Babyls trừ một ạ! _____________________ Lưu ý: +có hint Char x OC nên nhớ để ý nha +truyện bám sát vào manga nên dunglo +cp có sẵn trong tag gòi đó, notp thì nhớ né ra nhă…
Câu chuyện của tôi với các môn học…
Mỹ thụ vô cùng bá đạo đi bao nuôi ngốc công. Rốt cuộc là thèm thịt mà sao dâng tận cửa vẫn nhịn? Aaaa!!! Ngu ngốc, ta không cần nữa.…
Truyện nói về một thanh niên bởi vì Truck-kun hỏi thăm mà xuyên việt đi gặp các vị thần, nhưng chuyện sẽ không dừng lại ở đó đâu.... Xem tiếp sẽ rõ!…
Cô là thư kí của anh, tổng giám đốc một công ty nhất nhì thế giới. Mọi người đều biết anh là một người lạnh lùng, kiêu ngạo và vô cùng quyết đoán trong chốn thương trường, và đương nhiên cô cũng nghĩ vậy. Đúng là anh vô cùng lạnh lùng, vô cùng kiêu ngạo, lại tiếc chữ như vàng. Nhưng sự thật mất lòng, cô từ đồng nghiệp ngày ngày làm việc với anh, tiếp xúc với anh, lại bị anh lừa về làm vợ!Anh ở nhà khác hẳn tổng giám đốc lạnh lùng kia, làm cô tưởng mình cưới nhầm người. Anh biết nấu cơm, biết giặt giũ, biết làm mọi thứ, và quan trọng nhất là anh rất thương vợ! Anh rất thích chọc cô, mỗi lần cô phồng má lên giận dỗi, anh đều mỉm cười, hai mắt híp lại, như một con mèo lớn, rồi ngọt ngào nói: " Vợ ơi, em thật dễ thương!"…