"1835"
"Ai cũng sẽ đi qua cơn giông của riêng mình, em cũng vậy nhưng khác một chỗ là...anh chưa từng biết đến em"…
"Ai cũng sẽ đi qua cơn giông của riêng mình, em cũng vậy nhưng khác một chỗ là...anh chưa từng biết đến em"…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…
Thuyết minh về chiếc áo dài Việt Nam…
Những nỗi nhớ về cô gái năm ấy tôi đã bỏ lỡ.…
Truyện tu tiên ko thik + ko hay = đi…
"Đôi mắt long lanh ứa lệ, ngày tôi yêu em là ngày tôi mất em..!"Đoản văn bách hợp này ngược, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc! Lưu ý: truyện do tôi tự viết, mong chư vị đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. (Bạch Tửu Trụy Lạc Huyết)…
Au cung Cự Giải nên sẽ thiên vị bé Cua một chút .…
đừng để quên người mình yêu thương nếu không ... bạn sẽ không lường trước được điều gì .…
Đơn giản là NẮNG....…
Đây là câu chuyện mà tôi viết dựa vào câu chuyện của chính mình 💔Cũng nhờ vào anh mà tôi biết thế nào là tổn thương, khi nào là cảm giác hạnh phúcDù sao cũng cảm ơn anh....…
Tôi tên là An Lạc.Nghe tên là thấy yên bình liền đúng không?Ừ, ai cũng tưởng vậy, trừ cuộc đời tôi.Tôi là một nữ sinh trung học bình thường, ăn sáng trễ, ngủ nướng, hay than mệt và cực kỳ ghét mấy thứ phiền phức. Vấn đề là... tôi lại có một năng lực phiền phức vcl:tôi có thể thay đổi thực tại theo ý muốn.Nghe thì ngầu đó.Nhưng đời không cho không ai cái gì hết.Tôi ước một điều nhỏ, thực tại làm cho rất lớn.Tôi muốn yên ổn, cuộc đời cho tôi sóng gió full combo.Tôi chỉ mong mọi thứ bình thường, thì nó lại lệch nhịp một cách tào lao không thể tả.Lý do tôi có năng lực này cũng không cao siêu gì cho cam. Đơn giản là do một tổ tiên rất rất rất xa của tôi mang nhầm thuốc xổ cho pháp sư bộ lạc, khiến một buổi lễ linh thiêng biến thành một thảm họa mùi hương kéo dài nhiều tiếng đồng hồ. Và trong lúc bụng dạ không ổn, pháp sư đã nguyền rủa cả dòng họ tôi một cách... thiếu kiểm soát.Thế là từ đó, con cháu đời sau có năng lực.Nhưng không bao giờ dùng cho ra hồn.Tôi sống cùng hai đứa bạn t…
Thể loại: Đam mỹTag: Nhất kiến chung tình, ấm áp văn, ngược luyến, vườn trường (đại học)"Nếu thanh xuân của em là một phương trình đã có đáp án, thì anh hẳn là biến số lớn nhất của đời em." Chưa có một phương trình nào mà tôi không giải được, nhưng sợi chỉ đỏ quấn quanh ngón tay út của tôi và anh, tôi thật sự không thể gỡ ra. Nắm rõ hết tính chất của lực trong vật lý, nhưng sức hút của anh đối với tôi, tôi hoàn toàn không thể lý giải được.Đương nhiên phản ứng hóa học thì cần có chất xúc tác, nhưng sao phản ứng của tôi đối với anh lại như vô điều kiện?Và thế là người chỉ phát triển bán cầu não trái như tôi đã yêu say đắm người thiên về bán cầu não phải như anh...- Ngọc Nhi…
Yaoi nhìu phần…
Thanh xuân là những bí mật chưa nói, những kỷ niệm vụng về và những cảm xúc thầm kín. Hạ, cô gái tinh nghịch, và Phong, cậu bạn trầm lặng, đã cùng nhau trải qua bao khoảnh khắc ngọt ngào, ngượng ngùng. Một lá thư, một chiếc vòng tay cũ, liệu có thể kéo họ gần nhau hơn hay giữ mãi chỉ là kỷ niệm?…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Đoản Ngọtttttt.... Siêu Ngọttt.... luôn (~ ♡☆♡~)…