[Muichirouxreader] Music♡
Dựa vào cảm xúc và bản nhạc tôi thích.Đa số là BE Ảnh bìa by: tôi…
Dựa vào cảm xúc và bản nhạc tôi thích.Đa số là BE Ảnh bìa by: tôi…
đây là một câu truyện tình đôi lứa về jack và simmy ở học viện được gọi là học viện siêu sức mạnh và cũng có các team khác như oops clud ; team pirate ; . . . Câu truyện này được viết bởi ba người Và cứ gọi tui là lucky , hai đứa bạn nữa tên là cua và aoi , và có oc của truyện của ba đứa để cho truyện hay hơn có nhiều ý hơn và các bạn xem vui vẻ nha…
Lần đầu viết nên có sai sót j thì thông cảm và góp ý trong comment nghen <3…
p2 sẽ có chút mới lạ...nên mong mọi người đọc vui vẻ…
hi mình là pro9999 mình mới biết bắt đầu viết thôi nên có dở thì cmt cho mình biết nha…
Cre ý tưởng từ tác giả MeNongNocTên truyện là: [allrimuru] Cái!...Sao Quay về Thời xa xưa rồi..! Nếu mình ko có cre đầy đủ xin ad nhắc nhở ạ thật ra bộ này cũng lấy í tưởng từ bộ truyện đó nhưng tất nhiên là nó sẽ ko giống hoàn toàn rồi bởi vì ri xuyên không vào thời quá khứ ở một thế giới song song nơi Tensura ko có rimuru cai trị và nó sẽ đi theo hướng thế giới bị phá hủyCòn lại đọc truyện là biết nha tôi đi xin phép truyện kia đây…
chuyện này chủ yếu kể tình yêu phức tạp về simmy yandere và kairon yandere.Xin lỗi vì mình không có ảnh nên dùng tạm ảnh.Đây là đứa con tinh thần thứ hai mong mọi người ủng hộ.…
Mình ghét Twice vì một số Once trẩu. Mình cực kì tôn trọng Once và Twice nhưng do Once cứ nói xấu idol nhà mình nên mình bắt buộc phải viết fic này. Once cứ đọc tự nhiên nhá, mỗi người có một kiểu thích khác nhau nên mình ko ép đc, Once mà có vào chửi thì mình cũng mặc kệ, coi như bạn đó ko có não, tên fic là Anti TWICE rồi nhé. AHIHI…
1 con rảnh rỗi sinh nông nỗi nên viết, lần đầu viết nên mn đừng ném đá.…
hơ :v, đang coi clip mà nổi hứng hà :v…
Tuyết rơi rồi... lại lạc mất vào khoảng không vô định.Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên ThuThể loại: Tản văn, tùy bút…
Giới thiệu truyện:Nàng- Mộ Quân Khuynh là lang tộc " Lang nữ", thân là con người, nhưng có thể hiệu lệnh đàn sói!Nàng là phù thủy trấn Quân gia, tiểu thư người người chế nhạo, nhu nhược vô tri, không đại não cũng thôi đi, lại còn bị người hãm hại, đưa vào chỗ chết.Lần thứ hai mở mắt, con ngươi đỏ như máu lộ ra ánh sáng lạnh lẽo. Từ đây, trút bỏ sự nhu nhược, bộc lộ hết tài năng, hoành hành thiên hạ!Nhu nhược vô tri, không đại não?Đều có thể thử xem, nàng nhất định sẽ làm cho bọn họ biết cái gì mới là thiên tài chân chính!Ma thú, nàng không cần khế ước, chỉ cần triệu hồi.Võ sĩ, một đoàn bình hoa mà thôi, nàng không cần thời gian không hóa tinh lực, công lực tự lớn mạnh, một ngày thăng hai cấp.Linh đan, đó là đồ ăn vặt nàng cho linh sủng.Kiếp trước, nàng chưa bao giờ được hưởng qua tư vị của tình thân, kiếp này, người thân vì nàng mà chết.Nàng chỉ lên trời lập lời thề, phải đem tất cả đòi lại.Hãm hại nàng, chết!Tàn hại người nhà nàng, chết!* Đây là truyện ta đi dịch lại do thấy trên wattpad toàn bản edit rất khó đọc. Nếu có chỗ nào sơ suất cần chỉnh sửa mong mọi người góp ý thêm ạ😉😉😉😉…
Những câu chuyện nhỏ về Hiểu Đồng được fan, người qua đường, đồng nghiệp kể lại…
°•Tập Tản Văn•°Những Lá Thư Không Bao Giờ Gửi...Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên ThuThể loại: Tản văn, tùy bút♤♤♤Giới Thiệu♤♤♤Cuộc đời con người đôi khi mơ hồ như màn sương sớm, chúng ta mãi mãi không thể biết điều tồi tệ gì sẽ đến với ta ở phía trước... Và rồi thì chúng ta cũng phải đi, có đi rồi, chúng ta mới nhận ra ta còn rất nhiều điều cần học, ngã rồi, chúng ta mới học được cách đứng lên... Nhưng có đôi khi, chúng ta cũng phải mệt mỏi, còn có quá nhiều chông gai phía trước mà điểm dừng của nó mãi mãi chẳng bao giờ có. Cho đến khi chết, chẳng có một điểm dừng nào cả, linh hồn chúng ta sẽ lại phiêu linh, và rồi tự hỏi, liệu rằng kiếp sau, chúng ta có được hạnh phúc?!Vậy nên, hãy cứ sống cho hiện tại, hãy cứ yêu thêm một chút khi còn có thể, hãy học cách trân trọng những gì đang có, và đừng tiếc nuối quá nhiều khi đã mất đi, vì chính chúng ta đang học cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, học cách nắm lấy những điều ta đáng được nhận...Hãy sống cho hôm nay, mặc kệ ngày mai là bão tố...Hãy giữ lại những kỉ niệm và buông bỏ quá khứ đi. Vì kỉ niệm là để nhớ, còn quá khứ, đôi khi chẳng thể nào quên... đừng học cách quên đi điều gì cả, mà hãy học cách buông bỏ và xem nó là động lực để tiếp tục con đường phía trước...Hãy cho chính bạn... một cơ hội để sống!…