long thành phong (ss-np-end)
…
Almond là một diễn viên trẻ nổi tiếng, tính cách kín đáo, sống nội tâm và không thích sự phô trương. Cậu luôn giữ khoảng cách với showbiz, nhưng có một điều đặc biệt ít ai biết: Almond là fan trung thành của cặp đôi PP-Billkin - không chỉ vì tài năng mà vì tình yêu chân thành của họ giữa thế giới thị phi.Progress - một diễn viên mới nổi, đôi mắt lúc nào cũng có gì đó buồn bã. Đằng sau vẻ ngoài hiền lành là một quá khứ riêng mà cậu không bao giờ muốn nhắc đến.Hai người lần đầu hợp tác trong một bộ phim boylove. Từ những cảnh quay ngượng ngùng, cả hai dần mở lòng nhưng không ngờ cảm xúc thật lại bắt đầu lớn dần. Họ dần không phân biệt nổi đâu là diễn, đâu là thật. Càng gần nhau, những vết thương cũ và cả những bí mật họ từng che giấu bắt đầu trỗi dậy.…
TP - người viếtCategory: hành động, mafia *Note: Ai dị ứng boyxboy xin mời quay xe, ai không thích THs xin mời clickback tránh trường hợp ném đá Au.*Đừng đem nó ra ngoài khi chưa được phép*…
longfic, ooc, lowercase.…
Truyện có cay đắng ngọt bùi, vui buồn đầy đủ cả nhé!Sẽ không giống như cốt truyện.…
Snarry - Chờ đợi hạnh phúcTác giả: Tử DậtThể loại: Truyện ngắn, HP đồng nhân, hậu chiến, 1×1, HECP: Snarry, RonDra... | Phối hợp: Jammu, Kerim, Hermione, nhà Weasley, học sinh, giáo sư trong Hogwarts...Giới thiệu:Hai thiếu niên Jammu và Kerim - học sinh của Trường Pháp Thuật Hogwarts đi dạo đêm khuya gặp quỷ đánh tường quanh bức họa của anh hùng Harry James Potter đã hy sinh 20 năm về trước. Lúc đó, họ đã chọc cười một u hồn kỳ lạ gần đó, mái tóc rồi bù, đeo cặp kính tròn, trán có vết sẹo, mỉm cười với họ - Harry Potter.Harry Potter đã hy sinh nhiều năm, quanh quẩn Hogwarts nhiều năm, không ai nhìn thấy được anh, nhưng hai thiếu niên kia lại có thể nhìn được. Hai thiếu niên đồng ý giúp đỡ Harry, dù Kerim có thể chất rất sợ ma quỷ u hồn.Bức màn bí mật về những cuộc chiến tranh, những đau thương mất mát hai mươi năm trước dần dần ló rạng... Nhưng người thân, bạn bè, người yêu đều không thể thấy Harry, họ lựa chọn rời xa Hogwarts, sợ hãi ký ức thời chiến năm nào...Nhờ hai thiếu niên, những tiếc nuôi yêu thương của 20 năm trước đã sớm chất đầy được tràn ra, thương tổn có thể chữa lành, những người yêu nhau có thể trở về với nhau...Một câu truyện cay đắng, lắng dịu như một tách trà, nhấp một ngụm, hương thơm vẫn còn lan tỏa mãi...…