"Se comprendre sans parler" trong tiếng Pháp có nghĩa là hiểu nhau đến mức không cần dùng lời nói để diễn đạtĐôi lời của Mứt: Đây là fic dựa trên realtime của Bae Joohyun và Shon Seungwan từ quá khứ cho tới hiện tại và tình cảm, cử chỉ, sự quan tâm họ dành cho nhau để viết thành fic(đọc cảm thấy tác giả quá ảo tưởng về Wenrene thì đừng đọc làm gì cho thêm bực)…
Chúng ta tình cờ gặp nhau ở bến đỗ xe buýt lúc trời mưa....Lúc đó, người tôi ước sũng...Em cầm ô đi ra...Tôi mỉm cười và nhấp miệng: "Cô bé à! Hình như tôi yêu em rồi"…
Đây sẽ là một chiếc fic về Tiên Hà. Nội dung của fic đều là do mình suy nghĩ ra, có thể hơi phi thực tế. Đừng đem fic của mình đi nơi khác, mình xin cám ơn. Một đứa rất mê Huỳnh Phạm Thủy Tiên…
07:38 sáng.Trời mưa nhẹ. Mùi nhựa đường ướt lẫn trong không khí.Yuta Morikawa ngồi phía cuối xe buýt, tay nắm chặt quai cặp, mắt nhìn ra cửa kính. Cậu ghét mưa - nó luôn khiến ký ức về ngày cha mẹ mình mất trở nên rõ ràng hơn.Bên ngoài, trường học đã hiện ra phía xa.Cậu khẽ thở dài.Một ngày bình thường nữa...07:41 - Trước cổng trường.Yuta chậm rãi bước vào. Qua hàng cây, cậu thấy Aoi - em gái cậu - đang đứng cùng nhóm bạn.Cậu giơ tay vẫy nhẹ, nhưng một tiếng "BOOM" chói tai xé ngang bầu trời.Ánh sáng trắng. Nhiệt. Gió. Thế giới như bị đục thủng. Một cột khói bốc lên từ toà nhà phía tây, nơi lớp học của Aoi nằm.Mọi thứ chao đảo.Cơ thể cậu văng đi.Tiếng hét. Máu.Ai đó gọi tên cậu, xa dần......rồi mọi thứ tối đen.Yuta tỉnh dậy.Tiếng chuông báo thức vang lên 07:00 sáng.Trời lại mưa.Cậu bật dậy, thở dốc.Căn phòng y hệt tối qua. Nhưng cơ thể... không đau. Không vết thương nào cả. Mọi thứ như chưa từng xảy ra.07:20 - Trên xe buýt.Cậu đảo mắt - mọi thứ giống hệt. Cùng một tài xế, cùng một bà cụ phía trước."Không thể nào..."Cậu thì thầm.07:41 - Trước cổng trường.Lại là hình ảnh Aoi. Lại là tiếng cười của bạn bè.Yuta gào lên: "Aoi! TRÁNH RA!"Mọi người giật mình. Nhưng không có tiếng nổ. Không có gì xảy ra. Chỉ là cậu - một người điên la hét giữa sân trường.Giáo viên gọi cậu lên phòng y tế.Cậu im lặng. Sợ hãi. Bối rối. Và... lạnh sống lưng.Phòng y tế. 08:05.Ánh đèn huỳnh quang mờ ảo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.Cậu ngồi đó. Trống rỗng."Mới quay lại lần đầu, đúng không?"…
-Cô tên là gì?-Cứ gọi tôi là Kẻ Dẫn Đường-Bộ cô không có tên à?-Vậy gọi tôi là Tuyết tỷ đi-Thế--HỎI MẸ GÌ LẮM THẾ, NÀY GIỜ ĐƯỢC CHỤC CÂU RỒI ĐẤY , TÔI BẢO IM MỌE MỒM MÀ ĐI MÀ, THÍCH VÀO LÒ THIÊU KHÔNG LẮM HẢ?…
Làm sao để đi qua hết cả một cánh đồng rộng lớn. Ở đó có ai không? Sẽ có hoa và bướm chứ? Là nắng vàng hay gió lốc triền miên? Tôi đã luôn tự hỏi mình như thế trong những đêm dài. Cho đến ngày người ấy xuất hiện. Đó là lúc xế chiều có một cửa tiệm nhỏ, bán sự dịu dàng của quýt vàng ươm!…
Hoa Nhạc vốn là con gái thứ của Hạc Minh Long - vua của Hạc quốc,nhưng vừa tròn 5 tuổi cô đã suýt mất mạng bởi quân của Bá Quốc Thiên - quân phiến loạn âm mưu lật đổ Hạc quốc.Sau đó,cô được cung nữ Sa Lam cứu và mang tới Minh Quốc để trốn tránh quân phiến loạn.Vào thời điểm đó Hoa Kim - chị của Hoa Nhạc vì mối nợ nước thù nhà đã quyết định sang Minh quốc để mượn tay tiêu diệt Bá Quốc Thiên.Khi Hoa Nhạc tròn 18 tuổi vì trốn khỏi sự truy sát của lũ buôn người,cô đã tiến cung làm tú nữ.Từ đó mở ra một cuộc chiến hậu cung khốc liệt cùng mối tình tay ba đây éo của Hạc Hoa Nhạc với tam hoàng tử và thái tử Minh quốc P/s Đây là một fanfiction dành cho các DHT - fan Triệu Lệ Dĩnh…