ᡣ𐭩 textficᡣ𐭩 ngoại trừ việc mượn tên và hình ảnh, các nhân vật trong fic không liên quan gì đến người thật ở ngoàiᡣ𐭩 ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự chưa phép của mình ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự chưa phép của mình ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự chưa phép của mình…
Một chiếc fic đáng yêu của Heehoon mà mình trans trên AO3 từ tài khoản của bạn @outronxhs.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả!VUI LÒNG KHÔNG ĐEM BẢN DỊCH CỦA MÌNH ĐI BẤT CỨ ĐÂU!…
ᡣ𐭩 textficᡣ𐭩 ngoại trừ việc mượn tên và hình ảnh, các nhân vật trong fic không liên quan gì đến người thật ở ngoàiᡣ𐭩 ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự chưa phép của mình ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự chưa phép của mình ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự chưa phép của mình…
"Lần này là dầu gội hay bàn chải đánh răng đây?""Hừm nhà em có đủ rồi, chỉ thiếu Yu Jimin nữa thôi"Lấy ý tưởng từ một câu hát trong bài Secret garden của IU…
Vì đường đời thường là đường cùngPark Jongseong đấu tranh, Lee Heeseung đấu tranhNhưng Jungwon vẫn chếtMột căn nhà trọ ẩm ương giết chết 2 kiếp ngườicảnh báo bạo lực, máu me, tự sát, ngôn từ…
- Quỳ xuống.Một giọng nói lạnh nhạt cất lên phá vỡ bầu không gian tĩnh lặng, như lớp rỉ đường đặc quánh, bám chặt lấy tâm can người nghe rồi kéo họ xuống tận sâu vực thẳm.Lee Hye Jin cúi đầu, cố gắng che giấu đi đôi mắt đang ngấn nước nhưng lại không ngăn được bờ vai run lên bần bật. Người đứng trước mặt cô thì không để tâm nhiều đến vậy, khi mà cơn giận đã sớm che mờ đi lý trí. Một lần rồi lại một lần, dù là vô tình hay hữu ý, Lee Hye Jin luôn luôn làm tổn thương người ấy, mà một lần rồi lại một lần, đều là những vết rạch thật sâu. Cô run rẩy quỳ xuống dưới chân người trước mặt, cả đời này, cũng chỉ có người ấy mới có thể khiến cô rũ bỏ hết lòng tự trọng, quỳ xuống mà cầu xin sự tha thứ.Seo Hee Soo.…
Với Mingyu, điều quan trọng nhất chính là nỗi sợ về những điều có thể sẽ xảy ra và sự thất vọng vì những điều đã không xảy ra.📌 Các bạn đọc phần INTRO ghim ở đầu mỗi truyện giúp mình nha.…
Cà phê rất đắng. Cậu và tớ, non nớt, khờ dại và ngây ngô. Những lần chạm tay cùng đôi má đỏ, tớ mãi hoài nhớ nụ cười của cậu cùng sự say mê của tớ. Hoa phượng đỏ thắm, cùng màu áo trắng tinh khôi, vẫn là cậu đẹp nhất trong mắt tớ. Cà phê rất đắng, và tình yêu cũng thế.…
gì? jungwon không bao giờ chịu yêu cái tên trẻ trâu park sunghoon ấy đâu!!textfic | sungwon - heejake - jaywarning: lowercase only, có sử dụng teencode---author: @pdnzyy❗️fic chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả❗️…