Otp : Sakurai Keiwa (Tycoon Bujin Sword) x Ukiyo Ace (Geats XI)Thể loại : Nhẹ nhàng,Không ABO,Không dựa vào cốt truyện của phim chỉ dựa vào tính cách nguyên tác nhân vật,Sủng nhẹ,HàiTổng số chương : chưa xác định…
[lấy ý tưởng từ tựa game kinh dị - Sonic exe Spirit of Hell]Một thế giới mà cô nàng Nguyễn Phan Xuân Thương giờ đây không phải một cô gái bình thường mà là một con quỷ đã ra tay sát hại bạn bè của cô nàng. Và The Dangerous Darkness không phải ngoại lệ. Tất cả đều bị giết hết Những người còn sống sót là Waeji Samie - cô nàng bản thể 5000+ tuổi của Thương, Kina hay Koesen, cô nhím trắng Jimiz và Rimi - một con gấu bông biết nói của Thương, liệu mọi chuyện có yên ổn không!?…
Chắc hẳn khi thấy tựa đề có chữ Diên Vĩ, mọi người sẽ nghĩ ngay đến loài hoa Diên Vĩ đứng không? Sở dĩ tôi đặt tựa đề như vậy là vì nhân vật nữ chính trong bộ truyện bị ngược tâm rất nhiều nhưng đến cuối cùng vẫn tương tư nam chính. Nhưng khoang đã đừng vội kết luận nữ chính ngu ngốc, vì đơn giản là nữ chính luôn tin người mình yêu một ngày nào đó sẽ yêu mình nên cố chấp. Tới lúc tàn cuộc, không còn cố chấp nhưng vẫn tương tư. Thật giống ý nghĩa của loài hoa Diên Vĩ. Phụ sự kì vọng của mọi người, đây không phải là một bộ truyện có cái kết HE, nhưng tôi tin đây sẽ là một cái hố rất sau khi nhảy vào là không thoát ra được. Thế nào , mọi người có muốn thử nhảy vào cái hố này không? Do tôi đào đấy. Bật mí một chút với các bạn độc giả, đây không hẳn là một cái kết SE. Nam chính rất yêu nữ chính nhưng cuối cùng vì bảo vệ nữ chính nên để buông bỏ nàng. Mục đích chính tôi viết bộ truyện này là vì mấy ngày hôm trước trong lúc lướt vài bộ truyện, tôi thấy có một bạn đã bình luận rằng những bộ truyện hoàng cung bộ nào cũng buồn. Tôi muốn nói với bạn ấy, không phải bộ truyện hoàng cung lúc nào cũng có kết buồn. Như bộ truyện của tôi đây, theo như bản thân tối thấy bộ truyện của tôi nó không buồn vì đến cuối hai nhân vật chính vẫn sẽ yêu nhau mà, chỉ là họ yêu bằng cách tương tư ở một nơi xa thôi.…
Chỉ là vài mẩu chuyện nho nhỏ khiến chúng ta mong nhớ về sự khao khát thoát ra khỏi vũng bùnLiệu thật sự trong mỗi người trong chúng ta đều tồn tại một chị em sinh đôi .Mọi vấn đề trong truyện chỉ là sự tưởng tượng khách quan của tác giả Ngoài ra mọi được trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên…
- Truyện chỉ là cover lại truyền thuyết về loài hoa bỉ ngạn nhưng đã qua chỉnh sửa của tác giả. And... tác giả còn mix các truyền thuyết lại với nhau.- Độc giả xem có thể thích hoặc không. Nhưng nếu cảm thấy không vừa ý thì vui lòng lẳng lặng rời đi, không nói lời thô tục. *Cảm ơn!!!#Tác giả: Rae…
Đồ nhi cắp tay nải nằng nặc đòi xuống núi, nước mắt ngắn nước mắt dài nằm trong lòng ta nức nở. Nhìn đứa con trai đầu tiên lắc đầu chép miệng ngoài cửa, ta xoa phần bụng đã lớn của đồ nhi, nhẹ nhàng khuyên bảo. Nghe hai tiếng chép miệng sau lưng, ta quay ra sau đã thấy hai đứa con song sinh đứng cách một đoạn thở dài, ở bên trái thì con gái thứ tư ngán ngẩm rót trà, bên phải con gái thứ năm ngồi ghế lắc trống bỏi không theo nhịp điệu nào, cứ loạn xạ kêu cha dạy con luyện kiếm. Ta ôm đồ nhi dụ dỗ sẽ làm điểm tâm cho nhưng đồ nhi không nghe khóc nấc cả lên, ta xót quá mới buột miệng hứa khi nào sinh xong ta liền đưa đồ nhi xuống đó ở một năm. Song đồ nhi vẫn không nghe đòi phải ở hẳn. Bỗng, ba đứa hài tử bảy tuổi giống y như nhau nhào vào ôm chân ta lớn tiếng muốn ăn bánh. Rồi nay được ngày tốt, bằng hữu, lứa đồ đệ trước kia đến đây bảo là thăm ta cùng với mấy đứa con của ta tuôn ra một câu." Già không nên nết"…